Công tử điên khùng

Chương 247: Trốn thoát


Tuy nhiên, Hàn Vũ Tích lập tức minh bạch vì sao Liễu Nhược Sương cũng bị bắt tới đây. Hẳn là có liên quan tới Dưỡng Tâm Hoàn. Nhưng bọn chúng đã bắt nhầm người. Nàng nghe Mông Văn nói, hiện tại các lãnh đạo bên trong công ty dược nghiệp Liễu thị tranh đấu rất lợi hại. Không chỉ nói Liễu Nhược Sương không có cách nào chi phối công ty dược nghiệp Liễu thị. Cho dù cô ta là phụ trách, phỏng chừng cô ta cũng không thể làm chủ được Dưỡng Tâm Hoàn.

Hai người lâm vào trầm mặc.

Đoán chừng bởi vì trên thuyền an toàn, hoặc là không lo lắng hai nữ nhân phản kháng, Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương chỉ bị nhốt trong phòng, không bị trói chân tay gì cả.

- Vì sao cô bị bắt vào đây?

Liễu Nhược Sương tựa hồ có chút không thích không khí nặng nề này, chủ động mở miệng hỏi người cùng cảnh ngộ.

- Tôi cũng không rõ ràng lắm vì sao bọn chúng muốn bắt tôi tới đây.

Hàn Vũ Tích biết mình bị bắt nhất định là có liên quan tới linh thạch và sản phẩm của công ty. Nhưng nàng lại không muốn nói cho Liễu Nhược Sương. Từ khi biết Liễu Nhược Sương đã lấy đi độc quyền của Dưỡng Tâm Hoàn, nàng liền không muốn nói chuyện vơi cô ta. Mà không biết những người này muốn đưa mình tới chỗ nào.

Hai ngày trôi qua, không có bất kỳ người nào đến. Trong phòng có sẵn một nhà vệ sinh, thức ăn đồ uống cũng có đầy đủ ở đó. Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương chỉ phải sống trong phòng, không đi ra được một bước.

Biết Hàn Vũ Tích có vẻ như không thích mình, Liễu Nhược Sương liền không tiếp tục hỏi.

Ngày thứ ba, hai người phỏng chừng thuyền đã đi được khá xa, thì cửa được mở. Hai người nhân cơ hội nhìn ra bên ngoài, hình như phòng này nằm ở tầng cuối của thuyền.

Đi vào là một người trung niên có dáng người bình thường, trong miệng còn có mùi rượu.

- Vì hai cô mà khiến chúng tôi phải chạy đông trốn tây. Hôm nay tôi muốn khoái hoạt một chút.

Tên nam tử nói xong liền nhìn chằm chằm vào Hàn Vũ Tích là Liễu Nhược Sương.

- Trước là cô, vì cô xinh đẹp hơn. Con gái phương đông quả nhiên không giống tầm thường. Tùy tiện hai người mà cũng xinh đẹp như vậy. Hôm này để tôi cho hai cô cùng sướng, ha ha…

Nam tử này nói xong, chỉ về hướng Hàn Vũ Tích.

- Đứng lại, ngươi đừng có làm xằng bậy. Nếu như chủ nhân của ngươi biết, thì ngươi xong đời rồi.

Hàn Vũ Tích có chút kinh hoảng nói với tên nam tử. Tiếng Anh của nàng không tốt, nên chỉ có thể ngọng ngịu nói. Nàng thấy tên này ăn mặc bình thường, có vẻ như không phải là tên chỉ huy gì đó, nhất định là một tên lính quèn. Đoán chừng là do uống rượu, nên nổi lên can đảm. Quả nhiên, người nam tử này nghe Hàn Vũ Tích nói vậy, sửng sốt một chút, nhưng ngay lập tức lại trầm sắc mặt xuống:

- Những tên khốn kiếp kia hiện tại bản thân sống chết còn khó bảo toàn, sao có thể quản được ta. Các ngươi cũng phải chết. Trước khi chết, ba chúng ta thoải mái một trận.

Nói xong, không chút do dự lao tới Hàn Vũ Tích. Hàn Vũ Tích nhìn rất chán ghét, đâu nguyện ý để y bổ nhào vào người. Bản năng giơ chân lên, dùng sức đá vào ngực của người nam tử này.

Ngươi nam tử này rõ ràng bị một cước của Hàn Vũ Tích đá bay lên, đâm đầu vào một góc nhọn trên tàu, máu lập tức chảy ra. Nam tử này chỉ vào Hàn Vũ Tích, tựa hồ muốn nói cái gì đó, nhưng chỉ phát ra vài tiếng A,a. Sau đó thì nghiêng đầu một cái, chết không nhắm mắt.

Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương đều ngây ngẩn cả người. Hàn Vũ Tích càng thật không ngờ, một cước của mình rõ ràng lại uy lực đến như vậy.

- Vũ Tích, không ngờ cô lại lợi hại như thế.

Liễu Nhược Sương chấn kinh nửa ngày, mới phản ứng.

Hàn Vũ Tích vẫn sừng sờ ở đó, lẩm bẩm:

- Mình giết người rồi..

Sắc mặt có chút trắng bệch, rõ ràng còn chưa minh bạch chuyện gì xảy ra.

- Những kẻ này đáng chết. Vũ Tích, chúng ta đi thôi, bằng không lại có kẻ khác đến. Vậy thì chúng ta không còn giữ được trong sạch. Mà khí lực của cô lớn thật đấy.

Người là do Hàn Vũ Tích đá chết, nên Liễu Nhược Sương phản ứng nhanh hơn Hàn Vũ Tích một chút.

Nghe Liễu Nhược Sương nói vậy, Hàn Vũ Tích mới tỉnh táo. Tự nhủ “Cô ta nói đúng, loại người này nếu không đá chết, thì mình và cô ta sẽ gặp phiền toái”

Hai người luống cuống tay chân chỉ tìm được ba cái chìa khóa trên người tên kia. Phỏng chừng không có tác dụng gì.

- Vũ Tích, nếu như nơi này là tầng dưới chót thì chắc chắn phải có ca nô để chạy trốn. Chúng ta đi tìm chỗ cất ca nô rồi dùng nó để chạy trốn vậy.

Liễu Nhược Sương biết đây là cô hội duy nhất để hai người thoát khỏi đám người này. Hiện tại cửa được mở ra, nếu lúc này không đi, thì về sau cũng khó mà thoát được.

Hàn Vũ Tích đã hoàn toàn bình tĩnh lại:

- Tốt, mang thêm một chút thức ăn đi. Bởi chúng ta còn không biết phải lênh đênh trên mặt biển bao lâu.

Vừa tỉnh táo lại, hai cô gái vì muốn giữ mạng sống và sự trong sạch của mình, làm việc cũng rất nhanh gọn. Tuy tay Hàn Vũ Tích vẫn còn chút run rẩy, nhưng cho dù nàng chết ở trong biển, cũng tuyệt đối không muốn đối diện với đám người kia. Hiện tại những người kia còn muốn lấy thông tin từ mình, hoặc là dùng mình uy hiếp Lâm Vân nên mới không động tới mình. Nhưng một khi bọn chúng chó cùng rứt giậu, như vậy mình rất khó bảo vệ bản thân. Thậm chí còn có khả năng tự sát.

Hai người ôm một đống thức ăn và nước uống, cẩn thận đi ra căn phòng. Trên thuyền ngẫu nhiên truyền tới vài tiếng nói chuyện. Mà Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương không phải hạng người có kinh nghiệm phong phú. Cũng may vận khí của hai người không tệ lắm, không bao lâu thì đã tìm được cửa thoát hiểm.

Mở cửa thoát hiểm, quả nhiên trông thấy một con thuyền ca nô nhỏ. Con thuyền này còn được thiết kế để che mưa. Hai người vội vàng kéo cái thang rồi trèo lên thuyền, thức ăn cũng được vứt lên trên đó. Liễu Nhược Sương tháo xích của thuyền ca nô. Thuyền ca nô rất nhanh được tách ra khỏi thuyền lớn.

Trong nháy mắt, con thuyền ca nô này đã biến mất ở tầm mắt của thuyền lớn. Hai người đè né nội tâm hưng phấn, đều nhẹ nhàng thở ra. Tuy bây giờ là buổi tối, lại đối diện với biển rộng mênh mông, nhưng hai người vẫn cảm thấy ở chỗ này tốt hơn ở trên con thuyền bọn bắt cóc rất nhiều.

- Chúng ta chèo thuyền đi về hướng khác đi.

Liễu Nhược Sương và Hàn Vũ Tích cầm lấy cái mái chèo, không ngừng chèo thuyền để đổi phương hướng.

Hai người không nói lời nào mà tập trung vào chèo thuyền, thầm nghĩ khởi động thuyền đi càng xa càng tốt. Lúc trời tờ mờ sáng, Liễu Nhược Sương đã mệt đến nỗi không muốn cử động. để mái chèo lên thuyền rồi nói:

- Chỗ này chắc an toàn rồi.

Hàn Vũ Tích cũng dừng việc chèo thuyền. Tuy nàng cũng cảm giác rất mệt, nhưng không có vất vả như Liễu Nhược Sương. Đây là chuyện gì? Hàn Vũ Tích lại nhớ tới uy lực của một cước lúc trước. Mình mới đá một cái thôi đã đá bay một tên nước ngòai to con rồi. Trong nội tâm mơ hồ cảm thấy việc này có quan hệ với việc tu luyện gần đây của mình. Thật không ngờ mình mới tu luyện mười ngày, lại có hiệu quả như vậy.

- Vũ Tích, khí lực của cô thật là lớn. Bình thường cô hay tập thể thao sao? Hay là cô học qua võ công?

Liễu Nhược Sương nghỉ một lúc thấy đỡ hơn, liền ngồi dậy hỏi.

- Chồng của tôi dạy cho tôi. May mắn là anh ấy....

Hàn Vũ Tích nói tới đây lại nghĩ tới Lâm Vân. Hiện tại nàng rất nhớ hắn. Không biết mình có thể gặp lại hắn không? Nếu không có thuyền lớn nào đi ngang qua đây, hai người chắc chắn phải chết đói trên con thuyền ca nô này rồi.

- Cô đã kết hôn rồi à?

Liễu Nhược Sương kinh ngạc nhìn Hàn Vũ Tích. Nàng không biết ai có thể xứng với một cô gái xinh đẹp như vậy. Mà nhìn vẻ tương tư của Hàn Vũ Tích, có vẻ cô ta rất nhớ chồng của cô ta vậy.

Thấy Hàn Vũ Tích không trả lời, vẫn đắm chìm trong sự nhớ nhung, không khỏi lần nữa hỏi:

- Cô rất yêu chồng cô sao?

Hàn Vũ Tích nghe Liễu Nhược Sương hỏi vậy, sửng sốt nói:

- Yêu? Tôi chỉ biết nếu không có anh ấy, thì tôi không muốn sống trên đời này…

Nói xong, lại không để ý tới Liễu Nhược Sương nữa, tiếp tục đắm chìm trong sự nhớ nhung.

Liễu Nhược Sương ngây người, là một nam nhân như thế nào có thể khiến một cô gái như Hàn Vũ Tích yêu đến khắc cốt minh tâm như vậy?

Lâm Vân nghe thấy là Hàn Vũ Tích bị đưa đi theo đường biển, không chút do dự thiêu trụi tòa biệt thư rồi bay tới khu vực biển Thái Bình Dương.

Lúc này Lâm Vân cũng bất chấp linh thạch và nghỉ ngơi, cả ngày lẫn đêm không ngủ không nghỉ tìm kiếm ở khu vực Thái Bình Dương. Thuyền lớn thuyền nhỏ đã dùng thần thức dò tra được hơn mười nghìn chiếc, nhưng vẫn không phát hiện ra tung tích cùa Vũ Tích, cũng không phát hiện ra người của Hắc Thủ Băng Đao.

Đây đã là ngày thứ năm, thần sắc của Lâm Vân rất tiều tụy. Hắn phát hiện pháp khí Phi Vân Trùy dưới chân đã có dấu hiệu bị rạn nứt. Phỏng chừng là do nó vốn đã có cấp bậc không cao, mà mình lại liên tục dùng linh thạch và tinh lực thúc dục sử dụng nó nên mới tạo thành vết nứt như vậy. Còn không biết có thể duy trì thêm vài ngày?

Phạm vị tìm tòi của Lâm Vân càng lúc càng rộng. Tới ngày thứ bảy, hắn đã tìm tới Bắc Thái Bình Dương. Hắn đoán có khả năng những người ở tòa biệt thự đã nói dối phương hướng cho hắn. Nhất định bọn chúng đã xuất phát từ hướng khác.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như ngay chua giong bao, can tanh cua nguoi tu giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.