Công tước

Chương 1390: Luôn bên nhau (1)


Điều hòa vẫn đang phả ra hơi lạnh khiến cô ngủ không sâu giấc được. Cô lật 3chăn, định xuống giường, ai ngờ cơ thể đau nhức đến mức cô đưa tay lên che2 mặt. Đó không phải là giấc mơ, đến khi tỉnh mộng rồi mới phát hiện ra tất5 cả đều là sự thật.

Cô đi chân trần ra bên ngoài, phòng khách còn 4đang sáng đèn, trong nhà không còn ai khác ngoài cô, Sài Tranh Vanh đã đi 0ra ngoài.

Cô ngước lên nhìn mảnh giấy được dán sau cánh cửa, Sài Tranh Vanh viết: Anh Anh, quần áo anh đã chuẩn bị cho em rồi, em có thích không? Trong nồi có đồ ăn, xin lỗi em, anh có việc phải ra ngoài, không thể đưa em về trường được. Anh để chìa khóa nhà trên bàn, khi đi em nhớ mang theo, nhớ ăn xong rồi đi, nếu anh biết em để bụng đói thì sau này anh sẽ xử lý em đấy. Tranh Vanh.

Lam Anh cầm lấy tờ giấy, nhìn dòng tin nhắn, khẽ nở nụ cười trong khi chính bản thân cô cũng không biết.

Lam Anh vào phòng bếp, mở từng tầng nồi hấp ra, bên trong là cơm canh nóng hổi.

Cô cũng không biết là Sài Tranh Vanh tự làm hay mua, nhưng màu sắc rất đẹp mắt.

Lam Anh lấy đồ ăn ra, cũng không biết anh ta đi đâu làm gì rồi, càng không biết bao giờ anh ta mới trở về, cô sợ khi anh ta về đói bụng không có đồ ăn, cho nên cô đặt một nửa đồ ăn vào trong bát, rồi lại đặt vào trong nồi hấp, còn mình ăn một nửa còn lại. Cảm giác ngọt ngào từ tận đáy lòng đó khiến cô có một niềm vui không nói được thành lời, cô chậm rãi ăn cơm. Nhìn đồng hồ, Lam Anh mới phát hiện ra đã là bảy giờ bốn mươi. Cô tăng tốc, muốn nhanh chóng trở về.

Khi về đến ký túc xá, Cung Ngũ và Yến Đại Bảo đang mỗi người cầm hai xiên thịt nướng ăn. Sau khi Lam Anh bước vào phòng, Cung Ngũ trèo vọt lên giường, ăn vội vàng hết xiên thịt nướng. Yến Đại Bảo há hốc mồm, hết nhìn Cung Ngũ rồi lại nhìn Lam Anh, sau đó cẩm xiên thịt nướng lùi về phía sau, nói: “Tuy tớ rất muốn chia cho cậu ăn cùng nữa, nhưng tớ chỉ có hai xiên thôi. Đáng lẽ ra là một người năm xiên, nhưng Tiểu Ngũ ăn nhanh, vừa rồi còn lấy hai xiên của tớ nữa, nên tớ chỉ còn thể này nữa thôi.”

Lam Anh nhìn Yến Đại Bảo, ánh mắt dịu dàng và bình tĩnh, cố nói: “Tớ vừa ăn cơm xong, còn no lắm, cho nên dù cậu có cho tớ cũng không ăn nổi, cảm ơn cậu nhé.” Cuối cùng Yển Đại Bảo cũng vui vẻ lại, còn trợn mắt lườm Cung Ngũ một cái, “Tiểu Ngũ cậu đúng là đồ nhỏ nhen!” Cung Ngũ cũng không thèm để ý, vắt chân chữ ngũ đếm số tiền tiết kiệm nhét ống heo của mình. Trong ký túc xá, Yến Đại Bảo là một cô công chúa nhỏ nghiện sạch sẽ thích uống sữa chua, Cung Ngũ là một kẻ keo kiệt thích tiết kiệm tiền tuyệt đối sẽ không tiêu tiền lung tung, An Hổ Phách là một cô gái ngoan ngoãn khi lấy được sách mới sẽ bắt đầu nghiêm túc đọc sách. Sáng sớm ngày hôm sau, Sài Tranh Vanh gửi tin nhắn cho Lam Anh. Trước khi đi, Lam Anh đã để lại lời nhắn và để lại số điện thoại di động của mình cho anh ta.

Buổi sáng Yển Đại Bảo cảm thấy chán nên cũng về nhà. Yến Đại Bảo về nhà rồi, tinh thần của Lam Anh bắt đầu thả lỏng hơn, bởi vì nhiệm vụ của cô chỉ ở trường học, Yển Đại Bảo về nhà rồi đương nhiên sẽ có người khác phụ trách lo liệu.

Lam Anh gửi tin nhắn cho Sài Tranh Vanh, hỏi anh ta đang ở đâu. Sài Tranh Vanh trả lời: Anh đang ở dưới tầng kí túc xá của bạn gái anh.] Lam Anh vội vàng chạy xuống dưới lầu xem, quả nhiên nhìn thấy anh ta đang đứng dưới lầu. Cô đi đến, ngước lên nhìn anh ta, trong đôi mắt đó là sự ngọt ngào vô tận, anh ta kéo tay cô, “Vào ban ngày anh rảnh nhiều hơn.” Lam Anh gật đầu: “Vâng, không sao cả.” Có người đi làm ban đêm, cô hiểu chứ, giống như cô trước đây, thời gian ban đêm hoàn toàn bị chiếm hết.

Sài Tranh Vanh mặc áo dài tay, cài cúc kín mít. Lam Anh tò mò hỏi: “Ban ngày mà cài hết cúc áo, anh không nóng à?”

Nói xong, cô cởi cúc tay áo anh ta, xắn lên hai cái. Sài Tranh Vanh đứng yên, nhìn biểu cảm trên gương mặt cô, sau đó anh ta nói: “Anh sợ em sẽ chê anh.”

Cô mím môi, đôi mắt xinh đẹp ngước lên rồi lại rủ xuống, mang theo vẻ quyến rũ động lòng người, nói: “Sao em lại chê anh chứ? Anh không chê em thì thôi...” Khoảnh khắc đó, ánh mắt Sài Tranh Vanh sáng bừng lên, anh ta nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay, kéo cô đi ăn. Ăn xong Lam Anh hỏi: “Hết bao nhiêu tiền?”

Sài Tranh Vanh: “Không đáng bao nhiêu, khu vực quanh trường học giá cũng mềm mà.”

Đó là lời thật lòng, còn về mùi vị, vì rẻ tiền nên đương nhiên chỉ một lời khó nói hết được, nhưng hai người đều không kén ăn, cho nên đi đầu ăn cơm cũng đều không có vấn đề gì.

Anh ta nắm lấy tay cô, cẩn thận hỏi: “Buổi chiều anh đưa em đi xem phim có được không?”

Cô nhìn thời gian, gật đầu: “Vâng.”

Lần đầu tiên hai người chính thức hẹn hò, xem một bộ phim dài hai tiếng đồng hồ, xem xong lại về chỗ ở của Sài Tranh Vanh. Hai người cuộn tròn trên sofa nói chuyện, Lam Anh nhìn thời gian: “Buổi tối không biết ký túc xá có người không nữa...”

Sài Tranh Vanh kéo tay Lam Anh đặt lên đùi mình, bắt đầu hôn lên môi cố. Anh ta muốn hành động bước tiếp theo, nhưng bị Lam Anh ấn tay anh ta lại, cô ngại ngùng nói: “Em vẫn thấy hơi đau một chút...” Anh ta nhíu mày, buồn phiền, “Xin lỗi, hôm qua anh quá khốn nạn rồi.” Cô ôm cổ anh ta nói: “Em không trách anh.”

Những lời nói ngọt ngào giữa đôi tình nhân với nhau thường không hiếm, cho dù chỉ hôn môi thôi cũng cứ liên miên không dứt.

Sài Tranh Vanh rất thích gọi tên cô, luôn miệng gọi “Lam Anh Lam Anh”, cứ bắt cô phải đáp lại mới thôi.

Thực ra Lam Anh vẫn luôn thấy rất kỳ quái, rõ ràng là rất lâu không gặp anh ta rồi, nhưng khi gặp lại lại có thể nhanh chóng vui vẻ ở bên nhau đến thế, ngay cả chính bản thân cô cũng không biết thì ra cô lại dễ dàng thỏa hiệp với một người đàn ông như vậy. Sài Tranh Vanh bỗng nhiên đi tới trước mặt Lam Anh, cười nói: “Anh thấy có người liếc nhìn anh mấy lần liền, xin hỏi cô gái xinh đẹp này, có phải em thấy anh quá đẹp trai, cho nên có ý đồ xấu với anh không nhỉ?” Lam Anh cầm cuốn sách trong tay che mặt mình lại, mắng anh ta: “Anh có biết xấu hổ không hả? Còn dám tự nói mình như vậy nữa.” Sài Tranh Vanh cười, hôn lên mu bàn tay cô, nói: “Cô bạn gái nhỏ của tôi sao lại đáng yêu đến thế này được nhỉ?” Lam Anh liếc nhìn anh ta, “Còn lâu em mới đáng yêu.”

Anh ta cười nói: “Anh yêu em.”

Cô để lộ khuôn mặt ra phía sau cuốn sách, Sài Tranh Vanh mạnh mẽ chen vào giữa cô và sofa, lật người ôm cô vào lòng, nói: “Anh yêu em Lam Anh.”

Lam Anh đặt cuốn sách trong tay xuống, sau đó cô gật đầu: “Ừm.” Anh ta búng một cái lên trán cổ, nói: “Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô gái đáng yêu nhà tôi này, làm sao bây giờ? Anh thực sự yêu em đến chết mất.”

Lam Anh khẽ cử động cơ thể, điều chỉnh tự thể thoải mái, cuộn mình trong lòng anh ta, khẽ nhắm mắt lại.

Sài Tranh Vanh vẫn đang mở mắt nhìn trần nhà, một lúc sau anh ta phát hiện trong lòng mình không có động tĩnh gì nữa. Anh ta khẽ vuốt ve tóc cô, cúi đầu đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô, sau đó ôm lấy cô, nhắm mắt lại theo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như bon dieu giup ban song lac quan moi ngay thay thich tam nguyen, muc kien lien cuu me nhac phat giao ve me cam dong ai nghe cung khoc những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.