Crush... Mày thích tao không?

Chương 1: Giới thiệu qua 1 tí


Chương này mình viết chỉ để lấy vui 1 chút, tiện giới thiệu nhân vật luôn. Chương sau thì mới vào chính nha

- ----------------------------------------------

Hello 

Tôi là Thiên An, tôi là một cô gái mới bước vào cấp 2. Tôi tự thấy mình không xinh cũng chẳng đẹp nhưng mọi người xung quanh nói tôi có nét. Không xinh đẹp mà tôi còn học không giỏi nữa, à không không phải không giỏi mà tại tôi lười nên không đứng trong Top của lớp được. Gia thế của tôi cũng bình thường, không giàu mà cũng không nghèo, gia thế tôi là đứng giữa giàu với nghèo ấy. Tính tình tôi thân thiện, dễ nói chuyện nên cũng được kha khá bạn chơi cùng, mỗi tội tôi nhạt, lanh chanh, nóng tính với lại hay ăn to nói lớn lắm, chả khác gì con trai ý.

Tôi có 1 đứa bạn thân, nó béo như heo, ăn nhiều như lợn nhưng mà ú ú nhìn cute phô mai que lắm, nó tên là Quyên hay còn được bọn trong lớp gọi là Mặt lợn, Lợn lòi, Ú... vân vân và vũ vũ những cái tên liên quan đến lợn khác, sức học của nó cũng tà tà ngang tôi, không tôi hơn nó 1 chút, nhan sắc thì cũng không đến nỗi, mắt mí lót, mũi hơi bị tẹt, môi trái tim nhưng mà nhìn ở góc nghiêng thì nó xinh lắm, tự tôi với vài đứa nữa thấy thế .

Con này nó tốt tính nhưng mà một khi đã ghét ai là ghét ra mặt, đứa nào đã muốn nói xấu nó thì tránh xa tôi ra mà muốn nói xấu tôi thì tránh nó ra, không là sẽ bị hai đứa chúng tôi cho ăn chửi đấy. Bọn tôi cũng không phải là thánh chửi gì và cũng rất là ngại va chạm, nhưng một khi đã đụng chạm thì chả ngại thị phi, chỉ sợ gọi phụ huynh thôi. Mặt lợn phóng khoáng lắm, thích gì thì cứ nói nó nó bao hết, muốn uống trà sữa thì nó mua cho cả hai, muốn ăn gì nó cũng bỏ tiền ra mua cả, nó đã mua cái gì mà đẹp thì nó cũng mua hai cái, tôi một nó một, con nhà có điều kiện mà, chỉ cần khi nào nó cần thì tôi có mặt là được rồi, được đứa bạn thân như nó là coi như tôi có phước lắm đấy.

Hồi cấp 1, tôi với Mặt lợn chả quen biết gì nhau, nó học lớp A2 còn tôi học A1, lớp nó ở sân dưới còn lớp tôi ở sân trên, không hiểu sao hai đứa lên cấp 2 lại thành BFF của nhau nữa, kì lạ.

Tôi không nhớ mình đã bước vào năm lớp 6 thế nào vì chả có mấy kỉ niệm cho lắm, chỉ nhớ là trong lớp có vài thành phần hơi bị à... gọi là chảnh cún ấy, cho mình học giỏi, con nhà giàu rồi thích làm gì thì làm, cũng có một số thành phần khác chuyên đi soi mói bạn bè, nói xấu sau lưng nhưng mà sai lệch sự thật, mấy cái loại đó tôi ghét cực kì nhưng mà bà con ạ, ghét của nào thì trời trao của đấy, thế quái nào cô lại xếp tôi ngồi cạnh một con nhỏ đeo kính cận, nói chuyện thì bựa mà lại còn cái tính thích gây chuyện với người khác rồi là đi nói xấu sau lưng nữa chứ, trong số mấy đứa bị nói xấu cũng có tôi. Nhưng mà không may cho nó lại đi nói xấu tôi với cái đứa hay chơi, thành ra cái đứa hay chơi đó đi kể lại cho tôi. Cũng không phải là người có cơ hay là có máu mặt nhưng mà tôi thì không ngán bố con nào cả, nó thích thì tôi khuyên nó, còn muốn hơn thì gọi bố mẹ nó lên gặp tôi luôn cũng được, dù gì cũng là nó sai chứ tôi đâu sai. Cũng chả biết làm thế nào mà qua được cả một năm học ngồi cạnh nhỏ mất nết đó mới tài.

Một số bạn học cho tôi cái ấn tượng không tốt lắm. Ví dụ như mấy bạn đứng Top đầu của lớp của khối khá là khó gần và chảnh. Một vài bạn khác thì bình thường. Còn cái người con trai mà được tôi gọi bây giờ là Crush á, thì lúc đó chả có ấn tượng gì cả. Nó tên là Phạm Đăng Khoa mà lớp tôi có 3 thằng tên Khoa nên gọi bằng họ thôi. Thằng này nó vốn là học sinh cá biệt, nhây và bựa, học cũng không đến nỗi tệ nhưng mà lười, văng tục như hát, SHL nào nó cũng bị cô nhắc hết, mặt thì cũng không đến nỗi nhưng mà mụn. Có một lần, thằng Kiên ngồi đằng trước nó thưa với cô như này

- Cô ơi, cô đổi chỗ bạn Phạm cho em ạ

- Sao vậy? – Cô chủ nhiệm của chúng tôi hỏi

- Lúc em đứng dậy bạn cho cây bút đứng ở ghế em, xong rồi em ngồi xuống... – Kiên vừa nói vừa đưa tay xuống xoa mông, cả lớp thì ngồi cười đến cô cũng hết cách. Ai từng bị như vậy rồi thì biết, chòi oi nó thốn, nó đau, nó... (Tả đại thôi nha)

- Phạm, em đứng lên coi

- Có tuần nào mà em không bị gọi đứng như vậy không hả? – Cô chủ nhiệm của chúng tôi bắt đầu gắt nhưng miệng vẫn buồn cười

- Dạ.. – Nó gãi đầu

- Tuần trước ạ - Sau một hồi gãi đầu muốn rụng tóc thì nó nói như vậy đấy

- Trời ơi, cái thằng này, cô hết nói nổi với em luôn. Em nghĩ sao mà chơi bạn như vậy, lỡ bạn bị gì thì sao? – Cô chống nạnh hỏi nó

- Thì em cũng chỉ trêu bạn một tí thôi mà cô – Nó gân cổ lên cãi, mặt không có chút sợ nào mà còn như tấu hài

- Má mày biết đau lắm không? – Kiên quay lại nhìn nó, mặt nhăn mày nhó nói. Nó chỉ cười không nói gì

- Đăng Khoa em về nhà viết bản kiểm điểm đưa cho bố mẹ kí, thứ 2 nộp cho cô nhớ chưa? – Cô chủ nhiệm đành lên tiếng, nó gật đầu. Đấy, chỉ cần như vậy thôi là biết nó nghịch thế nào rồi, còn chưa kể tuần nào cũng bị cô chửi nữa, cá biệt.

Nhưng mà cái số của tôi, nó là cái số chó mọi người ạ. Đã ngồi cạnh con nhỏ mất nết rồi mà thằng cá biệt của lớp lại còn chuyển lên đằng trước tôi ngồi, kế nó cũng là thằng không kém gì. Ôi cái số của tôi, vậy mà cũng qua được hết năm học đấy, thấy tôi tài không.

- ---------------------------------------------------------------

Các bạn đọc rồi cho ý kiến nha
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.6 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như đánh số thứ tự trong excel, lương tối thiểu vùng 2020 chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.