Cục cưng có chiêu

CHƯƠNG 24: CHÚNG TA LẠI GẶP NHAU RỒI?



CHƯƠNG 24: CHÚNG TA LẠI GẶP NHAU RỒI?

Cô ta cho rằng Diệp Ân Tuấn sẽ đồng ý, lại không ngờ Diệp Ân Tuấn chỉ phủi phủi áo khoác của mình, thản nhiên nói: “Không cần, tôi có thể chăm sóc tốt cho Diệp Tranh. Hơn nữa cô không phải nhân viên công ty, e là đến đó không tiện lắm.”

“Hôm nay là cuối tuần, trong công ty không có người.”

Sở Anh Lạc cảm thấy không cam lòng.

Cô ta cũng muốn tiến vào tập đoàn Hoàn Trí, nhưng Diệp Ân Tuấn cứ luôn nói là vì tránh hiềm nghi mà không cho cô ta vào, còn nói nếu như cô ta muốn làm ăn, anh có thể thành lập công ty riêng cho cô ta. Thật ra cô ta cũng chỉ là vì muốn làm cùng một chỗ với Diệp Ân Tuấn mà thôi.

Diệp Ân Tuấn lại như không nhìn thấy uất ức nơi đáy mắt Sở Anh Lạc, vẫn thản nhiên nói: “Quy định của công ty vẫn bày ra ở đó, hơn nữa công ty có camera giám sát, đừng gây chuyện.”

Sở Anh Lạc chợt cảm thấy tủi thân, hai mắt rưng rưng.

“Ân Tuấn, có phải anh sợ em gây bất lợi cho công ty không? Em sẽ không làm như vậy, lòng em vẫn luôn hướng về nhà họ Diệp.”

“Tôi biết, chỉ là quy định vẫn còn đó, Sở Anh Lạc, đừng làm tôi khó xử.”

Mặc dù giọng điệu của Diệp Ân Tuấn vẫn thản nhiên, nhưng lại nhiều thêm cảm giác nghiêm túc.

Sở Anh Lạc biết, nếu như mình tiếp tục dây dưa, có thể sẽ khiến Diệp Ân Tuấn bất mãn, mặc dù cô ta không cam lòng, nhưng vẫn lùi về sau hai bước, đi trông nom Diệp Tranh ăn cơm.

Rốt cuộc đến bao giờ cô ta mới có thể thật sự trở thành bà chủ của nhà họ Diệp chứ?

Trong lòng Sở Anh Lạc tức giận không thôi, nhưng trên mặt lại rất bình tĩnh. Cô ta thấy sau khi con trai vui vẻ ăn qua loa vài miếng thì nhảy xuống ghế chạy về phía Diệp Ân Tuấn, bỗng nhiên cô ta cảm thấy ghen tỵ và căm hận.





Thằng nhóc này cướp đi tất cả sự chú ý của Diệp Ân Tuấn, vốn dĩ cô ta không có tính toán như vậy, nhưng sao tất cả mọi thứ lại thoát khỏi tầm kiểm soát của cô ta chứ?

Diệp Tranh lại không nhìn thấy sắc mặt của Sở Anh Lạc, vui vẻ kéo Diệp Ân Tuấn nói: “Ba, chúng ta đi thôi, con sợ bạn học con chờ sốt ruột, cậu ấy sẽ cảm thấy con đang lừa cậu ấy.”

“Được, chúng ta đi!”

Diệp Ân Tuấn lập tức nâng Diệp Tranh lên quá đỉnh đầu, để cậu bé ngồi trên bả vai mình, hai ba con vừa nói vừa cười đi ra ngoài cửa.

Khi bọn họ đi đến cửa nhà trẻ, Thẩm Minh Triết đã đến được một lát.

Diệp Tranh mở cửa xe chạy xuống dưới.

“Minh Triết! Mau đến, hôm nay ba tớ đặc biệt đưa chúng ta đến công ty tham quan.”

Lời nói của Diệp Tranh ít nhiều cũng khiến Thẩm Minh Triết sững sờ.

Khi cậu bé nhìn thấy Diệp Ân Tuấn bước xuống xe, khi nhìn thấy Diệp Tranh ngọt ngào gọi anh là ba, đột nhiên trong lòng Thẩm Minh Triết có cảm giác khó chịu.

Dù thế nào Diệp Ân Tuấn cũng không ngờ bạn học của Diệp Tranh lại là Thẩm Minh Triết, là nhóc thối giở trò với anh ở sân bay.

Anh bước nhanh về phía trước, lạnh lùng nhìn Thẩm Minh Triết, không nói gì, nhưng trên người lại tản ra áp bách.

Anh là người đứng trên cao, rất nhiều người khi nhìn thấy Diệp Ân Tuấn tản ra áp bách như vậy đều sẽ cảm thấy không chịu nổi, nhưng Thẩm Minh Triết lại như không hề nhận ra mà nhìn Diệp Ân Tuấn, khóe miệng nhếch lên, ngọt ngào cười nói: “Chào chú, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Can đảm như vậy lại khiến Diệp Ân Tuấn nhìn bằng cặp mắt khác xưa.

“Cháu là bạn học của Diệp Tranh?”

“Đúng, cháu tên là Thẩm Minh Triết, vừa chuyển đến lớp học của Diệp Tranh.”

Thẩm Minh Triết vô cùng lễ phép, nói chuyện đúng mực, so với Diệp Tranh, quả thật không giống như một cậu bé nhỏ tuổi.

Diệp Ân Tuấn rất muốn hỏi chuyện liên quan đến ba mẹ cậu bé, nhưng ngẫm lại, một đứa trẻ tính toán mình như vậy, khó tránh khỏi cảm thấy buồn cười. Chắc là đối thủ của mình bắt lấy cơ hội này mà thôi.





Nghĩ đến đây, Diệp Ân Tuấn bảo cậu bé lên xe, nhưng lại có một suy nghĩ nảy ra trong đầu.

Thẩm Minh Triết?

Cũng họ Thẩm?

Dường như gần đây anh rất có duyên với họ Thẩm này.

Diệp Ân Tuấn dẫn Diệp Tranh và Thẩm Minh Triết đến tập đoàn Hoàn Trí, toàn bộ hành trình đều đi tham quan tập đoàn Hoàn Trí cùng với bọn nhỏ, thậm chí đến các phòng ban còn giải thích một lượt.

Thẩm Minh Triết vẫn luôn không tìm được cơ hội ra tay, thậm chí cậu bé còn cảm thấy có phải Diệp Ân Tuấn cố tình đề phòng cậu bé không.

Chẳng lẽ sự kiện giật tít video lần trước khiến Diệp Ân Tuấn nghi ngờ rồi?

Trên đường đi Thẩm Minh Triết đều đang suy nghĩ, mà Diệp Ân Tuấn cũng đang quan sát Thẩm Minh Triết, luôn cảm thấy đứa bé này trông rất quen, hình như trước kia đã từng gặp rồi, nhưng trong trí nhớ của anh lại không hề có đứa bé này.

Hai người đều mang tâm tư riêng tham quan tập đoàn Hoàn Trí xong, Diệp Ân Tuấn muốn đưa bọn họ trở về, Thẩm Minh Triết vội vàng nói: “Không cần đâu chú, cháu còn phải đến Cô nhi viện làm tình nguyện viên.”

“Làm tình nguyện viên?”

Diệp Ân Tuấn cảm thấy hơi bất ngờ. Bây giờ có rất ít đứa bé đi làm tình nguyện.

“Là cháu đi cùng với ba mẹ mình sao?”

“Không, cháu tự đi. Cháu đã nói với Viện trưởng rồi, chú có thể đưa cháu đến Cô nhi viện Thánh Đức Bảo, cám ơn.”

Thẩm Minh Triết thoải mái nói.

Diệp Tranh nghi ngờ hỏi: “Tại sao phải đến Cô nhi viện làm tình nguyện viên? Những đứa bé kia đều là cô nhi, không thể chơi cùng bọn họ.”

“Diệp Tranh, nói cái gì thế?”

Diệp Ân Tuấn nhíu mày, cảm thấy không vui. Cùng là đứa bé bốn tuổi, lời nói của Diệp Tranh khiến anh cảm thấy xấu hổ.

Thẩm Minh Triết lại mỉm cười nói: “Mẹ tớ nói mỗi một đứa bé đều là thiên sứ ông trời đưa xuống nhân gian, nên không phân biệt giàu nghèo, nếu như dưới tình huống có đủ năng lực, mẹ cho tớ đến giúp đỡ các cô nhi, đây là để tích đức cho chính mình.”

Những này này chợt khiến Diệp Ân Tuấn sững lại.

Hình như nhiều năm trước, cũng có một cô gái ngốc nghếch từng nói như vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 95 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như giao an rung xa nu dinh huong phat trien nang luc, giao an cach lam bai van nghi luan ve mot tac pham truyen doan trich sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status