Cục cưng, ôm cái nào!

Chương 238: Anh là cô vợ nhỏ của em (2)



Editor: Nguyetmai

Ninh Hề Nhi cố gắng lắm mới đứng vững được trong hồ nước, oán trách: "Nước nóng chết đi được! Đồ khốn kiếp!"

Kỷ Dạ Bạch quan sát cô, vóc dáng cao ráo toát ra hơi thở nguy hiểm nồng đậm.

"Cô bảo ai là cô vợ nhỏ của cô?"

Ninh Hề Nhi chột dạ. Toi rồi, cậu ta đang định tính sổ với cô sao?

Trong lòng thì đang thấp thỏm nhưng ngoài mặt cô vẫn cố mạnh miệng: "Chẳng phải cậu là cô vợ nhỏ của tôi sao?"

Kỷ Dạ Bạch khe khẽ mỉm cười, là nụ cười khiến người ta khó mà nắm bắt.

Thật là đáng sợ...

Ninh Hề Nhi không khỏi nuốt nước miếng: "Bây giờ cậu bị mất trí, chỉ quen biết mỗi mình tôi. Cậu không thể hung dữ với tôi được, nếu không..."

"Nếu không sẽ đem bán tôi ư?" Kỷ Dạ Bạch nhếch môi, ra vẻ ngang ngạnh: "Cô nghĩ cậu có bản lĩnh này sao?"

"Cậu coi thường người khác vừa thôi!"

Vẻ mặt Kỷ Dạ Bạch buồn bã, đưa ánh mắt nhìn thẳng vào người Ninh Hề Nhi.

Khăn tắm của cô đã cởi từ bao giờ, lúc này trên người cô chỉ có một bộ áo tắm đã hoàn toàn ướt đẫm, vóc dáng của thiếu nữ hiện ra rõ ràng.

Câu nói "Cô có thì tôi cũng có" đúng là không ngoa chút nào.

Cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng, Ninh Hề Nhi cúi gằm đầu, mặt đỏ ửng vì ngại ngùng, mất tự nhiên giơ hai cánh tay mảnh khảnh trắng nõn chắn trước ngực mình: "Nhìn cái gì mà nhìn! Một mình cậu tắm đi, tôi phải đi tìm Du Nhiên và tắm với cậu ấy!"

Cô bò lên trên bờ bằng cả tay lẫn chân. Bỗng nhiên Kỷ Dạ Bạch cúi người xuống, bàn tay to đặt trên vai cô. Hắn mới chỉ khẽ dùng sức cô đã bị ấn lùi về phía sau.

Ninh Hề Nhi ngẩng gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của mình lên, dẩu môi: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

"Đại ma vương không nghe lời, cô vợ nhỏ đành phải dạy bảo thôi." Vẻ mặt Kỷ Dạ Bạch thản nhiên, thậm chí hắn ta còn đang mỉm cười. Có điều theo như Ninh Hề Nhi cảm nhận được, nụ cười của hắn không hề vui vẻ.

Cậu ấy đang tức giận sao? Tức cái gì?

Ninh Hề Nhi nghĩ mãi không ra. Trong cơn bực bội, cô dứt khoát túm chặt áo sơ mi của hắn, kéo hắn cùng xuống nước.

Bọt nước nổi lên xung quanh, hai người đồng thời ngã xuống hồ nước nóng.

"Hừ, tôi không nghe lời cậu đấy, dựa vào đâu mà chuyện gì cậu cũng muốn quản tôi?" Ninh Hề Nhi không phục gào lên, thừa dịp loạn này còn đạp Kỷ Dạ Bạch mấy cái.

Cổ chân mảnh khảnh của cô chợt bị Kỷ Dạ Bạch túm lấy, hắn nhướng mày: "Ninh Hề, cậu thật sự cho rằng tôi không xử được cậu sao?"

Hắn quay người, áp người cô vào bờ hồ. Ninh Hề Nhi chỉ còn một chân nên căn bản đứng không vững, đành níu chặt lấy áo sơ mi của Kỷ Dạ Bạch theo bản năng.

Nếu người ngoài nhìn vào, tư thế của hai người thân mật biết bao.

Ninh Hề Nhi nghẹn ngào, thầm hiểu trong lòng, nếu cô cậy mạnh, chắc chắn không phải đối thủ của Kỷ Dạ Bạch.

"Cậu buông ra..."

Đôi mắt Kỷ Dạ Bạch đầy hăng hái và chứa vài phần bá đạo: "Vừa rồi cậu vẫn còn ầm ĩ lắm mà. Ninh Hề, anh đây cảnh cáo cậu, nếu cậu còn khiêu khích tôi nữa, có tin tôi làm thịt cậu ngay tại đây không?"

Mặt mũi Ninh Hề Nhi ửng hồng, hắn còn bóp cằm cô nâng lên: "Biết chưa?"

"Cậu dám bắt nạt tôi..." Ninh Hề Nhi lẩm bẩm, ấm ức tủi thân: "Tôi mặc kệ cậu! Tôi muốn về nhà!"

Kỷ Dạ Bạch lừ mắt: "Nếu cậu dám về, tôi sẽ không giả vờ làm người yêu với cậu đâu!"

"Không giả vờ thì thôi, ai cần!" Ninh Hề Nhi quát. Vài giây sau, cô bỗng trợn tròn mắt: "Làm sao cậu biết chúng ta giả làm người yêu của nhau?"

Cuối cùng lý trí cũng đè bẹp cảm xúc, giúp cô đưa ra một kết luận...

"Kỷ Dạ Bạch! Cậu căn bản không bị mất trí nhớ đúng không?" Ninh Hề Nhi buồn bã gào thét. Cô tin tưởng hắn như vậy, sao hắn có thể lừa gạt cô được chứ? Sao có thể chứ?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 246 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như luc gian nan moi biet ai la ban khi hoan nan moi biet ban la ai, nhac niem nam mo bon su thich ca mau ni phat rat hay những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status