Cục cưng, ôm cái nào!

Chương 253: Tôi là người nhà bệnh nhân



Editor: Nguyetmai

Một tiếng "Em gái", giống như một lời nguyền rủa, vờn quanh tai Ninh Hề Nhi, vang vọng một lúc lâu.

Em gái...

Em gái...

Không ngờ cậu ta lại... gọi cô là em gái!

Ninh Hề Nhi khó khăn hít một hơi thật sâu, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên, cứng ngắc không nói nổi một câu.

Tại sao có thể như vậy...

Cổ họng cô nghẹn lại đặc sệt, nặng nề chát chát, mất một lúc lâu sau Ninh Hề Nhi mới run rẩy hỏi, "Cung Tu... Ý cậu là gì..."

Cung Tu mặc áo khoác măng tô màu đen càng tôn lên dáng người cao ráo, khuôn mặt điển trai với những đường nét góc cạnh, như được bàn tay của nhà điêu khắc bậc thầy tỉ mỉ đẽo gọt, đôi mắt phượng sóng sánh, sống mũi cao thẳng.

Nhưng nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra đằng sau gương mặt tươi cười đó là nỗi đau đặc quánh không thể che giấu nổi.

"Em gái, bác Ninh gọi điện cho anh bảo là em đang ở đây, em cảm thấy không thoải mái ở đâu à?" Cung Tu mỉm cười, vẫn là nụ cười quyến rũ khiến người ta phải ngạc nhiên vì quá đẹp như trước kia.

Hôm nay gã vẫn luôn ở bệnh viện cùng người lớn, không đến trường nên không biết chuyện Ninh Hề Nhi bị người ta đập bóng vào người.

"Đừng có gọi tôi là em gái! Tôi không phải em gái của cậu!"

Ninh Hề Nhi siết chặt nắm đấm.

Cô có ngốc, cũng nghe được ẩn ý trong lời nói của Cung Tu.

Bọn họ không phải người thân, gã lại gọi cô là em gái…

Nghe nói mẹ của Cung Tu đã ly hôn lúc gã được sáu tuổi…

Ông Ninh nói anh trai tới chăm sóc cho con...

Mọi thứ xâu chuỗi lại với nhau, chỉ có một khả năng: mẹ của Cung Tu, sắp tái hôn với bố của cô!

Mỉa mai... Quá mỉa mai mà!

Người cô từng thích từng theo đuổi, lại sắp trở thành anh của cô!

Có phải Cung Tu đã sớm biết chuyện này?

"Bố tôi... với mẹ cậu quen nhau khi nào?" Cô hỏi vấn đề tàn khốc này.

Cung Tu bình thản nói, "Chắc được hai ba năm rồi."

Rầm…

Trong lòng như thể bị một tảng đá lớn nện xuống, khiến cô đau đến nỗi tâm trí bắt đầu trở nên mơ hồ.

"Cậu vẫn luôn biết chuyện này ư?"

"Ừ."

Hèn gì...

Hèn gì ngay từ đầu cô theo đuổi gã, gã đã nói luôn tôi và cậu không thể quen nhau.

Hèn gì gã hết lần này đến lần khác ám chỉ, bảo cô làm em gái mình, cô lại không hiểu được ý nghĩa trong đó.

Hóa ra bọn họ thật sự phải làm anh em.

Anh em không có quan hệ huyết thống nhưng có quan hệ trên pháp luật!

Bác sĩ nhìn ra sự khác thường giữa hai người, tầm mắt quét tới quét lui giữa hai người, do dự hỏi:

"Người này là anh của cô thật à?"

"Đúng vậy."

"Không phải."

Câu trả lời của hai người hoàn toàn khác nhau.

Bác sĩ đau hết cả đầu, hình như ông biết được bí mật ghê gớm nào đó của bọn nhà giàu...

Chậc chậc chậc, thật sự là một vở kịch lớn đó.

Cạch… Cửa phòng khám bệnh bị người đẩy ra, trong tay Kỷ Dạ Bạch đang cầm một xấp giấy tờ, hàng lông mày đen nhánh nhíu lại, sau khi nhìn thấy Cung Tu, hắn hỏi với vẻ mặt bất ngờ, "Tại sao cậu lại ở đây?"

Cung Tu hỏi ngược lại: "Tại sao tôi lại không thể ở đây?"

Bầu không khí giữa hai người nồng nặc mùi thuốc súng, cứ như thể ngay giây tiếp theo bọn họ có thể quậy tung nóc cả cái bệnh viện lên vậy.

Trái tim nhỏ bé của bác sĩ run rẩy, đánh bạo nói, "Khụ khụ, sức khỏe của bệnh nhân có một số thứ cần ghi nhớ này..."

Cung Tu tao nhã cúi người xuống, "Nói với tôi là được, tôi là người nhà bệnh nhân, chắc chắn tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt."

Kỷ Dạ Bạch đen mặt, "Cậu nói cái gì? Người nhà? Cậu mà cũng xứng ư?"

"Xin lỗi nhé, đã khiến cậu phải thất vọng rồi, nhưng tôi thật sự là anh của Ninh Hề Nhi trên danh nghĩa, trên pháp luật, trên tình hình thực tế. Xin chỉ giáo nhiều hơn…" Cung Tu hơi khiêu khích giương cằm với Kỷ Dạ Bạch.

Kỷ Dạ Bạch cười lạnh một tiếng, "Người thất vọng phải là cậu mới đúng. Người nhà của Ninh Hề Nhi, chỉ có tôi mà cũng chỉ có thể là một mình tôi mà thôi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 246 lượt.

Powered by naumonchay.com

loading...
DMCA.com Protection Status