Cục cưng, ôm cái nào!

Chương 62: Tôi chưa nhìn thấy gì hết


Giọng nói trầm khàn của hắn quanh quẩn bên tai Ninh Hề Nhi, trong khoảnh khắc ấy, cả người cô như có dòng điện chạy qua, tê tê ngứa ngứa. Ninh Hề Nhi rụt cổ lại, tai đỏ bừng lên: "Tôi... tôi không biết cậu đang tắm."

Hu hu, nhưng mà phải nói là cơ thể của Kỷ Dạ Bạch quá xuất sắc, đây chính là ví dụ điển hình của kiểu con trai mặc đồ thì gầy mà cởi ra thì cần cơ có cơ cần bắp có bắp, nhìn còn tuyệt gấp vạn lần mấy anh chàng người mẫu trên bìa tạp chí.

Kỷ Dạ Bạch thấy ánh mắt né tránh của Ninh Hề Nhi bèn đưa tay nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên: "Tuy đúng là anh đây cứu cậu thật, nhưng cậu cũng không cần vội vàng nhào vào lòng tôi thế đâu."

Ninh Hề Nhi kinh ngạc há hốc miệng: "Cái gì cơ?"

"Tôi nói sai à?"

"Đương nhiên là sai bét rồi!"

Trời đất, Kỷ Dạ Bạch coi cô là hạng người gì vậy?

Bàn tay nho nhỏ của Ninh Hề Nhi chống lên ngực của hắn, đẩy ra: "Không phải như cậu nghĩ đâu! Kỷ Dạ Bạch, cậu đúng là đồ đầu óc đen tối!"

Kỷ Dạ Bạch nắm lấy tay cô rồi nhướng mày: "Nhưng có vẻ như người đang giở trò lưu manh với tôi là cậu mới đúng?"

Mặt Ninh Hề Nhi đỏ bừng, bàn tay cô vẫn đặt trên ngực hắn, dưới lòng bàn tay là cơ thể rắn chắc và ấm ấp. Ninh Hề Nhi thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim vững vàng và mạnh mẽ của hắn.

"Đấy là do cậu không mặc quần áo, giờ còn trách ai?" Ninh Hề Nhi cố rút tay về.

"Hờ, giờ cậu thích chơi trò thả con săn sắt bắt con cá rô với tôi hả?" Giọng điệu của Kỷ Dạ Bạch nghe lại càng gợi đòn.

"Ai thèm thả này thả nọ với cậu chứ hả, hoang tưởng vừa thôi!" Ninh Hề Nhi tức giận.

Chóc...

Kỷ Dạ Bạch búng một phát lên trán cô: "Ngu ngốc."

"Au ui! Đau lắm đấy biết không hả!" Ninh Hề Nhi ôm trán, lẩm bẩm một cách đầy bất mãn.

"Với tôi thì đề phòng như kẻ thù, thế mà gặp thằng khác thì nhảy lên xe nó một cách dễ dàng như vậy. Cậu có biết làm vậy là nguy hiểm đến thế nào không?" Kỷ Dạ Bạch nghiêm mặt trách móc. Con nhóc thối này, nếu không phải hắn quay lại kịp thời, nếu cô không nhanh trí ném gạt tàn thuốc thì hậu quả sẽ thế nào?

"Là tên đó ép tôi!" Ninh Hề Nhi bĩu môi phản bác: "Lần... lần sau tôi sẽ chú ý hơn."

Kỷ Dạ Bạch lại búng trán Ninh Hề Nhi: "Còn muốn có lần sau nữa hả?"

"À quên, gở mồm, ăn nói bậy bạ, không có lần sau!"

"Vậy mới được chứ."

"Khụ khụ... cậu tắm tiếp hay là... mặc đồ vào?"

Kỷ Dạ Bạch cúi đầu nhìn cô gái bé nhỏ trước mặt mình, gò má đỏ bừng, trong mắt cô như có hơi nước khiến đôi con ngươi sáng long lanh, rõ ràng là đang xấu hổ.

Đúng là hiếm thấy.

"Thì ra cậu cũng biết xấu hổ cơ đấy." Kỷ Dạ Bạch hừ một tiếng đầy châm chọc rồi quay người: "Ra ngoài nhớ đóng cửa."

"Ừ..."

Đúng lúc Ninh Hề Nhi vừa định đóng cửa xong thì Miêu Miêu chạy vào phòng, bàn tay bụ bẫm của cô bé còn cầm theo thuốc: "Chị Hề, mau uống thuốc đi!"

Cô bé nhào đến bám lấy chân Ninh Hề Nhi khiến cô đứng không vững, khi cô nghĩ mình chắc chắn ngã ngửa thì một cánh tay mạnh mẽ đã kịp thời đỡ lấy cô.

Ninh Hề Nhi quơ tay tìm chỗ bám theo bản năng, khó khăn lắm mới tóm được mảnh vải nào đó bèn vội vàng kéo lấy nó. Đến khi nhìn lại, Ninh Hề Nhi mới phát hiện trong tay mình là một chiếc khăn tắm màu trắng. Mà khoan... chiếc khăn này trông quen quen...

A a a a!

Cô quay đầu liếc nhanh ra phía sau, Kỷ Dạ Bạch lạnh mặt nhìn cô bằng ánh mắt như muốn giết người.

"Tôi chưa nhìn thấy gì hết..." Thực ra là nhìn thấy hết rồi!

"Ơ? Anh ơi chị ơi, hai người sao thế?" Miêu Miêu đang định ngẩng đầu lên nhìn, Kỷ Dạ Bạch vội đẩy Ninh Hề Nhi ra rồi giơ tay che mắt cô bé.

"Ừm, Miêu Miêu à, em để thuốc xuống đất rồi ra ngoài trước đi."

"Vì sao vậy ạ?"

Kỷ Dạ Bạch nghiến răng: "Vì anh phải tính sổ chị Hề của em."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 240 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về cac buoc dinh khoan ke toan, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh ke toan khac chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status