Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết

Chương 140: Xuất huyết nhiều



Trên màn hình đột nhiên hiện lên một hàng chữ: Đông Bác Hải, trò chơi còn chưa kết thúc.

Trong bụng chợt lạnh, anh nhất thời tỉnh ngộ cô y tá mới vừa đi vào có vấn đề, anh lập tức xoay người chạy đi tìm Vô Song.

“Cha, chờ con một chút.” Cậu bé đuổi theo ở phía sau, mặc dù không rõ là xảy ra chuyện gì, nhưng thấy cha đột nhiên trở nên hoảng sợ như vậy, thì cậu nghĩ nhất định là mẹ xảy ra chuyện —— ◆◆◆ “Tiểu thư, con đường này hình như không phải đi đến phòng phụ khoa?” Cô y tá dẫn cô đi tới một hành lang không người, thì Vô Song rùng mình nên cảnh giác hỏi.

“Tiểu thư, trước mặt chính là phòng phụ khoa mà.” Cô y tá cừơi âm trầm với cô, một đôi mắt đẹp chớp động tia sáng ác độc.

Nhận thấy được trong nụ cười của cô ta là không có ý tốt, Vô Song hít vào một hớp lãnh khí, dừng bước chân lại, nhưng cũng không biến sắc, mà thuận miệng nói dối: “Ách ~ cô y tá chỗ này có toilet không, tôi muốn đi toilet.” “Phòng phụ khoa phía trước có toilet.” “Nhưng mà tôi sắp nhịn không được rồi, hình như mới vừa rồi trên đường chúng ta đi có toilet, cô ở chỗ này chờ tôi một chút nha, tôi đi một chút sẽ về liền.” Cô vừa mới xoay ngừơi, thì cô y tá cũng nhanh chóng bước lên trước chặn cô lại, lời nói vội vàng, “Phòng phụ khoa ở phía trước, đi chín bước thì đã tới rồi.” “Nhưng mà tôi không nhịn đựơc.” Cô ta vội vã ngăn cô như vậy, thì lần này Vô Song xác định trăm phần trăm cô y tá này có vấn đề.

“Nhịn không đựơc, vậy thì bây giờ tôi tiễn đưa cô lên đường.” Cô y tá đột nhiên trở mặt, lộ ra khuôn mặt dữ tợn hung ác, từ trong váy y tá rút ra một cây ống tiêm lớn, Vô Song thấy thế thì đẩy cô ta ngã ở trên tường, cô nhanh chóng chạy về, vừa chạy vừa la: “Cứu mạng a ~ cứu mạng ~” Thay vào đó đường hành lang sớm đã bị bọn họ thanh không nhi, ngăn cản nhi người đi đường thông hành, cho nên hắn chính là dữ dội nát cổ họng cũng sẽ không có người cứu nàng.

“Cứu mạng.

.

.

.

.

.

Cứu mạng a.

.

.

.





.

.” Cô vừa chạy, vừa quay đầu lại nhìn cô y tá đuổi theo cô, và cô không ngừng tăng nhanh tốc độ chạy trốn, bụng của cô có chút khó chịu, bắt đầu cảm thấy đau lâm râm, mồ hôi lạnh ướt nhẹp ở trên trán, mới chạy được một nửa hành lang, thì cô đã mệt không chịu nổi rồi.

Rốt cuộc mệt mỏi không còn sức để chạy nữa, tay cô đỡ tường dừng một chút rồi xoay người, nhìn y tá thở hổn hển giơ ống kim, bước tới gần cô, và đứt quãng hỏi: “Cô.

.

.

Cô.

.

.

.

.

.

Tại sao.

.

.

.

.

.

Muốn giết tôi.

.

.

.

.

.” “Bởi vì cô là người đàn bà của Đông Bác Hải.” “Bác Hải với các người đến tột cùng là có thâm thù đại hận gì.” “Cái này cô không cần biết.” “Dù thế nào tôi cũng chạy không khỏi, ngại gì mà không nói cho tôi biết?” “Muốn biết đáp án, thì đi xuống Địa ngục đi hỏi mẹ của Đông Bác Hải đi!” “A ~” Mắt thấy ống kim của y tá sẽ xông qua mình, thì Vô Song kinh hãi, và theo bản năng nghiêng người lui về phía sau, chân vừa trợt thì cả người ngã xuống phía sau —— Bành! Hai tay nắm ống kim của y tá đang chuẩn bị cắm xuống Vô Song, thì đột nhiên một viên đạn bay tới, bắn thủng hai bên huyệt Thái Dương của cô ta, cô ta còn chưa kịp liếc mắt nhìn xem là ai nổ súng, thì đã gục xuống, té ở trên người của Vô Song, ống kim nguy hiểm cắm ở bên cạnh bên tai của cô.

“Mẹ.” Cậu bé kêu lên một tiếng, chạy tới đông đông đông, đẩy y tá ngã ở trên người mẹ ra.

“Kỷ tử.” Nhìn cậu bé, cô đã khóc đến không thành tiếng, cả ngừơi đã lượn quanh một vòng ở Quỷ Môn quan, nên giờ phút thể xác và tinh thần của cô đều mệt mỏi.

“Không có chuyện gì, không có chuyện gì rồi!” Đông Bác Hải cất súng xong, đi tới ngồi xổm người xuống ôm cô vào lòng, an ủi cô, cũng là an ủi mình.

“.

.

.

.

.

.

Đứa bé.” Một lúc lâu, cô run rẩy yếu ớt lên tiếng.

“Mẹ, mẹ chảy máu rồi.” Thấy máu từ chỗ đùi của mẹ chảy xuống, làm cậu bé sợ tới mức kêu lên.

Đông Bác Hải liếc một cái, thì sợ tới mức lập tức ôm cô đi, bước chân vội vã chạy tới phòng cấp cứu.

“Bác Hải.

.

.

.

.

.

đứa bé.

.

.

.





.

.

đứa bé.

.

.

.

.

.” Cô đau đến mức cả người đều đổ mồ hôi lạnh, ý nói đứa nhỏ, ngàn vạn lần đứa nhỏ không thể có chuyện.

“Không có chuyện gì đâu Vô Song, đứa nhỏ không có sao, em yên tâm đi, cố chống đỡ chút nha, sẽ lập tức tới ngay phòng cứu cấp.” Anh giận đến mức cặp mắt đỏ lên, cắn răng nghiến lợi, trong lòng lo lắng cho Vô Song giống như là con kiến đang bò, tâm ~ đau đến mức tận cùng.

Cậu bé theo ở phía sau cũng sắp bị hù dọa khóc rồi, bởi vì dọc trên đường đi mẹ đều đang rỉ máu, không biết làm sao ngay cả cậu cũng chỉ có thể nói lảm nhảm lẩm bẩm cầu nguyện: “Mẹ ngàn vạn lần người không thể có chuyện a, em trai cũng không thể có chuyện.

.

.

.

.

.

Thượng Đế phù hộ, Bồ Tát phù hộ, Ultraman phù hộ.

.

.

.

.

.” “Ô.

.

.

.

.

.

Đau quá.

.

.

.

.

.” Bụng co rút một trận tựa như đau bụng sinh khiến Vô Song không nhịn được mà cau chặt lông mày kẻ đen lại, nắm chặt ống tay áo của Đông Bác Hải, từng giọt mồ hôi lạnh đã biến thành lớn cỡ viên hạt đậu.

“Bác sĩ, bác sĩ.

.

.

.

.

.” Đi tới ngoài cửa phòng cấp cứu, Đông Bác Hải điên cuồng rít gào.

Đèn của phòng giải phẩu vẫn sáng, hiển nhiên là bên trong vẫn còn người đang làm giải phẫu, nhưng mà anh mặc kệ, anh dùng sức đạp cửa kiếng, nghe tiếng gầm gừ, thì có bác sĩ lòng như lửa đốt chạy tới, một nhóm y tá đẩy xe phẫu thuật tới, thấy bộ dạng của Vô Song, trong lòng bác sĩ trung niên run sợ nói: “Tam thiếu gia, trước tiên ngài đặt vị tiểu thư này xuống, lập tức chuẩn bị làm giải phẫu.” Đông Bác Hải đang nổi giận giống như một con sư tử phát cuồng, mọi ngừơi đều biết khi anh xù lông lên thì tùy thời anh sẽ ‘ cắn người ’, nhưng bác sĩ trung niên cả gan nói chuyện thì tuyệt đối là đã nguy hiểm đến tánh mạng .

Anh thở hổn hển mà đặt Vô Song lên xe phẫu thuật, Vô Song lại kéo ống tay áo của anh thật chặt không chịu buông tay, khuôn mặt trắng trong thuần khiết giống như là bị ngâm ở trong nước trắng bệch không có một chút huyết sắc.

“Em và con sẽ không có chuyện gì.” Đông Bác Hải nắm chặt một tay của cô trầm giọng nói, sau đó kéo xuống bàn tay mà cô cầm chặt ống tay áo của anh, nói với bác sĩ: “Mang cô ấy vào đi!” “Vâng” Bác sĩ không dám chần chờ, ra lệnh y tá đẩy cô vào một gian phòng giải phẩu khác.

Vô Song lệ rơi đầy mặt và đôi mắt nhìn chằm chằm vào Đông Bác Hải, hình như có lời muốn nói, anh đưa mắt nhìn cô tiến vào trong phòng giải phẩu, sau đó mới dám tháo xuống ngụy trang kiên cường, thể xác và tinh thần mệt mỏi từ tường ngồi xuống, cởi áo khoác xuống, áo sơ mi trắng bên trong của anh đã bị máu tươi nhuộm đỏ một nửa.

.

.

.





.

.

“Cha, em trai có thể giữ được không?” Thấy cả người cha đều là máu, cậu bé sợ đến mức khóc ra tiếng, ngực giống như là bị một đoàn bông bế tắc, trái tim nhỏ ~ đau đớn! “Kỷ tử.” Đông Bác Hải hít hít mũi, ngồi thẳng người ôm cậu bé vào trong ngực, tiếng khàn khàn nói: “Cha cũng không biết.” “Ô ô.

.

.

.

.

.

Con không hy vọng em trai có chuyện.” Cha cũng không biết, cậu còn lo sợ hơn.

“Thật xin lỗi.” Ôm chặt kỷ tử, nước mắt không hề báo trước mà nhỏ giọt xuống, đây tất cả đều là lỗi của anh, là anh có lỗi với Vô Song, có lỗi với đứa trẻ không ra đời của bọn họ.

.

.

.

.

.

Hai cha con cứ như vậy mà lẳng lặng ôm nhau khóc, thỉnh thoảng cậu bé co quắp một chút, nhưng mà Đông Bác Hải lại như hóa đá, yên lặng rơi lệ, vẻ mặt đờ đẫn!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị doanh nghiệp, tài chính, kế toán này đều có trên trang dantaichinh.com chẳng hạn như hàm countif, thuế gtgt là gì chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status