Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết

Chương 18: Tự rước lấy nhục (3)



“Cha, chuyện như vậy chính xác là chú hai sai rồi, xin ngài bớt giận, coi chừng tức giận làm hư thân thể của ngài.” Đông Hải Sinh lập tức tiến lên,hơi kéo ông cụ ra, khuyên nhủ. Đông Đông Hải cúi thấp đầu, bộ dạng có vẻ làm việc sai sợ tới mức run rẩy, Đông Hải Sinh quát anh ta

“Chú hai, còn không mau quỳ xuống thừa nhận sai lầm với cha.”

“A......” Không phải chứ, anh cũng đã là người 32 tuổi rồi, còn quỳ xuống.

“Mau đi!” Đông Hải Sinh đá anh ta một cước, thằng ngốc này, đến lúc nào rồi chứ, mà nó vẫn còn lo lắng cho cái tôn nghiêm nực cười như vậy. Đông Đông Hải nhìn trái nhìn phải, mấy người hầu đều đang cố gắng khắc chế nụ cười, ánh mắt chuyển sang Đông Bác Hải, thế nhưng nó lại một chút cũng không câu nệ, nụ cười giễu cợt ở bên môi, không một chút che dấu. Nụ cười giễu cợt kia, đâm thật sâu vào mắt của Đông Đông Hải, anh ta nắm tay lại

“Hừ, cẩu tạp chủng, chúng ta hãy xem đi!”

“Quản gia, lấy gia pháp!” Ông cụ giận đến mức phát run, nghĩ lại ông cả đời hùng bá, sao lại sinh ra loại con trai ăn hại này! Hôm nay, ông cần phải dạy dỗ nó thật tốt mới được!

“Cha, con sai lầm rồi, ngài tha thứ cho con đi!” Vừa nghe phải dùng tới gia pháp, Đông Đông Hải nóng nảy, lập tức quỳ xuống trước ông cụ, anh ta nắm quần âu phục, cầu xin tha thứ.





“Cha, chú hai đã biết lỗi rồi, ngài hãy tha thứ cho nó lần này đi.” Đông Hải Sanh ở một bên cũng xin tha cho anh ta.

“Đúng vậy, cha, con đã biết sai rồi, bảo đảm về sau con sẽ không đánh bài nữa, ngài hãy tha thứ cho con một lần đi, một lần cuối cùng!” Đông Bác Hải cười lạnh

“Anh hai mỗi lần phạm sai lầm, đều nói là một lần cuối cùng, nhưng một lần so với một lần lại nghiêm trọng hơn, cha, nếu ngài nuông chiều như vậy, cả gia nghiệp khổng lồ của nhà họ Đông đều sẽ thua vào trong tay anh hai.”

“Chú ba!” Đông Hải Sinh nhìn chằm chằm anh ta, nó lại trăm phương ngàn kế mà bỏ đá xuống giếng như thế, chính vì nghĩ đánh đổ thằng hai, là nó có thể thuận lợi thừa kế ‘ Đông Vũ hoàn cầu ’ sao? Quên đi, chuyện nực cười, anh sẽ không để cho nó thực hiện được.

“Tiện chủng, nơi này không tới phiên mày nói chuyện.” Không ngờ tới Đông Bác Hải sẽ bỏ đá xuống giếng với mình, nên Đông Đông Hải giận đến mức thét chói tai. Nụ cười bên khóe môi đột nhiên cứng ngắc, Đông Bác Hải nắm chặt quả đấm, gân xanh trên trán hiện lên vài đường, cả người tản ra một cỗ sát khí nồng đậm, lại bị anh khổ sở đè nén. Anh không thể giận, tên ngu xuẩn này không đáng để anh bẩn tay!

“Đồ khốn nạn, xem hôm nay tao có đánh chết cái đứa phá gia chi tử như mày không!” Ông cụ nhận lấy cây côn trong tay quản gia, dùng sức đánh lên lưng Đông Đông Hải mấy cái, đau đến mức anh ta gào khóc kêu lên.





“Cha, con sai rồi, con thật sự biết sai rồi!” Anh muốn tránh rồi lại không dám tránh, tính ông cụ cố chấp bọn họ đều rất rõ ràng, không để cho ông ấy đánh hai cái, thì còn thảm hại hơn!

“Cha, chú hai không đúng, nhưng cũng là con của ngài, chẳng lẽ ngài thật sự nhẫn tâm đánh chết nó sao?” Đông Hải Sinh kéo cây côn trong tay ông cụ, anh cũng quỳ xuống. Quả nhiên là huynh đệ tình thâm nha! Khi còn bé, Đông Bác Hải phạm phải một chút xíu lỗi, cũng sẽ bị Đông Đông Hải thổi phồng lên rồi đến bẩm báo vào tai ông cụ, lúc anh bị gia pháp, hai anh em bọn họ sẽ ở bên cạnh bật cười, có lúc Đông Đông Hải còn thêm dầu thêm mỡ bỏ đá xuống giếng. Hôm nay, chính là anh ta gậy ông đập lưng ông! Bọn họ thiếu nợ anh không đếm được, anh cũng sẽ đòi lại giống vậy! Xem diễn đủ rồi, Đông Bác Hải xoay người đi mất! ◇

“Mẹ, mẹ đừng nói, để cho Q tử đi tìm mộ của ông ngoại.” Trong nghĩa trang, Vô Song mang con trai tới bái tế cha, vừa tới nghĩa trang, thì Q tử đề nghị.

“Con xác định, con tự mình đi tìm?”

“Dạ!” Q tử gật đầu.

“Được rồi!” Vô Song gian xảo mà cười xấu xa nói

“Vậy con xoay người nhìn xem, mộ của ông ngoại ở đâu?” Q tử xoay người, trừng lớn đôi mắt, dừng lại......
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như bi quyet de duoc moi nguoi yeu quy, neo ve cua y Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status