Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết

Chương 215: Phiên ngoại 11



Tước Noãn yêu: cả đời này anh sẽ giam cầm em 03: bán đấu giá Mười giờ tối! Mặc Phi Tước cầm thư mời Đông Bác Hải đưa cho anh, mang theo trợ lý tác phong nhanh nhẹn đi tới buổi đấu giá! Anh ra sân thoải mái hấp dẫn tất cả con mắt, mặc kệ là nam hay là nữ đều bị kinh ngạc, ai cũng biết thiếu gia hai nhà Đông, Mặc cao ngạo như vua, ít xuất đầu lộ diện ở trước công chúng, không phải thương nhân hợp tác làm ăn trên thương trường, mà chính mắt thấy được bọn họ thì có thể nói là kỳ tích! Ừ ~ đúng vậy! Các thiếu gia ở trong mắt bọn họ cũng chỉ là truyền thuyết! Mặc Phi Tước giống như đã sớm quen là tiêu điểm, nên từ đầu đến cuối đều là nghiêm mặt, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía trước, không có bất kỳ ánh mắt bố thí nào! “Các vị!” Giọng của người điều khiển chương trình cắt đứt bàn luận xôn xao của mọi người ở dứơi sân khấu: “Cảm tạ mọi người, buổi đấu giá từ thiện tối nay chúng tôi sẽ đem lạc quyên tập trung toàn bộ quyên cho trẻ nhỏ cần trợ giúp!” Người đấu giá đã vào vị trí, buổi đấu giá chính thức bắt đầu —— Khi đem vật phẩm thứ nhất trình lên đấu giá, thì người bán đấu giá giải thích: “Đây là bức hoạ cổ của phó Đường triều, dựa theo hiến vật quý tiết lộ giá cả của bức họa này, sẽ không thấp hơn năm ngàn vạn, hơn nữa đây chỉ là giá trị trước mắt, giá trị của nó còn có tăng lên rất lớn đến khi nhận giá đúng, giá khởi đầu năm trăm vạn!” Hiện trường lập tức bắt đầu huyên náo, mọi người rối rít cạnh tranh bảo vật! “Ngàn vạn!” “Ngàn năm trăm vạn!” “20 ngàn vạn!” “Hai ngàn lẻ vạn!” “Bốn ngàn vạn!” “Năm ngàn vạn!” “5500 vạn!” .

.

.

.





.

.

Giá tiền đã vượt qua giá cả thị trường, mọi người không dám nên đều dời ánh mắt nhìn về Mặc Phi Tước.

Kỳ quái! Không phải anh ta tới cạnh tranh bảo vật sao, tại sao không làm! Chẳng lẽ là muốn đến giá cuối cùng Mang theo các loại suy đoán, mọi ngừơi rối rít giữ im lặng! “5500 vạn lần thứ 2!” “5500 vạn lần thứ 2!” “5500 vạn lần thứ ba!” Người đấu giá rơi chùy xuống tấm thớt —— Hiện trường lại bàn luận xôn xao một trận, không nghĩ ra Mặc Phi Tước rốt cuộc là tới làm gì! Sau đó món thứ hai thứ ba thứ tư đều đựơc các thương gia không có danh tiếng gì mua đi, Mặc Phi Tước luôn giữ thần thái bình tĩnh, không nóng không vội mà kiên nhẫn chờ đợi món vật phẩm đấu giá cuối cùng! Rốt cuộc món vật phẩm đấu giá cuối cùng cũng trình lên! Khi dây chuyền Lam Bảo Thạch được kéo màn che ra, thì Mặc Phi Tước ngưng cả thở, quả đấm không tự chủ mà siết chặt, cả đường cong khuôn mặt căng giống như muốn nứt ra, gân xanh ở trên trán nhô ra trực nhảy, hàm răng cắn chặt lửa giận từ đáy mắt nhảy lên, giận đến mức giống như tu la ở địa ngục.

Người đấu giá giải thích lần nữa: “Bảo vật này là do vị tiểu thư họ Mặc dâng lên, cô ấy nói dây chuyền Lam Bảo Thạch này là lúc sinh nhật mười sáu tuổi của cô ấy, cha của cô ấy đã tặng cho cô làm quà sinh nhật, cô ấy cũng không biết nó rốt cuộc đáng bao nhiêu tiền, nên chúng tôi tìm chuyên gia giám định qua, chuyên gia cho ra thị trường giá tiền là — trăm vạn, giá bắt đầu từ mười vạn.” “Hôm nay chúng ta may mắn mời đựơc Mặc tiểu thư tới, mọi người vỗ tay hoan nghênh.” Ba ba ba ! Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, Mặc Noãn từ phía sau sân khấu tự nhiên bình tĩnh đi ra.

Tối nay cô ấy mặc lễ phục màu trắng quây ngực, lộ ra rãnh ngực làm cho người ta mơ màng bay tán loạn, tóc dài như rong biển xõa rất tùy tịên, gương mặt trang điểm nhẹ, xinh đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, trông đẹp đẽ nhưng lại không mất thanh thuần, tóm lại, vô cùng mê người.

“Tôi xuất ra hai trăm vạn “ “A ” Cô hậu tri hậu giác nhìn anh “Mặc tiểu thư ” Người đấu giá trẻ tuổi thấy bộ dáng cô hoảng sợ, thì kêu lên.

“Ngài không thoải mái sao?” ”Không có, không có!” Cô cố gắng điều chỉnh tâm tình của mình, khắc chế mình không được nhìn tới, không nhìn anh! Không nhìn! Cô thử nghĩ qua trăm ngàn tình cảnh bọn họ gặp lại, làm thế nào cũng không nghĩ tới sẽ ở dưới tình huống này! Bỗng nhiên, Mặc Phi Tước từ trên ghế hàng thứ nhất đứng lên, đi đến trước mặt của Mặc Noãn, khi cô đang ở trong kinh ngạc hoảng hốt thì bóp chặt cổ tay của cô, ánh mắt băng lãnh tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt sáng lên giống như là con báo săn khát máu nhìn chằm chằm lùng giết con mồi vậy.

Vốn là vẻ mặt bình tĩnh, nhưng khi tiếp xúc đến đôi mắt ưng thì trong đó có ngọn lửa đang cháy, cô sợ tới mức hoa dung thất sắc, thân thể theo bản năng run rẩy, hai chân ở trong váy cũng đang run rẩy, hè nóng bức lại giống như trong nháy mắt bị rét lạnh thay thế, trong lòng bàn tay bởi vì khẩn trương mà mồ hôi nóng bốc lên đã sớm chuyển thành mồ hôi lạnh sợ hãi, cô không ngừng tự hỏi ở trong lòng: Tại sao anh lại ở chỗ này? Tại sao anh lại ở chỗ này? .

.

.





.

.

.

Mực Noãn hít vào một hơi lạnh! Lửa giận ở đáy mắt Mặc Phi Tước càng rừng rực, Mặc Noãn đã to gan trở lại, cô lại còn dám vứt bỏ quà anh tặng, cô có biết anh hận cô chín năm, cũng biến thành là nhớ cô chín năm hay không.

Cô thật đúng là có tiền đồ, trở lại thì cho anh ‘vui mừng’ lớn như vậy ! Anh im lặng kéo cổ tay mảnh khảnh của cô thật chặt đi ra bên ngoài, Mặc Noãn không nghe mà còn giùng giằng hô: “Không, tôi không muốn đi cùng anh, buông tôi ra, buông tôi ra.” Tay còn lại của cô giữ lại bàn đấu giá thật chặt, Mặc Phi Tước dùng sức kéo mấy cái, vẫn kéo không nhúc nhích, anh quay đầu lại cắn răng nghiến lợi trừng Mặc Noãn nước mắt lấp lánh.

“Anh buông tôi ra, tôi không muốn đi theo anh, buông tôi ra, cầm thú anh buông tôi ra’’.

Cô vừa giãy giụa, vừa không ngừng đấm đánh lên trên ngực anh, nhưng Mặc Phi Tước vẫn không chịu buông tay.

Mà hai chữ cầm thú trong miệng Mặc Noãn, đưa tới hiện trường xôn xao một trận.

Sau đó anh ôm ngang bế cả người cô lên.

Ôm cô đi ra khỏi chỗ đấu giá, đi tới trước xe mở cửa xe vứt cô vào.

“A ” Đầu đụng lên thành xe một cái thật nặng, Mặc Noãn đau đến mức hô một tiếng.





“Trở về lúc nào?” Khóa cửa xe lại cho cô, anh cũng leo lên ngồi xe, giọng nói cũng hòa hoãn một chút.

“Ai cần anh lo” Mặc Noãn ngồi dậy sửa lại váy một chút.

Anh là đang quan tâm cô sao? A, không phải anh nói hận chết cô sao, sao còn có thể quan tâm cô.

Hàm răng sắc nhọn của cô khiến trong lòng Mặc Phi Tước rất giận, căm tức nhìn cô một cái, anh phiền não từ trong túi lấy ra một điếu thuốc rồi đốt, sau mấy phen phun hít thì trong lòng cũng thoải mái một chút, rồi mới nói: “Tin cha qua đời , em biết không?” “Biết “ “Biết, tại sao em không trở lại? ” Mặc Phi Tước bị nộ hỏa công tâm nên hất tay ném đầu thuốc lá trong tay đi, đưa tay nắm chặt cánh tay cô, như sói như hổ mà rít gào một tiếng, bộ dáng vô cùng tức giận, làm như anh hận không thể một phát bóp chết cô, cô gái bất hiếu này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi ngan hay nhat, dat nut con bo hung rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.