Cục cưng phúc hắc: Mẹ vẫn còn rất thuần khiết

Chương 234: Phiên ngoại 30



Năm mới năm nay hai người cùng trôi qua rất vui vẻ, bọn họ giống mọi cặp yêu nhau nồng nhiệt khác, trốn ở trong nhà mình làm hoành thánh, bao bánh trôi, sau đó đốt lửa! Thời gian vui vẻ luôn thoáng qua rồi biến mất, nháy mắt, kỳ hạn hai tháng ước định đã đến! Trong phòng bếp, Mặc Noãn đang nấu nồi canh cuối cùng cho Mặc Phi Tước! Dì Tần đi tới nhìn nhìn bụng của cô, Mặc Noãn mặc một bộ áo len mỏng ôm sát người, bụng đã lộ rõ đang mang thai, dì Tần cười cười, “Lúc này mới ba tháng mà bụng của tiểu thư đã lộ rõ như vậy, rất có thể sẽ là sanh đôi!” “Thật sao?” Mặc Noãn vui mừng cúi xuống, nếu thật là sanh đôi thì tốt rồi, như vậy cô và Mặc Phi Tước có thể chia ra mỗi người một đứa.

“Tôi thấy rất giống mà!” Dì Tần gật đầu một cái, cảm thấy bụng của cô giống như đã hoài thai bốn năm tháng! “Thật!” Cô vui mừng sờ sờ bụng, làm như nghĩ đến điều gì đó, bóp trán mình một cái, “Ai nha, xem tôi ngốc quá, tôi hỏi Mặc Phi Tước một chút thì chẳng phải sẽ biết ngay sao!” “Hả.

.

.

.

.

.” Dì Tần sững sờ, thiếu gia cũng không phải bác sĩ, làm sao lại biết trong bụng cô có phải sanh đôi hay không.

“Dì Tần dì giúp tôi coi lửa một chút, tôi đi gọi điện thoại, lập tức sẽ trở lại!” Mặc Noãn vui vẻ ra mặt đi đến phòng khách, mặc dù Mặc Phi Tước không phải bác sĩ, nhưng trong tay anh có báo cáo kiểm tra thai nhi bác sĩ đưa, ngày hôm qua cô quên hỏi! Ngồi lên ghế sa lon trong phòng khách, cô cầm máy lên gọi qua cho Mặc Phi Tước, điện thoại riêng không ai nghe, cô bấm số điện thoại ở phòng làm việc của anh, cô thư ký bắt máy máy nội bộ, “Xin chào, tôi là thư ký XX của Mặc tổng, tổng tài bây giờ đang họp, xin hỏi cô tìm ông ấy có chuyện gì sao?” “Không có gì, cám ơn!” Gác điện thoại, cô vuốt bụng đứng lên, đầu hơi choáng váng, theo kích cỡ tăng của vòng bụng, cô cảm thấy nâng đỡ càng ngày càng có chút vất vả! “Tiểu thư, nồi canh của cô được rồi!” Dì Tần kêu nhỏ một tiếng.





“Ừ!” Cô đáp lại một tiếng đi tới, lúc cùng dì Tần kề vai, cô đột nhiên cảm thấy mắt hoa lên, lảo đảo mấy cái, dì Tần nhanh tay đỡ cô, lo lắng hỏi, “Tiểu thư, cô làm sao vậy, có phải cơ thể không thoải mái hay không?” “Không sao!” Cô đứng vững, nhìn dì Tần nhoẻn cười, “Mới vừa rồi chỉ là trượt chân thôi.” “Vậy à!” Dì Tần lại thở phào một cái, chợt thót tim mà đổ mồ hôi, “Tiểu thư, bây giờ cô đang mang bầu, đi bộ cũng không thể qua loa, sàn phòng bếp dính đầy dầu mỡ trơn trượt, về sau cô cũng đừng vào bếp nữa! Ngay cả lên lầu xuống lầu cũng nguy hiểm, giờ trời lạnh, đúng lúc này cô liền ngoan ngoãn ở trong phòng, dưỡng thai cho tốt đi!” “Dì Tần, mỗi ngày sống ở trong nhà, tôi không buồn chết mới là lạ!” Mặc Noãn có chút làm nũng mà vểnh vểnh đôi môi đỏ mọng, kéo tay của dì.

“Phi phi phi phi!” Nghe chữ chết, dì Tần liên tục phi phi mấy tiếng, sau đó cầm tay Mặc Noãn, nghiêm mặt nói: “Tiểu thư lúc này đã gần sang năm mới, đừng nhắc tới chữ xúi quẩy này!” “Ha ha!” Mặc Noãn nhẹ nhàng cười, cảm thấy dì Tần quá nhạy cảm! “Tiểu thư, canh này là hầm cho thiếu gia!” Dì Tần cười híp mắt hỏi.

“Ừ.” Mặc Noãn nâng khóe môi cười sượng sùng, nhưng dì Tần không hề chú ý tới, nhẹ nhàng buông tay cô ra, xoay người thay cô múc canh vào trong bình thuỷ, xách tới cười ha hả, nói: “Tiểu thư, thấy cô và thiếu gia ân ái như vậy, bà già này thật vô cùng vui vẻ!” “Dì Tần!” Mặc Noãn nhìn bà ấy, có nỗi khổ khó nói! “Được rồi, tiểu thư mau cầm đi đi, nếu không thì sẽ không kịp gặp thiếu gia!” Giờ cũng sắp đến giờ cơm trưa rồi, dì Tần cầm bình thuỷ nhét vào tay Mặc Noãn.

“Ừ!” Cô gật đầu nhận lấy.

“Đi đường cẩn thận, đi sớm về sớm!” Dì Tần dặn dò, lại gật đầu lần nữa, Mặc Noãn xách theo bình canh xoay người trở về phòng khách mặc thêm áo khoác, xong bước ra cửa! “Lão gia người có thấy không, hiện tại thiếu gia và tiểu thư quả thật rất hạnh phúc, người có thể yên tâm rồi!” Dì Tần vui mừng nhủ thầm! .

.

.

.

.

.

.

.

.

Mặc Noãn đi tới dưới lầu cao ốc Mặc thị, cô ngẩng đầu ngắm nhìn một cái, trước mắt là một tòa nhà cao tầng, cảm thấy có chút chóng mặt, cô vội lắc lắc đầu, trong lòng không khỏi than thầm, thời gian thấm thoát thoi đưa thoáng cái đã tám năm, lại giống như xa cách cả đời người, tòa nhà này cũng đã không phải là tòa nhà cô quen thuộc, nó so với cao ốc cũ kia cao hơn rất nhiều, cũng bề thế hơn rất nhiều! Vật đổi sao dời, nhưng vì sao lòng của cô không thể thay đổi chứ? ! Một cơn gió lạnh thổi đến, cô xiết chặt cổ áo, hít một hơi đang muốn đi vào, đột nhiên nghe tiếng gọi, thì theo bản năng cô quay đầu lại, thật kinh ngạc, “Triển Dật?” Tại sao anh ta lại ở chỗ này? “Noãn!” Khóe mắt Cố Triển Dật còn chút bầm tím đi tới, ôm bả vai Mặc Noãn, vẻ mặt hối hận, “Noãn, thật xin lỗi, ngày đó anh uống rượu say, mới có thể có hành vi không an phận đối với em, em tha thứ cho anh nhé!” Uống rượu say sao? Mặc Noãn hơi nhíu mày, ngày đó miệng anh xác thực có mùi rượu, nhưng cũng không nồng, chỉ là nhàn nhạt, không quá một ngụm, say sao? Không đến nỗi… “Triển Dật, bọn họ không làm gì anh chứ?” “Không có!” Cố Triển Dật lắc đầu, thấy cô còn quan tâm mình như vậy, thì trong lòng nhất thời vui vẻ, “Noãn, em không có giận anh đúng không?” “Em.

.

.

.

.

.” Mặc Noãn không biết nên đáp lại như thế nào, mấy ngày nay cô căn bản là không nghĩ tới anh, đã sớm đem mấy chuyện này quẳng ra sau đầu! “Noãn, anh biết ngay em tốt nhất, hiểu anh nhất, anh cam đoan với em về sau sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm như vậy nữa!” Quá mức kích động, Cố Triển Dật ôm lấy cô.

“Triển Dật, anh ôm làm đau em!” Nói chính xác ra là anh ép bụng của cô, Mặc Noãn đẩy đẩy anh, Cố Triển Dật lúc này mới buông cô ra.

Mặc Noãn thở gấp, hỏi: ” Triển Dật, làm sao anh lại đến nơi này?” “Hả, anh lái xe ngang qua đây, vừa đúng lúc nhìn thấy em.” Anh nói quanh co, biểu lộ có chút mất tự nhiên.

Mặc Noãn nhàn nhạt ‘à’ một tiếng, cho dù biết anh đang nói dối, cũng không nói gì, nắm chặt bình thuỷ trong tay.





“Còn em, em ở nơi này làm gì?” Cố Triển Dật liếc bình thuỷ của cô một cái, trong lòng có chút khó chịu, nhưng cũng không biểu hiện ra.

“Em.

.

.

.

.

.

Em mang canh nóng tới cho anh trai em!” Đây là lần đầu tiên ở trước mặt người khác cô thừa nhận Mặc Phi Tước là anh của cô, rất không được tự nhiên! “Anh ta có thể có một cô em gái tốt như em vậy, thật là có phúc, phải tu ba đời mới có được!” Trong giọng điệu Cố Triển Dật rõ ràng lộ ra vị chua, đố kỵ nồng nặc.

“Triển Dật!” Mặc Noãn nắm bình thuỷ thật chặt, ánh mắt nhấp nháy nhìn anh ngay cả hai chữ ‘chia tay’ cũng vướng ở trong cổ họng, để nói ra cần có dũng khí rất lớn, cô đang cố lấy dũng khí.

“Em mau vào đi, bên ngoài này trời lạnh!” Cố Triển Dật mở miệng cắt đứt lời cô…, thay cô quấn lại khăn quàng cổ.

“Ừ!” Mặc Noãn khổ sở nhăn mặt, cô không thể nói ra miệng, cô có thể thấy rất nhiều điểm không phù hợp! Không khí không phù hợp vậy! Vốn là đang xách bình thuỷ theo, cô lấy nó đem đặt ở trước ngực, nhìn Cố Triển Dật một cái, rồi ôm bình đi.

Đi một đoạn đường, cô cảm thấy hai chân như nhũn ra, rất chóng mặt, cô lấy tay vỗ vỗ trán, nhưng đầu vẫn còn rất choáng váng! “Noãn!” Cố Triển Dật kêu cô, cô quay đầu lại nhìn anh, trước mắt trời đất như quay cuồng, nhìn cô giống như say thân thể lảo đảo, Cố Triển Dật bước một bước dài chạy tới, ngay trước lúc cô ngã xuống thì anh đã lanh tay lẹ mắt ôm lấy cô! “Noãn! Noãn! Noãn!” Anh kêu cô mấy tiếng liền, cô nghe nhưng không trả lời được, trong hỗn loạn cô ngất xỉu đi, nhắm mắt lại ít giây, ánh mắt của cô nhìn bình thuỷ rơi vãi đầy đất, nhìn canh nóng sôi nghiêng rơi vãi ra ngoài, cô khổ sở có chút muốn khóc, đây chính là tâm huyết cả một buổi sáng của cô mà! .

.

.

.

.

.

.

.

.

“Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi?” Ngồi ở một bên cùng Mặc Noãn chờ nhận báo cáo Cố Triển Dật lo lắng dò hỏi.

Bác sĩ cầm phim chụp nhìn, lại nhìn bọn họ, để phim chụp xuống, tay tạo thành chữ thập đặt lên bàn, nhìn Mặc Noãn nói: “Trước mắt, em bé rất khỏe mạnh.” “Em bé? !” Quá mức giật mình, Cố Triển Dật nhìn Mặc Noãn con ngươi của anh mở to giống như chuông đồng loại lớn, bạn gái của anh vậy mà hoài thai con của người khác, khó trách, khó trách.





.

.

“Triển Dật, chờ lát nữa em sẽ giải thích với anh sau được không?” Mặc Noãn rất bình tĩnh nhìn anh, không hy vọng anh chất vấn ở trước mặt bác sĩ, hay cãi lộn với cô, kích thích đến bác sĩ là chuyện nhỏ, kích thích đến cục cưng mới là chuyện lớn! Vò đầu bứt tóc, Cố Triển Dật phối hợp gật đầu.

“Tiểu thư, từ lúc nào cô bắt đầu xuất hiện hiện tượng choáng váng đầu?” Bác sĩ hỏi.

Mặc Noãn nghĩ nghĩ một chút, “Gần đây, khoảng chừng hơn một tháng đi!” “À!” Bác sĩ hơi gật đầu.

“Sao vậy, bác sĩ có phải là thân thể của tôi xuất hiện tình trạng gì hay không?” “Haiz!” Thầm than một tiếng, bác sĩ đẩy đẩy gọng kính, “Tiểu thư, tôi đề nghị cô tốt nhất bỏ đứa nhỏ này đi!” Bỏ cục cưng sao? Nghiêm trọng như thế sao! Mặc Noãn như bị sấm sét giữa trời quang mà sững sờ, nói không ra lời.

“Tiểu thư, xin thứ cho tôi nói thẳng, thể chất cô căn bản cũng không thích hợp sinh con, hiện tại em bé mới hơn ba tháng, cô liền bắt đầu xuất hiện hiện tượng ngất xỉu, nếu không mau bỏ đứa bé này, đừng nói đứa bé không chịu nổi, tánh mạng của cô cũng khó giữ được!” Bác sĩ nói xong ý vị sâu xa, Mặc Noãn chỉ cảm thấy như bầu trời đổ sập xuống, nước mắt rất nhanh liền làm mơ hồ tầm mắt, cô nhìn không thấy con đường tương lai, cô cũng chỉ muốn nắm chặt hi vọng trước mắt.

“Không, tôi không thể nào bỏ đứa bé này!” Cô vỗ bàn, nước mắt giọt ngắn giọt dài rớt xuống! “Noãn!” Không chỉ vị bác sĩ trung niên bị giật mình, Cố Triển Dật ngồi ở một bên cũng bị hành vi đột ngột của cô dọa đến đứng bật dậy! “Tiểu thư, tôi cũng là vì sức khỏe của cô!” Vị bác sĩ tốt bụng có loại cảm giác bị sét đánh, ông ta nhìn Cố Triển Dật, “Tiên sinh, anh khuyên nhủ bạn gái của anh đi!” Cố Triển Dật đang muốn mở miệng, Mặc Noãn xoay người sải bước đi! “Noãn!” Cố Triển Dật đuổi theo, Mặc Noãn đi rất gấp rất nhanh, anh đuổi theo một đoạn đường thật dài mới chặn được cô lại, ngăn ở phía trước ôm chặt lấy cô, Mặc Noãn không có đẩy anh ra, mà gục trên bả vai anh khóc thút thít, cô cần khóc lớn một chặp để tiếp nhận sự thật này! Cố Triển Dật để cho cô khóc một hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng, “Noãn, bỏ đứa bé này đi!” Không —— Cô đột nhiên trừng lớn mắt, đẩy Cố Triển Dật ra, hơn nữa hung ác nhìn anh chằm chằm, như nhìn chằm chằm kẻ thù không đội trời chung, ánh mắt quá mức sắc bén, Cố Triển Dật không rét mà run!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như cong ty bao hiem nhan tho tot nhat, tai chinh rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng. Tất cả đều có tại sosanhnhat.com

loading...
DMCA.com Protection Status