Cưng chiều cô vợ quân nhân

Chương 1412 : Chương 1412



HÓA RA CÔ TA HỌ TRẦN

Nhiếp Nhiên và Dương Thụ một trước một sau đi ra khỏi phòng ăn.

Nhiếp Nhiên thấy anh ta lặng lẽ đi theo sau mình bèn dừng lại, xoay người nhìn anh ta, “Hôm nay được nghỉ, sao anh không ra ngoài đi dạo?”

Dương Thụ thấp giọng nói: “Không có gì mà đi dạo cả.”

Anh ta cúi đầu đứng dưới bóng cây giống như là thiếu niên sầu muộn, hoàn toàn khác với lúc đầu. Có lúc cô còn nghi ngờ Lâm Hoài giao Dương Thụ cho mình có phải là một sai lầm không. Bởi vì sự tồn tại của cô không giống người khác, cô càng an ủi, Dương Thụ sẽ càng yếu ớt, càng lệ thuộc vào mình hơn.

“Cô đỡ hơn chút nào chưa?” Dương Thụ thấy cô ngẩn ra nhìn mình, lại hỏi một câu.

Nhiếp Nhiên thu hồi lại suy nghĩ, khẽ lắc đầu, “Không có vấn đề gì quá lớn.”

“Cô phải cẩn thận một chút.”

Sau đó anh ta quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Nhiếp Nhiên biết anh ta sợ mình khiển trách.

Dáng vẻ sợ hãi nhưng lại muốn lo lắng như vậy khiến Nhiếp Nhiên bật cười: “Trước kia không phát hiện ra anh lại khó hòa nhập vào môi trường như vậy.”

Dương Thụ không hiểu câu này của cô, quay đầu lại, hỏi: “Cô có ý gì?”

“Anh không định làm quen với một chiến hữu nào sao?”

“Tôi chỉ muốn quen cô thôi.” Hồi lâu, anh ta mới thấp giọng nói.

Ý cười trên mặt Nhiếp Nhiên tan đi, thay vào đó là vẻ mặt Dương Thụ không hiểu nổi.

Anh ta sợ Nhiếp Nhiên lại không vui nên buồn bực trả lời: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đi làm quen với nhóm người kia.”

Thật ra không phải là Nhiếp Nhiên không vui. Mà là… không biết phải làm sao.

Cô không biết rốt cuộc Dương Thụ muốn lệ thuộc vào mình bao lâu nữa.

Nhiếp Nhiên chuyển chủ đề, hỏi: “Ngô Sướng và Lưu Hồng Văn thế nào rồi? Bọn họ có khỏe không? Sau khi vào đơn vị dự bị, anh có liên lạc với bọn họ không?”

Hình như Dương Thụ hơi kinh ngạc khi Nhiếp Nhiên còn nhớ tên của hai người kia, anh gật đầu, “Ừ, buổi sáng tôi có gọi điện thoại cho bọn họ.”

“Gần đây bọn họ vẫn khỏe chứ?”

Nói đến anh em thân thiết với mình trước kia, vẻ mặt Dương Thụ trở nên hòa hoãn hẳn, “Cũng không tệ lắm.”

Nhiếp Nhiên cười nói: “Anh đi rồi, chắc là bọn họ rất buồn nhỉ?”

“Bọn họ nói sẽ cố gắng gấp đôi, đợi có cơ hội gặp nhau ở đội thủy quân lục chiến.”

Đội thủy quân lục chiến?

Nhiếp Nhiên nhướng mày, “Đừng vì là tôi nói cho nên quyết định đến đội thủy quân lục chiến. Cuộc sống là của anh, thích nơi nào, muốn đi nơi nào, mục tiêu phấn đấu vì cái gì nên là anh tự quyết định, người khác không thể quyết thay được.”

Dương Thụ do dự mấy giây, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Vậy cô muốn đi đâu?”

Trên thực tế, bất kể là đội thủy quân lục chiến hay là lính đặc chủng anh ta đều không có bất cứ hứng thú gì, anh ta chỉ muốn biết Nhiếp Nhiên đi đâu.

“Tôi muốn đi đâu anh sẽ đi với tôi à?” Nhiếp Nhiên nhìn thẳng vào anh ta, “Anh đang sống vì tôi à? Cuộc sống của mỗi người không giống nhau, đừng vì người khác mà vứt bỏ mình.”

“Không phải vứt bỏ.” Dương Thụ cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Tôi vào quân đội vì ban đầu ba mẹ cảm thấy tôi quá khó dạy dỗ, bọn họ quá đau đầu nên mới bất đắc dĩ đưa tôi vào đây, hy vọng tôi ở trong quân đội có thể thay da đổi thịt.”

Nghe tới đây, Nhiếp Nhiên đã hiểu ra.

“Cuộc sống ở đơn vị dự bị của anh vừa mới bắt đầu, nếu như không biết tương lai sẽ như thế nào thì làm cho tốt hiện tại đi, đừng để mình phải hối hận.” Nhiếp Nhiên không muốn quy định mục tiêu cho anh ta. Cô không hề muốn chịu trách nhiệm với bất cứ cuộc đời ai, cũng không muốn đi nắm giữ cuộc sống của người khác.

Hình như Dương Thụ suy nghĩ lời cô rất lâu, sau đó mới hỏi Nhiếp Nhiên, “Vậy cô thì sao?”

“Không biết.”

Cô thật sự không biết tiếp theo cuộc sống của mình sẽ như thế nào, cô chỉ biết là có một ngày mình phải có khả năng áp chế được Nhiếp Thành Thắng, phải khiến Nhiếp Thành Thắng sợ hãi, thần phục mình, thậm chí vì thế mà trả bằng sinh mạng.

Nhưng làm xong những chuyện này thì sao?

Cô không biết hướng đi của mình.

Sẽ tìm một nơi bình thản tự do sống hết đời này chăng?

Lý trí của Nhiếp Nhiên nói với cô như vậy.

Nhưng tại sao vừa nghĩ tới việc sắp bình thản tự do, trong lòng cô lại hơi trống rỗng?

Là bởi vì trong tưởng tượng và kế hoạch của cô chỉ có một mình cô thôi sao?

Một mình.

Không phải cô luôn một mình sao?!

Nhiếp Nhiên đè những suy nghĩ rối loạn trong lòng xuống, tiếp tục nói với Dương Thụ: “Cho nên bây giờ tôi đang cố gắng sống cho hiện tại.”

Dương Thụ không phát hiện ra sự khác thường của cô, anh ta gật đầu.

Hai người không còn gì để nói, Nhiếp Nhiên cũng không lãng phí thời gian nữa, “Tôi đi huấn luyện đây, anh về đi.”

Nói xong, cô đi tới sân huấn luyện.

Dương Thụ không quay về, anh ta nghĩ Nhiếp Nhiên yếu ớt như vậy, bây giờ buổi trưa không có ai ở sân huấn luyện, ngộ nhỡ cô ngất sẽ không hay. Nhưng sợ làm cho Nhiếp Nhiên phản cảm, anh ta chỉ có thể chọn tập xà đơn ở xa cô.

Nhiếp Nhiên ở trên đường chạy nhìn thấy nhưng coi như không thấy, một mình lặng lẽ chạy chậm để tiêu hóa.

Khoảng một tiếng sau, cô bắt đầu chạy tăng tốc.

Sân huấn luyện buổi chiều chỉ có hai người bọn họ, không ai quấy rầy ai.

Đến buổi chiều, Uông Tư Minh và mấy người lớp 1 khác cũng gia nhập.

Uông Tư Minh tỏ ra hết sức tự nhiên. Anh ta chạy lại gần cô, hai người trò chuyện mấy câu sau đó đường ai người nấy tự tập.

Trong mấy câu ngắn gọn đó, Nhiếp Nhiên biết được lớp 1 bị sĩ quan huấn luyện mới kéo ra ngoài làm huấn luyện dã ngoại sinh tồn, đến ngày hôm kia mới trở về.

Thấy nhóm người lớp 1 mới vừa huấn luyện dã ngoại sinh tồn xong đã cố gắng huấn luyện như vậy, Nhiếp Nhiên càng cảm thấy chênh lệch hơn.

Cả buổi chiều, cô đều ở sân huấn luyện huấn luyện chung với nhóm người kia.

Hoàng hôn đầu đông luôn tới rất nhanh, rất nhiều người đều trở về ký túc xá tắm sau đó đi ăn cơm.

Chỉ có Nhiếp Nhiên vẫn tiếp tục huấn luyện.

Uông Tư Minh có việc bị sĩ quan huấn luyện gọi đi, chỉ còn lại một mình Dương Thụ tiếp tục huấn luyện cùng cô.

Cho đến khi sắc trời hoàn toàn tối đen, Nhiếp Nhiên mới kết thúc huấn luyện chướng ngại vật, cả người toàn bùn cát đi tới phòng ăn.

Dương Thụ lại lẽo đẽo đi theo cô.

Ăn tối xong, Nhiếp Nhiên lại tiếp tục huấn luyện.

Đèn đường bên trong sân huấn luyện đã sáng lên, Dương Thụ vẫn lặng lẽ ở cách đó không xa tập cùng cô. Đến tám chín giờ, Lý Kiêu bước vào sân, bắt đầu chạy quanh đường băng.

Đến hơn chín giờ, Nhiếp Nhiên mới dừng lại, trở về ký túc xá.

Mới vừa vào cửa phòng, Hà Giai Ngọc đã cầm một túi đồ đi tới trước mặt Nhiếp Nhiên, nói như giành công: “Chị Nhiên, chị xem em mang đồ ngon gì về cho chị này!”

Mở túi ra, bên trong toàn là đồ ăn vặt khác nhau.

Hà Giai Ngọc vui vẻ nói: “Không phải quân y đó nói chị bị tụt huyết áp sao? Em mua rất nhiều chocolate cho chị, chị cầm theo người, cảm thấy không được bình thường thì ăn một miếng, tránh để bị truyền nước.”

Nhiếp Nhiên rất giỏi phá hỏng bầu không khí: “Thời gian huấn luyện mà còn ăn, cô cảm thấy Quý Chính Hổ có thể đồng ý không?”

“Chắc thầy ấy sẽ đồng ý thôi, nếu như thầy ấy không đồng ý, vậy chị ăn trước khi huấn luyện đi.”

Nhiếp Nhiên thấy cô ta nghiêm túc suy nghĩ, chỉ cảm thấy rất buồn cười.

Lúc này, Lý Kiêu đã huấn luyện xong, đi vào ký túc xá.

Hà Giai Ngọc nói: “À đúng rồi, chị Kiêu còn mua một ít kẹo dẻo cho chị đấy. Còn nữa, cái bánh ngọt này cũng là mua cho chị, sợ chị đói bị choáng, nửa đêm có thể ăn.”

“Lý Kiêu mua cho tôi?” Nhiếp Nhiên kinh ngạc nhìn về phía Lý Kiêu.

Hai tiếng nói đồng thời vang lên:

“Không phải!”

“Đúng vậy!”

Nhiếp Nhiên nghe thấy lời nói không đồng nhất như vậy, lại nhìn vẻ mặt Lý Kiêu, cười gật đầu, “Được, tôi biết rồi. Tôi nhận chỗ đồ ăn vặt này, hết bao nhiêu tiền, lát nữa tôi trả cô.”

“Cái gì chứ, chị Nhiên còn tính toán cái này với em à?” Hà Giai Ngọc vừa nghe thấy thế, không vui bĩu môi.

Nhiếp Nhiên đặt túi đồ ăn vặt lên bàn của mình, “Cô mua đồ cho tôi, tôi không nên trả cô tiền à?”

“Đương nhiên không nên rồi, chúng ta đã từng sống chết cùng nhau, nói đến tiền quá tổn thương tình cảm!” Hà Giai Ngọc nghĩa khí nói, giống như Nhiếp Nhiên trả cô ta tiền thì cô ta sẽ tức giận vậy.

Thi Sảnh đang nằm ở trên giường vì cả ngày mệt mỏi, lên tiếng vạch trần: “Đương nhiên không cần tính toán nhiều với cậu rồi, bởi vì tiền là Nghiêm Hoài Vũ trả, cậu còn tổn thương tình cảm cái quái gì!”

Khuôn mặt chính nghĩa của Hà Giai Ngọc như quả bóng cao su bị xì hơi, sau đó cô ta lúng túng ho khan mấy tiếng, gắng gượng đổi chủ đề, “Em nghe nói, buổi trưa có mấy binh sĩ nữ gây phiền toái cho chị à? Nghe nói người tên Trần Nghiên Tịch đó giải vây cho chị.”

Nhiếp Nhiên đang sắp xếp đồ ăn vặt, hơi dừng lại, khẽ cau mày, hỏi: “Trần Nghiên Tịch? Cô ta họ Trần à?”

Hà Giai Ngọc gật đầu nói: “Đúng vậy, lúc em đi qua phòng ăn nghe thấy một lính cấp dưỡng gọi cô ta nên em mới biết, có lẽ là người quen biết cũ. Bởi vì ban đầu sĩ quan huấn luyện Quý gọi cô ta là Nghiên Tịch, em cảm thấy có lẽ trước khi vào quân đội cô ta đã đổi tên.”



Nhiếp Nhiên vô tình nói: “Cô biết nhiều thật đấy.”

“Ai bảo ở lớp chúng ta cô ta hòa đồng, cộng thêm thành tích huấn luyện cũng luôn không tệ, nghe nói rất được những tân binh lớp 6 kia chào đón, em tò mò nên chú ý một chút.” Hà Giai Ngọc cười nói.

Trên thực tế, cô ta quan tâm nhất là rốt cuộc người này đánh nhau như thế nào. Còn những chuyện khác, cô ta thật sự không hứng thú lắm.

Nhiếp Nhiên cười chuyển lời sang Lý Kiêu đang thu xếp đồ dùng vệ sinh cá nhân, “Chẳng lẽ còn được chào đón hơn Lý Kiêu à?”

Trong lời nói của cô ít nhiều có ý trêu chọc, lập tức bị Lý Kiêu lườm cho một cái.

“Làm sao có thể, chị Kiêu là phong độ của phụ huynh, Nghiên Tịch đó cùng lắm là được yêu quý thôi, không so sánh được.” Hà Giai Ngọc lại nghĩ tới cái gì đó: “Dĩ nhiên cũng không thể so với chị Nhiên được, chị ngầu như thế, riêng việc tay không đào mìn đuổi cướp biển thôi đã không ai bằng được rồi.”

Nhiếp Nhiên chỉ cười, không nói gì. Nhưng cô đã lặng lẽ ghi nhớ tên của người đó trong lòng.

Trần Nghiên Tịch.

Mấy ngày tiếp theo, Nhiếp Nhiên cùng huấn luyện cùng ăn cơm với đám tân binh lớp 6, hoàn toàn không có bất cứ chuyện gì bất ngờ.

Có thể dùng bốn chữ “trời yên biển lặng” để diễn tả.

Có điều sự yên bình này không duy trì được bao lâu, bị chuyện bất ngờ vào một ngày nào đó hoàn toàn phá vỡ.

Trong sân huấn luyện lại có người vì tụt huyết áp mà ngã từ trên thang dây xuống. Lần này không phải Nhiếp Nhiên, mà là… Nghiên Tịch.

Mấy binh sĩ nữ ở sau lưng cô ta thấy cô ta ngã xuống, lập tức lao tới, lo lắng nói: “Nghiên Tịch? Nghiên Tịch cậu không sao chứ?”

Quý Chính Hổ cũng đi tới, lạnh giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Binh sĩ nữ ôm Nghiên Tịch thấy người nằm ở trong lòng mình không có một chút dấu hiệu tỉnh lại nào, vì vậy lo lắng nói: “Nghiên Tịch ngất rồi.”

Lại có một người ngất?

Nhiếp Nhiên ngất là bình thường, nhưng Nghiên Tịch ngất là sao?

Bây giờ đâu phải là mùa hè mà bị cảm nắng.

Quý Chính Hổ cau mày, phân phó: “Đưa đến phòng y tế đi.”

Nhóm người kia giờ mới nghĩ ra, “A a, vâng! Mau, mau giúp tôi một tay.”

Bọn họ luống cuống khiêng Nghiên Tịch lên, đưa đến phòng y tế.

So với khi Nhiếp Nhiên ngất, Quý Chính Hổ cũng không quá quan tâm đến Nghiên Tịch, anh ta cảm thấy không thể có ai nghiêm trọng hơn Nhiếp Nhiên được.

Một lần truyền máu suýt nữa bị sốc, một lần mất máu quá nhiều suýt thì chết.

Quý Chính Hổ cảm thấy Nghiên Tịch giống như bị bệnh vặt hơn, chỉ cần uống chút nước đường là được.

Vì vậy, anh ta lại gầm lên với nhóm người kia, “Tiếp tục huấn luyện!”

Đối với chuyện Nghiên Tịch ngất, từ đầu tới cuối Nhiếp Nhiên không có phản ứng quá lớn. Cô vượt qua hố sâu, hướng đến điểm cuối cùng.



Cùng lúc đó, Nghiên Tịch được đưa vào phòng y tế, đang hôn mê bất tỉnh nằm ở trên giường bệnh.

Tống Nhất Thành thấy cô ta như vậy bèn lấy một ống máu trước, sau đó mới hỏi thăm mấy câu theo thông lệ.

Nghe thấy là người lớp 6, Tống Nhất Thành cố ý để ý một chút, sau đó đi lấy báo cáo xét nghiệm máu, đến khi nhìn thấy trị số đường máu phía trên, lập tức phát giác ra vấn đề.

Trị số đó không khác với Nhiếp Nhiên lúc đầu là bao.

Không phải là tụt huyết áp bình thường, mà là do thuốc gây ra.

Xem ra cô gái kia ra tay rồi!

Là người duy nhất biết nội tình, dĩ nhiên Tống Nhất Thành không thể nói sự thật ra, chỉ cao ngạo lạnh lùng nói: “Đường máu hơi thấp, có lẽ là do tiêu hao thể năng quá lớn, truyền chút đường gluco là được rồi.”

Mấy binh sĩ nữ kia không hề nghi ngờ cách giải thích của Tống Nhất Thành.

Tống Nhất Thành truyền nước cho cô ta, lại kiểm tra vết thương trên chân cô ta, thấy chỉ có vài vết thương nhẹ mà thôi, còn lâu mới bằng vết thương sâu phải bôi thuốc của Nhiếp Nhiên lần trước.

Vì vậy, sắc mặt anh ta càng thêm khó coi, ngay cả cách thức xử lý vết thương cho Nghiên Tịch cũng thô bạo, may mà Nghiên Tịch bị ngất, nếu như tỉnh nói không chừng sẽ phải chịu tội mất.

“Bác sĩ Tống, Nghiên Tịch bị ngã như vậy, có cần viết giấy xin nghỉ để cô ấy nghỉ ngơi mấy ngày không?”

“Không cần, một chút vết thương ngoài da thì sao phải nghỉ ngơi?” Tống Nhất Thành rất lạnh lùng, viết hồ sơ bệnh án.

Một binh sĩ nữ bất mãn nói: “Nhưng trước đây Nhiếp Nhiên ngã bị thương đã nghỉ ngơi rất nhiều ngày, không phải là bác sĩ Tống cố ý thiên vị đấy chứ?”

Tống Nhất Thành ngẩng đầu lên lạnh lùng nhìn cô ta, trong ánh mắt hoàn toàn không có ý cười ấm áp như đối với Nhiếp Nhiên, “Nhiếp Nhiên nghỉ ngơi không phải là bởi vì ngã bị thương, mà là bởi vì truyền máu quá nhiều bị sốc. Nếu như các cô rất ước ao nghỉ bệnh như thế, tôi không ngại rút hơn 1000cc máu của các cô, cho vào kho máu đâu.”

“Rút hơn 1000cc máu!” Binh sĩ nữ kia kinh ngạc trợn to hai mắt.

Trời đất, người bình thường nhiều nhất cũng chỉ rút đến 500cc máu thôi.

Cô ta điên rồi sao?

Sau đó binh sĩ nữ lại rất hóng hớt hỏi: “Tại sao cô ta phải rút nhiều máu như vậy?”

“Xin lỗi, đây là việc riêng tư.” Tống Nhất Thành đóng hồ sơ bệnh lý lại, sau đó rời khỏi phòng bệnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1565 lượt.

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay 46 ram bap, mon chay hu tieu chay an ngay keo nguoi rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status