Cưng chiều thê tử bảo bối

Chương 187



Tin Giang Diệu thuận lợi sinh ra tiểu Thế tử, Lục Lưu lập tức phái người đưa tới Vọng Thành, báo cho Trấn Quốc Công phủ.

Ngay cả hoàng cung tất nhiên cũng nhận được tin.

Cảnh Huệ đế đangở ngự thư phòng xử lý chính vụ,sau khi biết được việc này, liền vui vẻ đi tới Khôn Hòa cung của Hoàng hậu Hoắc Tuyền.

Lúc này Hoắc Tuyền đang đùa với tiểu Hoàng Tử.

Tháng tám năm ngoái Tiểu Hoàng Tử được sinh ra, hiện nay đã bảy tháng, mập mạp trắng trẻo, vầng trán rất giống Cảnh Huệ đế. Lại là hoàng tử đầu tiên của Cảnh Huệ đế, là từ trong cung xuất ra, tất nhiên trở thành bảo bối số một ở trong hoàng cung của Vọng thành. Mà sủng ái của Cảnh Huệ đế dành cho tiểu Hoàng Tử cũng không hề che giấu chút nào.

Lúc này Cảnh Huệ đế yên tĩnh đi vào, nghe thấy tiếng cười dễ nghe của hai mẹ con,trên gương mặt tuấn tú vốn có vẻ uể oải,nhất thời lộ ra nụ cười, cảm thấy toàn thân mệt mỏi đều tiêu tan.

Hoắc Tuyền ôm tiểu Hoàng Tử, thấy Cảnh Huệ đế đi vào, lúc này mới đưa tiểu Hoàng Tử cho ma ma đứng ở một bên, hành lễ với Cảnh Huệ đế.

Nhưng hai đầu gối nàng vừa thoáng nhún xuống, đã bị Cảnh Huệ đế giơ tay nắm chặt, đỡ nàng đứng lên.

Ánh mắt Cảnh Huệ đế dịu dàng, ôn nhu nói: "đã nói nhiều lần rồi, lúc không có người không cần giữ lễ tiết..." hắn nhìn khuôn mặt đẹp thanh tú của thê tử, ánh mắt rơi ở trên mặt cùng phần cổ của nàng, nữ nhân đã sinh hài tử, tư thái so với hồi trước cũng nở nang hơn chút, cũng có thêm mấy phần ý nhị. Thấy nàng không chút biến sắc giật tay trở lại,vốn đôi mắt nhiễm ý cười,chợt hiện ra một chút mất mát,lại cực nhanh hiện lên ý cười,nói, "Hôm nay trẫm tới đây, là có một tin tức tốt muốn nói với nàng."

Hoắc Tuyền rất là phối hợp chậm rãi ngước mắt, nhìn hắn, đợi hắn nói tiếp.

Nhìn đôi mắt đẹp đẽ của nàng, Cảnh Huệ đế mới nói: "Ở Dân Châu truyền đến tin tốt, Tuyên Vương phi sinh ra một tiểu Thế tử, mẫu tử bình an."

Lúc này, Hoắc Tuyền mới lộ ra nụ cười thật lòng, kích động nói: "thật sao? Nhưng ta nhớ hài tử trong bụng Diệu Diệu còn chưa đủ tháng, làm sao sẽ ——" quá mức lưu ý tiểu muội này, nhất thời xưng hô cũng sai.

Cảnh Huệ đế mỉm cười. hắn không ngốc,đã lâu như vậy, tất nhiên có thể hiểu được tâm tư của nàng.

Trong lòng nàng, vị trí của hắn kém xa tít tắp một người ngoài. hắn cũng không muốn ăn dấm chua của đường tẩu, nhưng nàng là vợ hắn, cũng không quan tâm hắn một chút nào. Tấm lòng nàng rộng lượng, giúp hắn mở rộng hậu cung, đúng là hành động hiền hậu. Nhưng nàng thông minh như vậy, làm sao không hiểu, hắn cần, không phải là sự rộng lượng hiền hậu...

Nhưng lúc này, thấy nàng cười, hắn cũng hài lòng.

hắn cũng biết —— sau khi nàng biết chuyện này, nhất định sẽ rất cao hứng.

Cảnh Huệ đế nói: "Có một chút bất ngờ, nên mới sinh non. May mà có kinh ngạc nhưng không nguy hiểm, đường tẩu và hài tử đều rất khỏe mạnh."

Vậy là được rồi.

Nụ cười của Hoắc Tuyền xán lạn, tiểu cô nương ngoan ngoãn thông tuệ trong trí nhớ, tuy không trở thành tẩu tẩu của nàng, bây giờ cũng đã là mẫu thân. thật tốt. Hoắc Tuyền cong môi, nghĩ đến thời gian trôi qua thật nhanh... Nàng ôm lấy tiểu hoàng tử trong lồng ngực ma ma bên cạnh, hôn một cái, nói: "Thần nhi có một tiểu đường đệ..."

Tiểu Hoàng Tử chép miệng một cái ba, giống như nghe hiểu lời của mẫu hậu, a a a a lên, một bộ dáng rất vui vẻ.

Cảnh Huệ đế thấy ánh mắt thê tử có thêm chút nhu tình, nói: "Nàng vất vả thêm chút,sinh cho Trẫm một tiểu công chúa."

Hoắc Tuyền nghe vậy, thoáng hạ mắt, vẫn chưa trả lời.

Nghiễm nhiên là một bộ dáng e thẹn,nhưng Hoắc Tuyền cúi đầu thì đôi mắt lại là một mảng thanh tĩnh.

Cảnh Huệ đế không nhắc lại, giơ tay nắm tay nhỏ của tiểu Hoàng Tử, nói một chuyện khác: "Trẫm muốn lập Thần nhi làm Thái tử..."

Hoắc Tuyền ngẩn ra, ngẩng đầu sững sờ nhìn hắn. Mặc dù biết Cảnh Huệ đế yêu thích hài tử này, hơn nữa cũng hiểu rõ ràng tâm ý của hắn với mình, nhưng là...

"Thần nhi còn nhỏ, sợ là không thích hợp."

Cảnh Huệ đế nói: "Thần nhi là con trưởng đích tôn của trẫm, lập thành Thái tử là việc đương nhiên. A Tuyền, nàng nên hiểu rõ,lúc nàng mang thai,Trẫm đã nói với nàng,nếu sinh tiểu hoàng tử,Trẫm sẽ lập hắn làm thái tử. Nếu là Tiểu công chúa, trẫm sẽ xem nàng là hòn ngọc quý trên tay, cho nàng nhận hết mọi sủng ái."

đã nói sao? Hoắc Tuyền suy nghĩ một chút,nói chung không có ấn tượng. Nàng nhìn thẳng tiểu hoàng tử béo trắng trong lồng ngực,thấy đôi mắt to đen láy của hắn nhìn mình,giữ lại nước miếng,khanh khách cười không ngừng,khuôn mặt rất giống phụ hoàng của hắn .

Có lẽ đã nói rồi. Nhưng nàng chưa bao giờ đem lời nói của hắn đặt ở trong lòng, dù sao trong tiềm thức, vốn là không tin tưởng.

Nhất thời Hoắc Tuyền im lặng hồi lâu.

Nàng tất nhiên hi vọng nhi tử của mình có thể làm Thái tử, sau sẽ thuận lợi kế thừa ngôi vị hoàng đế, như vậy cũng xứng đáng sự hi sinh của nàng vì Bình tân Hầu phủ. Chỉ là —— nàng hiểu rõ bây giờ không phải lúc.

Hoắc Tuyền chậm rãi nói: "Thần thiếp thay Thần nhi tạ ơn hoàng thượng. Chỉ là... Thần nhi còn nhỏ, vị trí Thái tử này đối với hắn cũng không phải là chuyện tốt. Nếu hoàng thượng thật tâm để ý Thần nhi, xin đợi thêm mấy năm, chờ Thần nhi học vỡ lòng, lúc có thể nhìn thấy bộ dáng lớn hơn một chút,khi đó cũng kịp,nếu Thần nhi ngu dốt...."Rốt cục vẫn là nữ nhân, nghĩ quá nhiều.

Cảnh Huệ đế cười nhẹ, nắm tay nàng, nói: "Thần nhi là hài tử của Trẫm và nàng, nàng thông tuệ như vậy, tất nhiên Thần nhi cũng sẽ thông minh lanh lợi. Nếu ngu dốt... Vậy là giống Trẫm. Nhưng nàng xem, Hoàng đế như Trẫm không phải rất khỏe mạnh sao? Thần nhi sẽ càng xuất sắc hơn Trẫm. Dù giống Trẫm hay giống nàng, Thần nhi vẫn rất thích hợp làm thái tử."

nói mấy câu khiến Hoắc Tuyền á khẩu không trả lời được.

Nàng nhìn đôi mắt mỉm cười ôn nhu của nam tử trước mặt,từ sau sự việc trước kia,hắn đã đối với nàng như vậy,chưa bao giờ nói một câu nặng lời,cẩn thận từng chút một.Thậm chí có mấy lần,ngay cả bản thân nàng cũng không nhận rõ là sự thật hay đang diễn trò....Môi Hoắc Tuyên giơ lên vẻ tươi cười,nói: "Việc này hoàng thượng đã bàn với Truyên Vương rồi sao?"

Nụ cười của Cảnh Huệ đế dừng một chút.

Đây là việc đã quen từ nhỏ của hắn, nếu có chuyện gì không quyết định được, thì sẽ tìm đường ca bàn bạc. Lúc này hắn cũng đã tìm, nhưng từ lúc Đường ca đi tới Dân Châu, liền không để ý đến quyết định của hắn. Ngay cả chuyện lập thái tử này,hắn đúng là muons hỏi ý kiến của đường ca,dù sao...Dù sao lúc trước hắn có thể thuận lợi ngồi trên ngôi vị hoàng đế, không thể không nói tới công lao của Lục Lưu.

Nhưng trước mắt thấy vị hoàng hậu mình đặt ở trên đầu quả tim này,đối với việc hắn hạ mình ngoảnh mặt làm ngơ, trong lòng nàng,hắn kém xa người bên ngoài.

Nàng có thể thật lòng mong nhớ đường tẩu, lại không chịu thật lòng với hắn. Lúc này bất ngờ dò hỏi hắn có cùng đường ca thương lượng hay không,đã trực tiếp nói thẳng ——ở trong lòng nàng hắn là mộtngười không có chủ kiến... Nam nhân đều có sĩ diện, đặc biệt ở trước mặt nữ nhân mình thích, trong hai năm qua, hắn vẫn nỗ lực biểu hiện ,chỉ muốn nàng nở nụ cười thật lòng đối với hắn...

Tay trong tay áo của Cảnh Huệ đế nắm chặt hơn, gương mặt tuấn tú lập tức trầm xuống, nói: "Việc này... Trẫm có thể tự mình làm chủ." hắn thấy Hoắc Tuyền còn có lời muốn nói, nhân tiện nói, " trước đây đường ca đúng là giúp trẫm rất nhiều, nhưng A Tuyền, nàng phải hiểu, trẫm mới là hoàng đế Đại Lương, bọn họ chỉ là thần tử, chỉ có thể đề xuất ý kiến, người có thể quyết định,chính là trẫm."

Hoắc Tuyền thông minh như vậy, lập tức không nói nữa, cúi đầu phục tùng nói: "Thần thiếp hiểu rõ, là thần thiếp lỡ lời."

Sắc mặt Cảnh Huệ đế hòa hoãn hơn nhiều, vỗ về gò má của nàng, đôi mắt thâm tình, ôn nhu nói: "A Tuyền, trẫm sẽ chứng minh cho nàng xem."

... sẽ có một ngày,Trẫm sẽ nhìn thấy trong mắt nàng sự sùng bái cùng ái mộ thật lòng.

Lúc này Giang Diệu lại an tâm ở cữ trên giường nhỏ. Tuy nàng không có kinh nghiệm,nhưng lúc trước Hứa ma ma đã từng chăm sóc mẫu thân nàng, mọi việc đều làm theo lời nói của bà.Đồ ăn thích hợp sau khi sinh sản,kiêng kỵ gì trong lúc ở cữ,nàng đều không cần bận tâm.

Lúc này ôm tiểu tử bên trong tã lót, thật là yêu thích không buông tay, nếu không phải ôm thời gian lâu dài khiến mỏi tay,sợ là trong chốc lát nàng cũng không cho rời khỏi người.

Có hài tử, thật không giống như trước.

Hôm nay Đường anh lại sang đây thăm Giang Diệu, nhìn tiểu tử trong ngực Giang Diệu cũng rất yêuthích, khen nói: "Nhìn Tiểu Thế tử ngày càng đáng yêu ."

Giang Diệu nghe vậy, cũng liếc mắt nhìn. Lúc vừa ra đời, nhiều nếp nhăn, đỏ bừng giống như khỉ con, lúc này đã qua hai mươi ngày, liền trở nên trắng trẻo non nớt,đôi mắt long lanh đen láy,cái mũi nhỏsụp sụp, miệng nhỏ béo mập, tay nhỏ mềm nhũn... Tất cả nhìn đáng yêu không chịu được.

Còn thấy được hình dáng của Lục Lưu qua từng nét mặt của đứa nhỏ này. Sợ sau này hài tử lớn lên,cũng sẽ trở thành mỹ nam tử tuấn lãng giống như cha hắn.. Nghĩ như vậy, Giang Diệu càng có thêm cảm giác tự hào, nói với Đường anh: "Nhưng không giống ta chút nào..."

Đường anh nghe xong mỉm cười.

Đúng vậy,mang thai khổ cực như vậy, sinh ra hài tử, lại hkoong giống mình chút nào, thật là có chút oan ức.

Đường anh nói: "Tiểu Thế tử là nam hài, tất nhiên anh tuấn như Tuyên Vương mới tốt, đợi sau này Diệu Diệu muội lại sinh một tiểu nữ oa, dung mạo xinh đẹp giống như muội, đó mới là tốt."

Chỉ là thuận miệng oán giận thôi. Hài tử có thể giống như Lục Lưu, mới thataj là hợp ý của Giang Diệu.

Đường anh cũng đã gả làm vợ người, tất nhiên cũng hy vọng có thể sớm mang thai hài tử, lúc này nhìn thấy tiểu Thế tử, tuy là sinh không đủ tháng, nhưng lúc mang thai Giang Diệu chăm sóc thoả đáng, hài tử sinh ra vô cùng tốt.

Đường anh càng nhìn càng ước ao.

Giang Diệu tất nhiên cũng nhìn ra được ánh mắt hâm mộ của Đường anh. Đời trước nàng cũng thấy qua bộ dáng của Đường anh lúc mang thai, cũng biết Đường anh sinh cho Tam ca nàng một tiểu tử béo mập, tiểu chất nhi kia của nàng, hình dáng sinh ra rất lớn, thân thể so với hài tử bình thường rắn chắc hơn nhiều. Nhưng hôm nay, nàng cũng đã có hài tử... Tất cả những thứ này, giống như nằm mơ. Hôm nay nàng thật sự cảm giác được, đời trước là đời trước, đời này là đời này, là hai việc khác nhau. Đời này, Đường anh sinh con dưỡng cái cho Chu Gia Hòa, mà Tam ca của nàng, cũng đã có một thê tử đặt trên đầu quả tim,mà hai người rất nhanh sẽ nghênh đón một hài tử.

Như vậy, đã rất viên mãn.

Mà mấy ngày trước đây, từ miệng Lục Lưu nàng cũng nghe được tin tức lập thái tử, từ trong đáy lòng cũng cảm thấy cao hứng thay Hoắc Tuyền cảm thấy cao hứng.

Ngoại trừ một ít biến cố, đời này so với đời trước, đúng là tốt hơn nhiều rồi.

Đường anh đi rồi, Bảo Cân mới đi vào, hạ thấp giọng nói bên tai Giang Diệu: "Vương phi, Tống Tứ cônương xảy ra chuyện rồi..."

Giang Diệu ngẩn người.

Tống Tư nàng...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như noi com dien, tham tap yoga rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.