Cưng chiều thê tử bảo bối

Chương 211



Do Tuyên Vương phủ không có trưởng bối, sau khi Lục Lưu rời đi, Kiều Thị nhớ nhung khuê nữ ở Tuyên Vương phủ quạnh quẽ, liền bảo nàng mang theo ngoại tôn đi qua đi lại nhiều hơn. Dù sao náo nhiệt hơn chút cũng tốt hơn một người lẳng lặng chờ đợi suy nghĩ lo lắng vớ vẩn.

Ngày hôm đó Giang Diệu mang theo nhi tử mập đi tới Trấn Quốc Công phủ.

Kiều Thị nhìn tiểu ngoại tôn béo trắng trong lồng ngực, nhìn khuôn mặt nhỏ của khuê nữ gầy đi trông thấy, nhất thời mày liễu nhíu chặt, đau lòng nói: "Nha hoàn bên cạnh hầu hạ con như thế nào? Nhìn xem, mới mấy ngày,đã gầy nhiều như vậy. Khi con rể trở về nhìn thấy thì sẽ rất đau lòng."

Giang Diệu cong môi, nói: "Lúc trước mang thai Triệt nhi,nữ nhi đã mập ra nhiều, từ lâu con đã muốn gầy như cũ."

Kiều Thị lại nói mập nhìn vẫn tốt hơn, thấy bộ dáng khuê nữ mất tập trung, biết tiểu phu thê xưa nay ân ái bỗng nhiên tách ra, khó tránh khỏi trong lòng mong nhớ, lập tức động viên nói: "Con rể là người làm đại sự, trước đâycon gả đi nên hiểu rõ . Lúc này sự việc tuy hung hiểm, nhưng con nên tin tưởng vào bản lĩnh của con rể, nhất định sẽ bình an trở về. Con làm thê tử, việc có thể làm khi phu quân đivắng là xử lý tốt sự tình ở trong phu,để hắn yên tâm."

Những đạo lý này Giang Diệu đều hiểu.

Giang Diệu rũ mắt, ở Tuyên Vương phủ,một người để nói chuyện thân mật cũng không có,lúc này ở trước mặt Kiều Thị, Giang Diệu cũng không giấu giếm tâm tình của mình, nhỏ giọng nói: "Nữ nhi cũng biết, chỉ là... Chỉ là con có chút nhớ hắn."

Đúng vậy, nàng rất nhớ rất nhớ hắn.

Chưa bao giờ nàng lại canh cánh một người trong lòng như vậy.

Nhất thời Kiều Thị cũng không nói ra lời, thầm nghĩ khuê nữ cuối cùng cũng lớn rồi,cũng nếm trải loại tư vị mong nhớ người như thế này.

Có điều ——

Đôi tiểu phu thê này tách ra một khoảng thời gian cũng tốt.Lúc trước bà sợ khuê nữ hưởng thụ yêuthương của con rể quá nhiều đến mức thuận lý thành chương (hưởng thụ yêu thương một cách đương nhiên),tách ra một thời gian,đúng là có thể yên lặng một chút,có thể hiểu được là con rể tốt,ngày sau càng có thể làm một thê tử hiền lành biết săn sóc.Dù sao nam nhân tốt cần được quý trọng.

Bên này Kiều Thị cùng Giang Diệu nói chuyện, Tiết Kim Nguyệt đã tới tìm cô em chồng Giang Diệu để nói chuyện.

Khuôn mặt nhỏ của Tiết Kim Nguyệt tròn tròn so sánh với Giang Diệu cằm nhọn càng có vẻ mượt mà.

Biết cô em chồng và em rể tình cảm tốt,vừa mới tách ra mấy ngày,trong lòng chắc chắn mong nhớ,lập tức nắm tay nhỏ của Giang Diệu động viên nói: "Nhìn muội như vậy, thật sự là rất yêu em rể... Có điều Diệu Diệu muội nhìn muội xem,lúc này Tuyên Vương không ở quý phủ,cả Tuyên Vương phủ chỉ có muội là đương gia, cũng coi như có tháng ngày ung dung nhàn nhã... Ta thật ra rất hâm mộ muội, sau khi ta gả cho Nhị ca muội, còn chưa có ngày nào thật tự tại. Tính tình hắn lạnh nhạt ít lời, nhưng thực tế còn thích quản ta nhiều hơn so với mẫu thân của ta. Cuộc đời ta có một số việc liền mơ hồ bị hắn lừa dối để qua đi..."

nói xong liền giống như oán phụ nơi khuê phòng thở dài ăn năn hối hận một hồi, "Nếu Nhị ca muội có thể xuất môn, ta chắc sẽ hài lòng đến muốn đốt pháo..."

Tiết Kim Nguyệt không tim không phổi nói mấy câu, chỉ là muốn an ủi trái tim của Giang Diệu vì nhớ nhung mà sắp tan nát.

Nàng nhìn khuôn mặt nhỏ mượt mà của Nhị tẩu này,lại nhìn về phía nam tử cao to tuấn tú đang đứng nơi ngưỡng cửa nhìn qua đây,cong môi kêu: "Nhị ca."

Ai nha!

Tiết Kim Nguyệt thầm nghĩ một tiếng không tốt, khuôn mặt nhỏ hồng hào nhất thời thu lại nụ cười cười, cẩn thận từng chút một nhìn về phía ngưỡng cửa, sau... Liền chột dạ rời mắt đi.

Đợi Giang Thừa Hứa đi vào, Tiết Kim Nguyệt mới ảo não nói: "Nha, Diệu Diệu sao muội không nhắc ta?"

Giọng điệu là sốt ruột và hối hận.

Chọcvị nhị biểu ca này tức giận, làm sao nàng sẽ có quả ngon mà ăn?

Giang Diệu vô tội nói: "Ta cũng là đợi tỷ nói xong mới nhìn thấy..." Dừng một chút, lại hỏi, "Tỷ thật hy vọng Nhị ca ta xuất môn?"

Khuôn mặt nhỏ hồng hào của Tiết Kim Nguyệt nhăn nhó một hồi, mới thành thật nói: "Sao có thể? Ta chỉ là muốn an ủi muội một chút mà thôi. Ta... Làm sao ta cam lòng?" nói xong, giữa hai lông mày xinh đẹp trần đầy ngọt ngào.

Nghĩ thầm: Tuy nam nhân này bá đạo,ỷ vào việc thông minh hơn nàng nên yêu thích bắt nạt nàng,nhưng nàng cũng một mực yêu thích như vậy,thích bị hắn quản như thế,cả đời cũng cam tâm tình nguyện.

Nhìn bộ dáng Tiết Kim Nguyệt hạnh phúc, Giang Diệu càng thêm bắt đầu nhớ tới Lục Lưu tốt như thế nào. Lúc người ở bên cạnh thì không có cảm nhưng,nhưng người rời xa lại thỉnh thoảng nhớ đến từng điểm nhỏ của hắn.

Giang Diệu cười nói: "Nếu như vậy tỷ mau đi tìm Nhị ca đi."

Tiết Kim Nguyệt cũng hiểu rõ đạo lý này. Nam nhân này xưa nay thích tính toán, nếu nàng chậm chạp, đến lúc chịu tội vẫn là nàng đây. Nghĩ tới đây, Tiết Kim Nguyệt liền theo bản năng muốn che cái mông đáng thương của mình.

Nhất thời Tiết Kim Nguyệt không có do dự,ngượng ngùng chớp đôi mắt to với Giang Diệu, nói: "Cái kia... Trước tiên ta đi tìm nhị biểu ca, đợi một lúc sẽ trở về nói chuyện với muội."

Giang Diệu đáp lại, nhìn nàng đứng dậy đi ra ngoài.

Chờ Tiết Kim Nguyệt đi rồi, Giang Diệu mới đi vào trong viện tử.Trong viện tử của Trấn Quốc Công phủ rất nhiều loại hoa cúc, mẫu thân nàng là người yêu hoa, tuy yêu chuộng mẫu đơn, nhưng đối với việc chăm sóc hoa cỏ cũng đã quen thuộc,hoa cúc này cũng được chăm sóc rất tốt. Vào lúc này hoa cúc cũng hơi nở ra, nhưng dù sao trời cũng lạnh giá, vốn đã qua mùa hoa, nên việc nở hoa cũng thất bại.

Giang Diệu lẳng lặng ngắm hoa một lúc, mới nhìn thấy ở phía xa bên trong khóm hoa có một nữ tử mặc quần áo màu thiển hạnh bối tử,giống như đứa bé ngồi dưới đất, cầm trong tay một nắm hoa cúc, trong miệng lẩm bẩm hát đồng dao.Đồng dao này, không phải là đồng dao ở Vọng Thành.

Đến khi thấy rõ khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ của nữ tử kia thì trong lòng Giang Diệu cực kỳ kinh ngạc.

Là Tạ di nương.

Tất nhiên nàng cũng nghe nói,ngày ấy sau khi Tạ di nương nhìn thấy thi thể Tạ Nhân, liền nhắm mặt lại hôn mê bất tỉnh, hơn nữa trước đây Giang tam gia đã sớm lén lút qua lại với Tạ Nhân, Tạ Nhân lại bị Lục Hành Chu hưu thê, mà chất nhi mà bà ta(Tạ di nương) tâm tâm niệm niệm muốn gặp cũng là cốt nhục của Giang tam gia...

Thân thể Tạ di nương vốn mảnh mai yếu đuối, bị đả kích như vậy, bị kích thích đến nỗi đầu óc có chút không bình thường, sau khi tỉnh lại, liền thành bộ dáng ngu dại ngốc nghếch như bây giờ.

Theo bên người Tạ di nương, là nha hoàn thiếp thân Thanh Nha đã hầu hạ bà ta nhiều năm.Ngoài mặt Thanh Nha vẫn cung kính với Tạ di nương,nhưng trong lòng vẫn ít nhiều có chút tức giận, bây giờ Tạ di nương trở nên điên khùng,không phải là nữ tử ngày xưa như liễu bay trong gió khiến người thương yêu,hầu hạ chủ nhân như vậy,ThanhNha cảm thấy không có hi vọng,liền thỉnh thoảng trút giận lên người bà ta.

Ví dụ như trước mắt, Thanh Nha thấy Tạ di nương hái được nhiều hoa cúc quý giá hơn một chút, lập tức đoạt hoa cúc trong tay bà ta,lớn tiếng quát: "Những bông hoa này đều do Quốc công phu nhân tỉ mỉ chăm sóc, bây giờ nhìn xem, đã bị ngươi biến thành dáng vẻ này, nếu bị quốc công phu nhân biết, không biết sẽ tức giận như thế nào đây... nói ngươi không được hái mà ngươi còn hái!Ỷ vào sự ngu dại của mình sẽ khiến người khác đồng tình với ngươi!" nói đến phần sau, giọng nói cũng lớn hơn mấy phần, rất có uy nghiêm của chủ nhân.

Thanh Nha bảo vệ bồn hoa cúc tím kia, khí lực hơi nặng chút, thế nhưng Tạ di nương lại ngã mông chạm đất,rồi sau đó sững sờ, giống như hài tử mà khóc lên.

Thanh Nha lo lắng sợ động tĩnh lớn, đến lúc chính mình không chịu nổi, lập tức khom lưng che miệng Tạ di nương, thấp giọng nghiêm nghị nói: "Đừng khóc, nếu lại khóc, cẩn thận ta dùng kim đâm ngươi."

Dù sao Tạ di nương cũng là chủ nhân, Thanh Nha không dám làm đánh bà ta lộ ra thương tổn,mặc dù nói bà ta tự mình không cẩn thận bị thương,nói đi nói lại cũng là do thiếp thân nha hoàn như nàng ta chăm sóc không chú đáo.Nên nghĩ ra biện pháp này —— nếu dùng kim đâm, lỗ kim bé nhỏ thật sựkhông thấy được.

Tạ di nương nghẹn ngào một tiếng, lập tức ngừng tiếng khóc,hàng mi cong vút mang theo nước mắt chưa rơi,còn nghĩ là có một chút bộ dáng sạch sẽ trước đây.

Tình cảnh này,lại bị Giang Thừa Hàn vừa mới hồi phủ nhìn thấy. Tính khí Giang Thừa Hàn giống Giang tam gia, lập tức đi về phía Thanh Nha nói: "Ngươi đang làm gì?"

Thanh nha nhìn thấy Thất công tử, vội nói: "Tạ di nương hái hoa Quốc công phu nhân nuôi dưỡng, nô tỳ khuyên di nương đừng hái, nhưng bà không nghe —— "

không đợi Thanh Nha giải thích xong, Giang Thừa hàn nhíu mày, liền đá một cước vào ngực trái Thanh Nha, trực tiếp đạp nàng ta vào trong bụi cỏ, sau đó kéo Tạ di nương đang ngồi dưới đất lên, bảo vệ bên người Tạ di nương, hỏi: "Mẫu thân có bị thương chỗ nào không?"

Tạ di nương nhìn mặt Giang Thừa Hàn, ngơ ngác nhìn hồi lâu, mới mỉm cười,đôi mắt sạch sẽ trong suốt giống như hài tử mới sinh ra, lẩm bẩm nói: "Hàn, Hàn nhi."

Tạ di nương đi theo Giang tam gia hai mươi năm, chỉ sinh được một nhi tử là Giang Thừa Hàn. Tính tình Giang Thừa Hàn giống Giang tam gia, là người phong lưu thích hồ đồ, nhưng sau khi Tạ di nương xảy ra chuyện, Giang Thừa Hàn ngày thường không hiểu chuyện lại mau chóng trưởng thành,không thèm để ý đến những lời đàm tiếu, an tâm chăm sóc mẫu thân điên khùng này.

Tạ di nương không nhận thức người, mặc dù là Giang tam gia sớm chiều ở chung kia, thấy ông ta cũng sẽ mất khống chế hét ầm lêm,tình cảm của Giang tam gia đối với Tạ di nương cũng đã đi đến cuối con đường, bây giờ nhìn bà ta thành dáng vẻ ấy,làm sao còn có thể sủng ái như trước? Mà Giang Thừa Hàn dốc lòng chăm sóc, khiến Tạ di nương hiếm thấy chịu thân cận với hắn, cũng có thể gọi được tên của hắn.

Giang Thừa Hàn nghe xong rất vui vẻ, nắm tay mẫu thân mình, liền muốn trở về Thanh Sư viện.

Trùng hợp gặp phải Giang Diệu.

Giang Diệu nhìn Tạ di nương ngu dại bên cạnh Giang Thừa Hàn một chút,lúc nhìn lại vị thất đường ca này mới phát hiện hắn đã trở nên thành thục hơn một chút, lập tức khách khí kêu một tiếng: "Thất ca."

Giang Thừa Hàn gật đầu. hắn biết những chuyện này có quan hệ với vị biểu muội này,dù có muốn truy cứu,thì người đầu tiên nên truy cứu chính là phụ thân cấu kết với dì của hắn,còn cả đệ đệ đang được nuôi dưỡng ở trong biệt viện kia Giang Thừa Hàn cũng đã từng nhìn thấy... hắn thực sự không thể hận được.

Giang Thừa Hàn nói: "Diệu Diệu, gần đây nhìn muội gầy đi, phải thật chăm sóc tốt cho mình." hắn liếc mắt nhìn Tạ di nương bên cạnh, nói, "Trước tiên ta đưa mẫu thân trở về, lần tới gặp sẽ cùng muội cẩn thận trò chuyện."

Giang Diệu thấy trong lời nói của hắn không có chút thù hận nào với mình,đối với nàng vẫn thân thiết như ngày thường,gật đầu nói: "Ừm. Thất ca đi làm đi."

Giang Thừa Hàn dẫn Tạ di nương trở lại.

Tạ di nương nghiêng đầu nhìn mặt Giang Diệu, mỉm cười với nàng,sau đó đưa hoa trong tay cho nàng, nói: "Hoa, hoa, cho..."

Giang Diệu mỉm cười với bà ta, nhận hoa trong tay bà ta, nói: "Cảm tạ."

Tạ di nương mỉm cười,bộ dạng hài lòng,giống như hài tử vừa cho bạn tốt đồ vật,sau đó quay đầu,ngoan ngoãn đi theo Giang Thừa Hàn trở về viện tử của mình.



Bên này Tiết Kim Nguyệt nghe lời cô em chồng, liền nhấc váy đuổi theo. Mà tính khí phu quân của không được tốt,biết rõ có một đôi chân dài to, nhưng đi cũng không nhanh.

Dù Tiết Kim Nguyệt có ngu dốt nhưng ở chung lâu như vậy, cũng biết rõ đây là hắn đang chờ nàng.

Tiết Kim Nguyệt mỉm cười, chạy chậm vài bước, mới thở hồng hộc đuổi tới bên cạnh Giang Thừa Hứa, ôm chặt lấy cánh tay của hắn nói: "Nhị biểu ca..."

Nam nhân giống như không nghe thấy, đi thẳng về phía trước.

Tiết Kim Nguyệt cảm thấy giống như mình bị hắn kéo đi vậy, đi theo một đoạn đường, có chút mệt, mới ủy khuất nói: "Những lời vừa rồi, là ta muốn an ủi Diệu Diệu thôi, không phải lời nói thật lòng của ta..." nói xong liền bĩu môi, "Nếu chàng đi xa nhà, ta nhất định sẽ rất nhớ chàng."

Lúc này Giang Thừa Hứa mới dừng bước, nghiêng đầu nhìn thê tử được mình nuôi dưỡng đến châu tròn ngọc sáng này.

Biết được phương pháp dỗ dành này là đúng,đôi mắt Tiết Kim Nguyệt sáng lên, giương khuôn mặt nhỏtiếp tục nói: "Rất nhớ rất nhớ chàng."

Tuy Giang Thừa Hứa không lên tiếng, nhưng vầng trán thoáng giãn ra, vẫn tỏ rõ tâm tình vui vẻ của hắn, lập tức liền nắm tay của thê tử, nói: "Lúc này tha thứ cho nàng."

Tiết Kim Nguyệt ngoan ngoãn phối hợp nói: "Đa tạ phu quân."

Giang Thừa Hứa lại lôi kéo thê tử hỏi một chút việc liên quan tới muội muội, cũng biết chiến sự phía trước vướng tay chân,vị em rể này của hắn sợ là sẽ không nhanh trở về như vậy. Nghĩ tới muội muội của mình, Giang Thừa Hứa thật sự có chút lo lắng. Nghĩ đến đây, Giang Thừa Hứa càng quý trọng thê tử ngoan ngoãn nghe lời bên cạnh.

Dù sao Giang Diệu cũng là cô nương đã xuất giá, lại còn là Vương phi củaTuyên Vương phủ,tháng ngày thường xuyên về nhà mẹ đẻ thì không nói,nhưng nếu lại liên tiếp ở qua đêm thì không tốt.

Hơn nữa hai ngày sau chính là ngày Lục Bồng Bồng của Tuyên Vương phủ xuất giá.Người làm thẩm thẩm như Giang Diệu cũng nên trở về để thu xếp.

Ngay cả tên tiểu tử trong lồng ngực này cũng thông tuệ. Lúc trước người cha Lục Lưu ngày ngày đều tự mình chăm sóc hắn,tuy có lúc tiểu tử không cho cha mặt mũi, còn lại rất yêu thích cha. Lúc này có chút thời gian không gặp mặt, tiểu tử giống như nhìn ra một chút đầu mối từ mặt mẫu thân, trở nên ngoan ngoãn, khiến trái tim Giang Diệu được an ủi không ít.

Lúc Lục Lưu ở bên người, buổi tối Giang Diệu luôn cùng Lục Lưu ngủ, tiểu tử ngủ ở phòng của mình, do các vú em và nha hoàn ma ma chăm sóc; sau khi Lục Lưu rời đi, buổi tối Giang Diệu sợ cô quạnh, liền ngủ cùng tiểu tử, mỗi khi nhìn khuôn mặt nhỏ của tiểu tử quá giống Lục Lưu, còn có những thói quen nhỏ cũng giống Lục Lưu, Giang Diệu liền vui mừng, có hài tử ở bên cạnh thật tốt.

Còn có nhi tử chờ đợi cùng nàng.

Vừa nghe tam thẩm thẩm trở về, Lục Bồng Bồng đang đợi gả liền tới Ngọc Bàn viện, vội vã cuống cuồng lôi kéo Giang Diệu nói chuyện.

Lục Bồng Bồng phải gả cho vị Trử lục công tử kia, Giang Diệu thấy cũng rất hài lòng, mà mọi người Trử gia tính tình sảng khoái, nên hôn sự này càng thoả đáng, lập tức liền nói: "Lúc trước Trử phu nhân đãnói với ta, Trử gia không có khuê nữ,nếu ngươi gả qua đó, bà ấy sẽ thương yêu ngươi như thân khuê nữ. Người nhà phu gia lo lắng nhất chính là mẹ chồng và cô em chồng có tốt hay không, người mẹ chồng kia ngươi yên tâm,cũng không có cô em chồng,Trử lục công tử đối với ngươi cũng tốt,vội vã thú ngươi như vậy,tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi."

Lục Bồng Bồng ngượng ngùng gật đầu, cũng hiểu rõ trong lòng mình kỳ thực là mừng rỡ nhiều hơn sợ sệt.

Bởi vậy, hai ngày sau, Lục Bồng Bồng liền lên kiệu hoa, diễn tấu sáo và trống được nâng đến Trử gia.

Giang Diệu nhìn Điền thị không nỡ, Bình nhi nhỏ tuổi chất phác nước mắt cũng lưng tròng không nỡ xa tỷ tỷ, liền động viên một hồi.

đi Trử gia ăn cưới một đêm này,do tiểu tử trong lồng ngực Giang Diệu tham ngủ, liền sớm chút trở về.

Lúc ra cửa, lại gặp Hoắc Nghiễn đã lâu không thấy.

Hoắc Nghiễn tuổi còn trẻ, bây giờ cũng thận trọng hơn chút, cũng không còn là ca ca hàng xóm lúc trước nhìn thấy nàng sẽ đỏ mặt.Lúc này trùng hợp gặp được,Hoắc Nghiễn tư thái ung dung đi qua chào hỏi,liếc mắt nhìn tiểu tử nhấp nhấp miệng nhỏ ngủ đến thoải mái dễ chịu trong lồng ngực Giang Diệu, khẽ mỉm cười nói: "Tiểu Thế tử thật giống Tuyên Vương."

Giang Diệu mỉm cười. Còn không phải sao?

Nếu đã từng thấy Lục Lưu, nhìn tên tiểu tử này, liền có thể nhận ra hắn là nhi tử của Lục Lưu. Giang Diệu mỉm cười, lúc trước nàng nghe Hoắc Tuyền nói, Hoắc Nghiễn cũng sắp có chuyện tốt,sắp thành thân với Thất cô nương của Vinh quốc công phủ, cũng coi như châu liền bích hợp một mối nhân duyên tốt.

Giang Diệu cười nói: "Hừm, tính tình hoạt bát hơn so với cha hắn."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như cap doi cuoi 66 lan theo phong cach cua 66 quoc gia, lịch cắt tóc tháng 9/2020 rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.