Cưng chiều thê tử bảo bối

Chương 216: Phiên Ngoại Nhị Ca – Kim Nguyệt 2



Tiết Kim Nguyệt tâm tư đơn giản, cũng thành thật không để cho Nhị biểu ca giúp nàng lau nước mũi,đầu ngẩng lên chu miệng nhỏ nhắn giơ tay đoạt lấy khăn tay của Giang Thừa Hứa, hơi nghiêng người đi, dùng sức lau mũi.

Mặc dù lau, nhưng phía trên còn dính một chút. Nàng nhíu mày, đôi tai liền đỏ lên, cũng không trả cho hắn cái khăn bị nàng làm bẩn,hơi cúi đầu nói: "Sáng mia ta sẽ trả cho ngươi một cái khăn mới." Vốn là muốn nói sẽ giặt sạch, nhưng Tiết Kim Nguyệt không được tự nhiên, vẫn cảm thấy đưa hắn một cái khăn mới thì tốt hơn.

Giang Thừa Hứa cúi đầu nhìn chóp mũi đỏ rực của tiểu biểu muội trước mặt, thản nhiên nói: "Ừ, thêu một chút hoa văn đơn giản là được."

Hả?

Tiết Kim Nguyệt nghe xong, còn chưa kịp phản ứng,nhìn chăm chú nam nhân tuấn tú vô song trước mặt này,đột nhiên lấy lại tinh thần, thầm nghĩ: Ai thèm thêu cho hắn! Nhớ đến lúc nãy hắn hôn nàng, Tiết Kim Nguyệt không biết đối xử với hắn như thế nào, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm lại nói: "Ta về trước."

Dường như sợ hắn lại ôm nàng như lúc nãy, Tiết Kim Nguyệt nhanh chân bỏ chạy giống như một con thỏ nhỏ. Trở về phòng trọ,đôi mắt đỏ của Tiết Kim Nguyệt trùng hợp bị Giang Diệu nhìn thấy. Xưa này chuyện gì Tiết Kim Nguyệt cũng nói với Giang Diệu,nay bị nàng nhìn thấy,tất nhiên không có lừa nàng,thành thật nói ra mọi việc.Nhưng dù sao Giang Diệu cũng là thân muội muội, không thể không nóitốt cho Giang Thừa Hứa,đối với Giang diệu đang không ngừng nói lời có ích cho Giang Thừ Hứa,trong lòng Tiết Kim Nguyệt càng cảm thấy oan ức, ―― hắn hôn nàng, còn muốn nàng gả cho hắn, sao có chuyện dễ dàng như vậy?

Chẳng qua là ――

Nghĩ đến Nhị biểu ca ít nói kia, Tiết Kim Nguyệt oan ức mấp máy môi. Thái độ vừa rồi của hắn, chỉ là ghét bỏ nàng ngốc, không hiểu rõ người, không nhìn được tâm tư của Kỳ biểu ca mà thôi... Ngoại trừ ghét bỏ nàng, không có một chút ý tứ sẽ chịu trách nhiệm với nàng. Đúng vậy,ba vị biểu ca của trấn quốc công phủ đều là nhân trung long phượng, văn võ song toàn đấy, nàng biết rõ, có không ít cônương vừa ý vị Giang nhị công tử hào hoa phong nhã, thành thục ổn trọng này...

Nhị biểu ca xuất chúng như vậy, dù muốn lấy thê tử, chắc chắn cũng là tiểu thư khuê các hiền lương thục đức, mới không phải như nàng đầu óc hồ đồ ngốc nghếch. Tiết Kim Nguyệt vốn có chút mặc cảm, nghĩ đến thái độ hôm nay của Giang Thừa Hứa, trong nội tâm càng chắc chắn, liền nói với Giang Diệu: "... Ta không muốn gả cho Nhị biểu ca, chuyện này không ai biết rõ, qua mấy ngày sẽ không sao."

Tiết Kim Nguyệt hiểu rõ, loại chuyện này, nếu động tĩnh quá lớn, nhất định là cô nương gia chịu thiệt, vả lại Trấn Quốc công phủ và Tiết phủ quan hệ tốt, thật sự không thể bởi vì chuyện của nàng mà náo loạn. Kết quả tốt nhất, cũng là dì thương nàng, để cho Nhị biểu ca lấy nàng, tuy Nhị biểu ca khôngmuốn, có thể giống như bình thường nghe dì nói, cố gắng sẽ miễn cưỡng đồng ý... Nếu như hắn cảm thấy hôm nay nàng lén lút cùng Kỳ biểu ca gặp mặt,là một cô nương không biết xấu hổ,cho dù sau này thành thân,cũng sẽ coi thường nàng.không tình nguyện như vậy,nàng cũng không cần đâu!

Lúc trở về, Tiết Kim Nguyệt nghe tin Kỳ Trừng đã sớm trở về, cũng không để ở trong lòng,trong lòng nàng đều tràn đầy gương mặt đáng ghét của Nhị biểu ca.

Ngày kế tiếp, Tiết Kim Nguyệt liền nghe được một tin tức ―― Kỳ Trừng bị người đánh gãy hai chân, đang nằm nghỉ ngơi ở trên giường.

Nếu là ngày thường, Tiết Kim Nguyệt đã sớm đi Kỳ phủ thăm Kỳ Trừng.

Nhưng lúc này Tiết Kim Nguyệt trong lòng không đồng nhất, mỗi khi nhớ tới thái độ hôm qua của Kỳ Trừng đối với nàng, liền cảm thấy không hiểu sao lúc trước lại thích hắn,vừa nhớ tới hôm qua Kỳ biểu ca lôi kéo nàng,cũng muốn làm chuyện Nhị biểu ca làm với nàng,Tiết Kim Nguyệt liền có chút không muốn gặp lại hắn.

Mẫu thân Lâm thị của Tiết Kim Nguyệt, thấy khuê nữ có chút giống hài tử, nghe Kỳ Trừng bị thương nặng như vậy, cũng không có phản ứng, liền thuận miệng hỏi một câu.

Tiết Kim Nguyệt nghe vậy, liền cúi đầu nói: " không phải mẫu thân đã đi thăm rồi sao? Nữ nhi qua thăm,thương tổn của Kỳ biểu ca tổn thương cũng không khỏi nhanh hơn được, chi bằng để hắn tĩnh dưỡng thật tốt."

Như vậy, Lâm thị tất nhiên không hỏi nhiều.

Chẳng qua Lâm thị biết khuê nữ và Kỳ Trừng là thanh mai trúc mã, với địa vị của Kỳ phủ, Kỳ Trừng lấy khuê nữ của bà coi như là trèo cao, nhưng bà cũng hiểu rõ khuê nữ, tính tình đơn thuần, nếu gả đến một nhà giàu xa lạ nhà cao cửa rộng, không chừng sẽ chịu oan ức. Kỳ Trừng này bà nhìn không tệ,bà nhìn ra khuê nữ cũng yêu thích hắn,người Kỳ gia cũng nhiều lần ám chỉ, trong lòng Lâm thị thật ra cũng đồng ý, tất nhiên cũng coi Kỳ Trừng là coi rể mà đối xử.

Cũng không qua mấy ngày,Kỳ Trừng của Kỳ gia liền bại lộ ra nhiều chuyện xấu. Lâm thị thật sự khôngngờ,Kỳ Trừng vốn nhìn như chính nhân quân tử, hào hoa phong nhã, nhưng lại là người có văn hóa bại hoại... Việc hôn nhân này,tất nhiên Lâm thị không chịu.Bà sợ khuê nữ tuổi còn nhỏ, gặp loại chuyện này nghĩ không thông suốt, liền đi phòng ngủ của khuê nữ an ủi một phen, nào biết khuê nữ lại ngoan ngoãn đang ngồi thêu thùa, không có đau lòng khổ sở như trong dự liệu của bà.

Đến khi Lâm thị rời đi, Tiết Kim Nguyệt mới dừng việc trong tay.

Lúc trước tiểu cô nương đúng thật là chọn Kỳ Trừng làm phu quân,trong lòng tất nhiên có chút khó chịu.Chẳng qua là...Bản thân nàng cũng khó khăn khi phát hiện giống như đã trút được gánh nặng. Tiết Kim Nguyệt cúi đầu nhìn bức vẽ mình thêu,càng cám thấy mình cái gì cũng sai... Dứt khoát nằm ở trêngối bực bội khóc trong chốc lát, khóc xong rồi, liền thoải mái hơn.

Hôm nay, Tiết Kim Nguyệt và cha mẹ cùng nhau đi Kiều phủ chúc thọ, trong sân cùng Giang Diệu nóiqua việc của Kỳ Trừng, cảm thấy may mắn không bị ngụy quân tử Kỳ Trừng khi dễ. Nhìn khuôn mặt nhỏnhắn của Giang Diệu, liền cẩn thận nói: "Diệu Diệu,có phải Kỳ biểu ca bị Nhị biểu ca đánh?"

Mặc dù là hỏi đấy, nhưng trong lòngTiết Kim Nguyệt đã xác nhận. Cảm thấy người bên ngoài sẽ khôngvô duyên vô cớ đánh Kỳ biểu ca, chỉ có Nhị biểu ca mới có lý do.

Chẳng qua nàng không nghĩ tới lời nói này sẽ bị Nhị biểu ca nghe được.

Nhìn kiến Giang Thừa Hứa và Giang Diệu nói chuyện, Tiết Kim Nguyệt chột dạ không thôi, sau đó thấy Giang Thừa Hứa mặt lạnh rời đi, biết hắn tức giận, giận nàng nói bậy sau lưng hắn. Tiết Kim Nguyệt là một người lương thiện, nghĩ đến nếu người bên ngoài nói sau lưng nàng như vậy,nàng chắc chắn sẽ tức giận đến hốt hoảng, vì vậy... Nhị biểu ca tức giận, cũng là có nguyên do. Trong lòng Tiết Kim Nguyệt bất an, lúc này mới nói với Giang Diệu: "Ta đi tìm Nhị biểu ca xin lỗi liệu có được không?"

Lời vừa nói ra, Tiết Kim Nguyệt liền cảm thấy kinh sợ, giương mắt nhìn bóng lưng nam nhân dần đi xa, mới cắn răng, ngoan ngoãn đi theo.

Nam nhân ngày thường cao lớn,tuy chân dài bước đi cũng không nhanh,nhưng vóc dáng thấp bé của Tiết Kim Nguyệt muốn đuổi theo cũng là cố hết sức. Đến khi tới một nơi yên lặng, mới thấy hắn ngừng lại, chậm rãi xoay người, ánh mắt nhàn nhạt nhìn nàng.

Tiết Kim Nguyệt sợ nhất ánh mắt này của hắn, vội vàng cúi thấp đầu, cắn môi, nhỏ giọng nói: "Thực xin lỗi, ta không nên sau lưng nói ngươi như vậy, Nhị biểu ca, ngươi...Huynh đừng tức giận."

Giang Thừa Hứa nói: "Đúng là ta đánh gãy chân hắn , vì vậy không cần xin lỗi."

Cái này người... thật đúng là đấy.

Tiết Kim Nguyệt nhíu mày, cũng không thấy tức giận, chỉ ngơ ngác "A" một tiếng, liền quay người chuẩn bị rời đi.

Chẳng qua nàng vừa xoay người, nam nhân liền nhanh như chớp tiêu sái đến trước mặt của nàng, ngăn trở đường đi của nàng. Tiết Kim Nguyệt ngẩn người, nhớ tới việc ngày đó ở Pháp Hoa Tự,tay trong tay áo nắm chặt lại, lại bắt đầu khẩn trương... rõ ràng khi dễ nàng như vậy, nhưng bản năng nàng cảm thấy, hắn sẽ không thương tổn nàng. Tiết Kim Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy mình uất ức, rồi sau đó nam nhân vươn tay, nắm cổ tay nàng đi đến phía sau cửa lớn, Tiết Kim Nguyệt mới bắt đầu luống cuống, giãy giụa ngước mắt nói: "Nhị biểu ca, huynh... Huynh còn như vậy, ta sẽ nói với mẫu thân của ta."

Tuy nàng nhát gan, nhưng cũng không phải tùy tiện để cho người ta khi dễ.

Giang Thừa Hứa nhìn viền mắt của tiểu cô nương ửng đỏ,bộ dáng tùy thời sẽ khóc lên, mới nói khẽ: "Ta đáng sợ như vậy sao?"

Tiết Kim Nguyệt gật đầu, sau một khắc, lại nhanh chóng lắc đầu.

thật ra mấy ngày nay, nàng cũng nghiêm túc suy nghĩ, Nhị biểu ca này đối xử với nàng cũng không tệ lắm, nàng sợ hắn, chỉ vì tính tình lạnh lùng của hắn ,dù có muốn nói chuyện rõ ràng, dù chỉ một lát nàng cũng không nói được... Trước kia là không có, nhưng sự việ ngày ấy. Tiết Kim Nguyệt do dự trong chốc lát, mới mở miệng nói: "Ta không phải cô nương tùy tiện, Nhị biểu ca, huynh không thể như vậy..."

Nàng có ngốc, cũng biết việc trong phòng của nam nữ.thật sự nàng không thể gả cho Kỳ Trừng,nhưng nàng cũng không thể để cho Nhị biểu ca khi dễ.

Giang Thừa Hứa thấy bộ dáng nàng giống như đề phòng cướp, vốn là hắn muốn cùng nàng trò chuyện đấy,nhưng hôm nay xem ra... Cho dù là tính khí tốt, cũng bị nàng làm cho phát bực.

Xưa nay Giang nhị công tử sắc mặt lạnh nhạt, lúc này lại bị tiểu biểu muội nhà mình chọc cho tức giận đến mức khuôn mặt tuấn tú cũng biến thành màu đen. Giang Thừa Hứa nắm cổ tay nhỏ mảnh khảnh của biểu muội, lúc này liền đem người ngăn ở thân cây, cúi đầu ngậm lấy cánh môi mềm mại thơm ngát, cũng mặc kệ tiểu biểu muội bị hù dọa đến ngây ngốc, Giang Thừa Hứa dùng sức hôn mút vài cái.

Giang nhị công tử từ nhỏ đã có thiên phú dị bẩm, việc hôn môi này cũng là vô sự tự thông (*không thầy cũng tự thông tỏ) đấy, chỉ sau chốc lát, liền khiến tiểu biểu muội toàn thân như nhũn ra,giống như con cá nhỏ mất nước từng ngụm từng từng giương cái miệng nhỏ nhắn thở dốc trong lồng ngực của hắn,hắn ôm vòng eo của nàng,giúp nàng không bị ngã,hung ác nói: "không thể như thế nào? Như vầy phải không?"

Miệng nam nhân không thành thật, tay cũng không thành thật.

Tiết Kim Nguyệt làm sao đã gặp cảnh tượng như vậy, lập tức ngẩng đầu trừng hắn, lạnh lùng nói: "Giang Thừa Hứa!"

Thấy bộ dáng thỏ trắng nhỏ xù lông nổi giận,Giang Thừa Hứa chợt mỉm cười, sau đó cũng không dám tiếp tục khi dễ nàng, khuôn mặt tuấn tú trở nên nghiêm túc, chậm rãi nói: "Việc ngày ấy, đúng là ta làm quá mức. Chẳng qua lúc đó ta tức giận, cảm thấy muội làm việc thật không có đầu óc, nếu ta không kịp thời đi đến, muội sẽ bị ngụy quân tử Kỳ Trừng kia khi dễ. Muội là người Giang Thừa Hứa nhìn trúng, sao có thể để cho người bên ngoài chiếm tiện nghi? Loại chuyện này, muội nên để tâm, lần thứ nhất ngốc nghếch sai lầm có thể tha thứ, nếu có lần nữa..."

Tiết Kim Nguyệt tức giận nói: "Huynh mới ngốc nghếch!"

Nàng làm sao nghĩ đến, Kỳ biểu ca thanh mai trúc mã, sẽ là loại người này....!

Chẳng qua là ――

Giống như có chỗ nào không đúng?

Tiết Kim Nguyệt nhíu mày suy nghĩ một chút về lời nói của hắn, mới xấu hổ đỏ mặt, cái gì gọi là... Cái gì gọi là " người hắn nhìn trúng"? Trong lòng Tiết Kim Nguyệt "Phù phù phù phù" nhảy loạn, dù có ngốc, cũng hiểu rõ một chút... Nàng không dám nhìn hắn nữa, qua một hồi lâu, hơi thở của nam nhân tới gần, vật mềm mại vuốt ve trán của nàng, làm cả người nàng đều căng thẳng.

"không cần lo lắng, ta sẽ nói cho cha mẹ ta sớm tới Tiết phủ cầu hôn."

Cầu hôn.

hắn... thật sự muốn thành thân với nàng?

Dường như đã hiểu rõ điều gì, Tiết Kim Nguyệt lắc đầu, nói: "Ngươi không cần... không cần miễn cưỡng."

Đối với Tiết Kim Nguyệt, vị Nhị biểu ca này cũng coi như là chính nhân quân tử.Đã chiếm tiện nghi của nàng, cho nên mới nghĩ đến lấy nàng,chịu trách nhiệm với nàng.Điều này làm cho trong lòng Tiết Kim Nguyệt dễ chịu chút ít, ít nhất hắn là có thành ý. Rút cuộc biểu huynh muội cùng lớn lên từ nhỏ, nàng có thể tha thứ hắn đấy.

Nghe tiểu biểu muội khéo hiểu lòng người nói,lồng ngực rắn chắc của Giang Thừa Hứa phập phồng, cảm thấy ngày sau cưới nàng, đời này chắc sẽ bị nàng chọc cho tức giận đến giảm vài năm tuổi thọ.

Giang Thừa Hứa thông minh, tâm tư này của tiểu biểu muội đã sớm nhìn ra được,sợ là còn hiểu rõ hơn so với kẻ ngốc là nàng.

hắn tiếp tục nói: "Muội thật sự cho là ta chỉ tùy tiện chiếm tiện nghi của muội? Kim Nguyệt, nếu ta không có tình cảm với muội, muội muốn lén lút đi gặp gỡ ai, sao Giang Thừa Hứa ta phải quan tâm? Muội nói một chút coi, ta so với Kỳ biểu ca của muội,đến cùng kém hắn ở chỗ nào?"

Tiết Kim Nguyệt có chút khiếp sợ, liền lộ ra vẻ khó xử, thầm nghĩ hắn đây là có ý gây khó dễ nàng sao? Kỳ biểu ca so ra chỗ nào cũng kém hắn. Nàng nhếch miệng, tựa ở trong ngực của nam nhân như vậy, mặc dù nghe lời nói ôn tồn của hắn, thực sự có thể cảm nhận được hắn sẽ bộc phát lửa giận... Nàng quá ngu ngốc.

Giang Thừa Hứa nói: "Trong lòng muội không thoải mái, cũng là bởi vì mấy ngày nay ta không tỏ vẻ, cảm thấy ta chỉ muốn chiếm tiện nghi của muội sao?" Sau cùng Giang Thừa Hứa hiểu rõ, tiểu ngu ngốc này, nhất định là nghĩ hắn như vậy đấy

Bị nói trúng rồi, Tiết Kim Nguyệt không nói chuyện.

Đúng nha, nguyên nhân nàng tức giận, không phải là bởi vì hắn khi dễ nàng, mà bởi vì sau khi hắn khi dễ nàng lại không có một chút tỏ vẻ.

Tiết Kim Nguyệt lẩm bẩm nói: "Thế nhưng là... A..., A... A... A...."

Còn muốn trò chuyện, lại bị nam nhân trực tiếp bế lên, đặt ở trên cành cây ngăn chặn miệng.Tiểu cônương đáng thương, cứ như vậy bị biểu ca cao to ôm giống như ôm hài tử, hai chân nhỏ mảnh khảnh quơ quơ trên không trung, hai tay theo bản năng ôm lấy cổ của hắn. Phía trước người bị đè ép có chút đau đớn, đôi môi lại bị nam nhân hung hăng hôn, làm Tiết Kim Nguyệt thật sự cảm nhận rõ lửa giận của hắn... Nếu ghét bỏ nàng như vậy, còn hôn nàng làm cái gì?

Hôn hồi lâu, hắn còn chưa thả nàng xuống dưới.

Tiết Kim Nguyệt xấu hổ đến hỏng rồi, hai tay đặt ở trên vai của hắn, nghẹn ngào nói: "không cho huynh hôn tiếp."

Giang Thừa Hứa mới không để ý tới tiểu ngu ngốc này,lại mổ một cái vào môi của nàng,tâm trạng cảm thấy tốt hơn,âm thanh cũng ôn hòa hơn một chút, nói: "Suy nghĩ thật kỹ, ta sẽ sớm nói với mẫu thân chuyện của chúng ta."

Tiết Kim Nguyệt cảm thấy buồn bã, chu cái miệng nhỏ nhắn đặt trên đầu vai của hắn, vẻ mặt đưa đám nói: "Huynh để ta ở nơi này suy nghĩ?"

Nàng cảm thấy lồng ngực nam nhân hơi chấn động, tuy không có nhìn mặt hắn, nhưng Tiết Kim Nguyệt có thể cảm giác được,chắc chắn hắn lại đang cười nàng.

Quả nhiên, sau một khắc liền nghe nam nhân cười nhẹ, thản nhiên nói: "Muội hiểu rõ là được rồi."

Thanh âm này, đúng là không thể nói ôn nhu...

Tiết Kim Nguyệt sĩ diện cãi láo hừ nhẹ một tiếng, hai tay lại không tự giác ôm cổ nam nhân chặt hơn một chút, khóe miệng hơi hơi vểnh lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 5 lượt.

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như vo chong, 10 duc tinh sieu viet cua duc phat Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status