Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 3: Ngủ Trong Lòng Bàn Tay



Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ “cốc cốc” và tiếng bác Phúc quản gia: “Thiếu gia.”

Lục Hàn Đình khẽ cong môi: “Vào Bác Phúc đẩy cửa vào phòng:

“Thiếu gia, xử trí thiếu phu nhân… thê nào bây giờ?”

Lục Hàn Đình đứng thẳng ở cạnh giường, người đàn ông cao khoảng 1m87, mặc sơ mi trắng quần đen đơn giản nhưng chất liệu thủ công đắt đỏ, khiến khí chất anh càng thêm mạnh mẽ.

Lục Hàn Đình hạ mắt, ngón tay thuần thục quay quanh viên cúc bạch sáng loáng ở cổ tay áo, không chút đề ý liệc nhìn Hạ Tịch Quán: “Chắc cô không biết, phía sau U Lan Uyễn có nuôi hai con sói… hay là mang cô đi cho chúng nó ăn nhé?”

Trong lòng Hạ Tịch Quán căng thẳng, cuộc hôn nhân này do thế hệ trước định đoạt, từ tứ đại hào môn ở Hải Thành, Lục, Cố, Hoắc, Tô.

Thiêu gia nhà họ Lục một tay che trời, là trùm thương nhân trẻ nhất đẹp trai nhất thế hệ này trong truyền thuyết, nhưng khá là bí ẩn, không nhiều người có thể gặp anh ta.

U Lan Uyễn ở nơi rất hẻo lánh, vừa nhìn đã thấy không phải nhà giàu có, Hạ gia từng phái người đi điều tra U Lan Uyễn, chỉ điều tra ra ở U Lan Uyên có hai bà cháu, cháu trai chính là người bệnh nguy kịch sắp chết trong lời đồn này.

Tâm nguyện lớn nhất của Lý Ngọc Lan là gả hai đứa con gái vào tứ đại hào môn, kết quả điều tra U Lan Uyển khiến Lý Ngọc Lan hận không thể đào mồ mả tổ tiên Hạ gia lên để hỏi thế hệ trước sao lại có cái hôn ước quỷ này.

Lý Ngọc Lan không muôn gả con gái, nhưng Hạ Kiến Quốc là người cổ hủ, rất hiếu thuận, không muốn làm trái hôn ước của thế hệ trước.

Lý Ngọc Lan không cho gả con gái, nghĩ tới Hạ Tịch Quán nên đón cô về gả xung hỉ.

Cho nên, trong suy nghĩ của Hạ Tịch Quán, người đàn ông trước mặt cô chắc chắn không có quyền thế hay giàu có gì, nhưng lúc này, cô lại thấy nghi ngờ.





Người đàn ông trước mắt ngắng cao đầu, tản ra cảm giác bễ nghễ, kẻ bè trên, khí chất lạnh lùng, cao quý toát ra từ trong xương giống như một vị vua chúa khiến người khác muôn cúng bái.

Trong sân sau của anh còn nuôi sói, đây cũng không phải thú vui giải trí của người bình thường. Hạ Tịch Quán định nói chuyện thì đột nhiên người đàn ông chống tay lên bàn, hai mắt khẽ nhắm, vẻ mặt đau đón.

Sắc mặt quản gia lập tức thay đổi, vội nói: “Tôi đi gọi bác sĩ ngay đây.

Hạ Tịch Quán dời mắt nhìn bàn tay anh chống trên bàn lồi hết gân xanh lên, giống như dấu hiệu phát bệnh.

Anh bị bệnh?

Hơn nữa, còn là căn bệnh rất đáng sợ. Lúc này, Hạ Tịch Quán nhìn thây đôi mắt đỏ tươi của người đàn ông, Lục Hàn Đình quay đầu nhìn cô, nói với quản gia: “Bảo cô ta cút đi!”

Quản gia vội nói: “Thiếu phu nhân mau ởi đi.”

Hạ Tịch Quán biết mình không thể đi, lúc này cô vê Hạ gia cũng có mục đích, cần thân phận cô dâu của U Lan Uyễn này.

Hạ Tịch Quán nhìn Lục Hàn Đình, không hề tránh né: “Anh bị bệnh gì? Tôi biết y thuật, giỏi châm cứu, có thể chữa cho anh.”

Đôi môi mỏng của Lục Hàn Đình mím thành một đường cong lạnh lẽo, tiếng chữ rít ra từ trong họng: “Cút!”

Hạ Tịch Quán không chỉ không cút mà còn lại gần: “Lúc nãy tôi ngửi thấy trên người anh có mùi mấy dược liệu quý như bách hợp, phục linh, thiên ma các loại, đều là… thuốc đông y trị mất ngủ, nếu tôi đoán không nhầm, anh hẳn là bị khó ngủ, không thể ngủ được.”

Quản gia khiếp sợ nhìn Hạ Tịch Quán: “Thiêu phu nhân cô…”

Đôi mắt to của Hạ Tịch Quán nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục Hàn Đình: “Anh mất ngủ đến mức nào? Một khi mất ngủ trầm trọng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới tinh thần của anh, một khi thân thể mệt mỏi tới cực hạn mà không thể nghỉ ngơi và thả lỏng sẽ khiến anh biến thành một người khác, tăm tối, đáng sợ, tàn bạo đến mức bệnh hoạn.”

Khóe mắt Lục Hàn Đình ngày càng đỏ, giữa hai mày anh tuấn đã tràn đầy tăm tối, anh đưa tay bóp cổ Hạ Tịch Quán. Cổ thiếu nữ trắng nõn mịn màng, chỉ cần anh dùng sức một chút là cô sẽ chết.

“Thiếu phu nhân đừng kích thích thiêu gia nữa Thiêu gia mau buông thiếu phu nhân ra đi!” Quản gia suýt xông lên.

Hạ Tịch Quán không thể hít thở không khí, khuôn mặt nhỏ nhắn dần đỏ bừng, nhưng bàn tay nhỏ của cô nâng lên, nhanh chóng châm mấy cây ngân châm vào các huyệt đạo của Lục Hàn Đình. Lục Hàn Đình buông tay, ngồi lên sô pha.

Hạ Tịch Quán thở hồng hộc, lúc này cô còn chưa muốn chết tại đây, vừa nãy cũng rất sợ hãi. Người đàn ông trước mặt này quá nguy hiểm, không nói tới thân phận bí ẩn của anh, ngay cả một cái bệnh mất ngủ cũng có thể biến một con người ngạo mạn, ưu nhã như anh thành một con quái Nhưng cô đã không có đường lui, chỉ có thể đánh cược.





Hạ Tịch Quán điều chỉnh hô hấp, đi ra sau lưng anh, ngón tay dài nhỏ trắng nõn xoa bóp huyệt thái dương cho anh.

Lục Hàn Đình nhắm mắt, che đi đôi mắt đỏ tươi: “Cô điều trị bằng cách xoa bóp cho tôi à?”

“Trong lòng sung sướng đi, anh là người đàn ông đầu tiên được tôi xoa bóp cho đấy.”

“Làm như cô không phải là người phụ nữ đầu tiên xoa bóp cho tôi ấy.”

Chán chả buôn nói. “Cho tôi ở lại, chúng ta chung sống hòa bình, anh không hỏi việc riêng của tôi, tôi giúp anh đóng kịch trước mặt bà nội, còn có thể giúp anh chữa mắt ngủ, được không?”

Lục Hàn Đình không nói gì. Lúc Hạ Tịch Quán châm một cây ngân châm vào huyệt sau gáy Lục Hàn Đình, Lục Hàn Đình nhắm mắt lại, ngả đầu ra sô pha.

Hạ Tịch Quán đưa tay, nhẹ nhàng đỡ lấy gương mặt tuân tú nghiêng ngả của anh.

Anh ngủ rồi.

Quản gia đứng một bên đã toát mồ hôi lạnh, người khác không biết thân phận của thiếu gia nhà ông chứ sao ông lại không biết chứ, thiếu gia chính là thiếu gia nhà họ Lục, con cưng của trời, từ mười mấy tuổi đã xoay chuyển giới thương trường, tạo ra thần thoại Lục thị.

Chưa từng có ai dám… đàm phán với thiêu gia như vậy, huông hô còn là một cô gái.

Mấy năm nay, những cô gái có thể may mắn nhìn thấy thiếu gia đều hai mắt trái tim hồng phấn, hâm mộ, yêu say đắm, hận không thể nhào vào lòng thiếu gia.

Thiếu phu nhân trước mặt thật đặc biệt, cho dù đứng trước thiếu gia đang phát bệnh vẫn có thể bình tĩnh, thản nhiên, sáng suốt như vậy.

Nhưng điều càng ngạc nhiên hơn là thiếu gia lại ngủ rồi! Thiếu gia đã không ngủ được từ lâu rồi! Những bác sĩ điều trị cho thiếu gia đều đứng đầu thế giới nhưng cũng không có tác dụng gì, mà thiêu gia lại ngủ trong lòng bàn tay thiếu phu nhân!

“Thiếu phu nhân…” Quản gia nói.

Hạ Tịch Quán đưa tay lên miệng, ra hiệu im lặng: “Ra ngoài đi, tôi ở đây được rồi.”

Không hiểu sao, quản gia lại cảm thấy trên người thiếu phu nhân này có sức mạnh khiến người ta an lòng, ông ta yên lặng ra ngoài. Trong phòng yên tĩnh không tiếng động.

Hạ Tịch Quán để anh nghỉ ngơi trên tay mình một lát, chờ anh ngủ sâu mới nhẹ nhàng đặt lên sô pha, đắp chăn cho anh.

Sau khi làm xong tât cả, Hạ Tịch Quán mới leo lên giường, nhanh chóng ngủ say. Lúc này, Lục Hàn Đình đang nằm trên sô pha từ tử mở mắt ra, anh dậy rồi.

Lục Hàn Đình đi tới bên giường, ngón tay thon dài gỡ khăn che mặt của Hạ Tịch Quán ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 365 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dân tài chính chẳng hạn như phần mềm HTKK 4.5.5 ngày 25/03/2021, hạch toán hàng bán trả lại chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status