Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 365: Lục Phu Nhân Mang Song Thai



Chương 365: Lục Phu Nhân Mang Song Thai

Lục Hàn Đình đứng đó, ánh mắt dừng ở khuôn mặt của Lục Nhân Nhân, cặp mắt hẹp âm u, bên trong hệt như chứa lốc xoáy vần vũ, lạnh lẽo u ám đến mức có thể nhấn chìm Lục Nhân Nhân trong cơn bão này.

Lục Nhân Nhân không sợ Lục Hàn Đình, dù sao bà cũng là trưởng bối, nhưng lúc này da đầu bà cũng tê rần, cũng thấy vài phần run sợ Lục Hàn Đình.

Hơn nữa là do bà chột dạ, bà đang định nói với Hạ Tịch Quán về quá khứ không thế chịu đựng nối của anh, thi anh đã đến.

Hạ Tịch Quán quay đầu lại liền thấy Lục Hàn Đình Đình, cô nói: "Lục tiên sinh, anh đến rồi, vừa rồi em không tìm thấy anh."

Lục Hàn Đình nện từng bước vững vàng tới, khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh không chút dao động, giọng nói đều đều không có chút thăng trầm: "Lục phu nhân, đi gọi cho bà nội, nói với bà nội tối nay chúng ta sẽ về nhà ăn cơm, đã mấy ngày rồi bà không gặp em, chắc bà rất nhớ em."

Anh muốn đưa cô đi.

Hạ Tịch Quán sợ rằng mình rời đi rồi sẽ có chuyện gì xảy ra, vì vậy cô do dự nhìn Lục Hàn Đình, dùng những ngón tay trắng mềm kéo tay áo anh.

Lục Hàn Đình nhếch môi mỏng: "Anh nói vài câu với bác, Lục phu nhân, ngoan, nghe lời."

Hạ Tịch Quán thu bàn tay nhỏ bé lại: “Vậy em đi trước gọi điện thoại trước, anh mau lên đấy."

Hạ Tịch Quán rời đi.

Hiện tại trên hành lang chỉ có Lục Hàn Đình và Lục Nhân Nhân, trong bầu không khí áp lực lộ ra vẻ quỷ dị, Lục Hàn Đình nhìn Lục Nhân Nhân, giọng nói vẫn bình tĩnh: “Bác, bác muốn nói gì với vợ cháu?"

Cập nhật chương mới nhanh nhất trên

Sắc mặt của Lục Nhân Nhân không được tốt lắm, Lục Hàn Đình là cháu trai của bà, nhưng trong khi chất mạnh mẽ của Lục Hàn Đình, bà cảm giác mình giống như một tù nhân đang bị xét xử: “Không phải cháu đã đoán được hết rồi sao? Còn cố ý hỏi bác, bác muốn kể hết chuyện quá khứ của cháu cho Tịch Quán, bác muốn để Tịch Quán biết cháu là người đáng sợ như thế nào."

Lục Hàn Đình nhấc chân, bước lên trước: "Bác, bác không nên biến lòng tốt của cháu đối với bác thành nuông chiều."



Thân hình cao lớn của anh từ từ uyển chuyển sấn tới, Lục Nhân Nhân lùi về sau hai bước: "Hàn Đình, chuyện này không thể giấu được, Tịch Quán sớm muộn gì cũng biết."

Rất nhanh, lưng của Lục Nhân Nhân chạm vào tường.

Trong tầm mắt tối sầm, Lục Hàn Đình đã búc bà vào góc tường, cặp mắt hẹp dài của người đàn ông nhiễm vài phần đỏ tươi, đôi môi mỏng của anh tràn ra một tia chế nhạo khát máu: "Lục Nhân Nhân, tôi gọi bà một tiếng bác, bà đùng tưởng rằng mình thật sự là bác tôi, nếu miệng bà không khép lại được, tôi đây có thể giúp bà ngậm miệng lại!"

Lục Hàn Đình hung hăng hạ một nắm đấm mạnh mẽ qua.

Khi cơn gió của nắm đấm dữ dội phóng tới, khuôn mặt của Lục Nhân Nhân tái đi vì sợ hãi, bà nhanh chóng ôm lấy đầu mình, hét lên tiếng.

Nắm đấm kia không đánh vào người của Lục Nhân Nhân, mà là đập vào tường.

Oanh một tiếng, dinh tai nhức óc.

Lục Nhân Nhân vẫn còn kinh hồn chưa định, cả người run rẩy, bà đã tận mắt nhìn thấy lúc Lục Hàn Đình phát bệnh, anh chính là một con quái vật đáng sợ!

Lúc này, một bàn tay to lớn trắng nõn xinh đẹp vươn ra nắm chặt bàn tay củng rắn của Lục Hàn Đình, bên tai truyền đến một giọng nói lạnh lùng: "Anh, đủ rồi!"

Lục Tử Tiễn đến.

Lục Hàn Đình không nhìn Lục Tử Tiễn, mà một giọng nói sắc bén lạnh lùng bức ra từ cổ họng: “Bỏ tay ra!"

"Anh không để ý đến bác, không để ý bà nội, không quan tâm đến cả Lục gia, vậy anh có thể nào để tâm đến Hạ Tịch Quản một chút không, cô ấy ngây ngốc nghe lời anh đi gọi điện.

Nhắc đến Hạ Tịch Quán, thân hình cao lớn của Lục Hàn Đình đột nhiên cứng đờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 502 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như nhac cho be ngu ngon phat giao va phat trien tri tue hay nhat giupme com, van dap 97 an man noi ngay an chay noi doi co nghia la gidd thich thien tue rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status