Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 373: Quán Quán, Bây Giờ Quay Về, Được Không Em?



Chương 373: Quản Quần, Bây Giờ Quay Về, Được Không Em?

Lục Hàn Đình không biết bản thân đã lái xe nhanh đến mức nào, khi ảnh đèn pha xe tải nhấp nháy chói mắt, anh thấy đôi mắt mình đau nhói, mồ hôi lạnh túa ra toàn thân.

Khi còn trẻ, anh đã mấy lần rơi vào đường cùng, đối mặt với cái chết anh chẳng hề run sợ, thậm chí còn cảm thấy có chút giải thoát, nhưng bây giờ đồng tử anh chợt co rút, bàn tay to nhanh chóng đánh lái, tự cứu mình.

Anh không muốn chết.

Anh không hề muốn chết vào lúc này.

Anh trở nên vô cùng luyến tiếc sinh mệnh.

Vì, anh đã có Lục phu nhân.

Từ khi có Lục phu nhân, anh đối với cuộc sống này tràn ngập lựu luyến, giữa những tia lửa chập chờn lóe sáng trong trí óc, tất cả đều là khoảnh khắc ngọt ngào vui vẻ củng cô.

Trước khi gặp cô, anh không cảm thấy bệnh tật của mình lại nghiêm trọng đến vậy, cuộc sống dù không quả tốt nhưng cũng không quá tệ. Gặp được cô rồi, anh bắt đầu tham luyến hết thảy ấm áp trong tay, anh muốn bản thân trở nên tốt hơn, anh còn cùng cô nói qua, nửa quãng đời sau này sẽ đưa cô một nửa thận minh, một nửa ấy cùng cô nuôi con.

Chỉ là, bây giờ dù một việc cũng chưa thực hiện được.

Lục Hàn Đình bẻ tay lái, chiếc Rolls-Royce Phantom và chiếc xe tải gần như là kế sát lao qua, rất nhanh chiếc xe sang trọng này đâm thẳng vào hàng lan bảo hộ, phanh một tiếng, dọc đường bùng lên tia lửa rồi sau đó mới dừng lại.

Rolls-Royce Phantom là một chiếc xe hạng sang đẳng cấp quốc tế, chức năng phòng hộ khi gặp tai nạn của nó cũng tốt nhất, hiện tại toàn bộ chiếc xe đều bị phá hủy, nhưng Lục Hàn Đình cũng tránh được một kiếp.

Cập nhật chương mới nhanh nhất trên

Anh nằm trên vô lăng, sau cú va chạm dữ dội cơ thể gần như thể rã rời, tầm mắt tối đen, không nhìn thấy gì cả.

Nhiều người chạy tới, mở cửa lái xe: "Anh gì ơi... anh ơi... anh nghe được lời tôi không?"



Lỗ tai Lục Hàn Đình ù đi, không đáp những người này, anh

vươn bàn tay dính đầy màu, đến ghế phó lái sờ soạng lung

tung. "Anh gì ơi, chúng tôi đã gọi 120(*) rồi, bây giờ anh đang bị thương rất nặng, tốt nhất đừng nên di chuyển lung tung, anh muốn tìm cái gì?"

(*)120: Số gọi cứu thương bên Trung Quốc

Mọi người đều nhìn Lục Hàn Đình, người đàn ông mặc bộ vest đen phẳng phiu, cho dù bây giờ anh gặp tai nạn, nhưng lại không chút hoảng loạn, lại toát lên vẻ nghiêm cần kiêu ngạo. Hơn nữa chiếc xe này đáng giá mấy ngàn vạn, nhìn là đã biết thân phận anh hiển hách quyền quý.

Giờ phút này toàn thân anh đầy máu, không phân biệt được là bị thương ở đâu, đối mặt với những người giúp đỡ này anh như không nhìn thấy, như là đang cố chấp tìm kiếm thứ gì vậy.

"Này anh, có phải anh đang tìm điện thoại không?"

Bấy giờ, có người phụ nữ đưa cho Lục Hàn Đình chiếc điện thoại đã bị rơi ở khe cửa.

Lục Hàn Đình cầm lấy di động, dễ dàng gọi vào số điện thoại của Hạ Tịch Quán, anh đã thuộc lòng vị trí số của cô, căn bản không cần nhìn cũng biết.

Điện thoại nối thông, tiếng chuông du dương vang lên một hồi rồi nhanh chóng được nhấc máy, mọi người nghe thấy một giọng nói trong trẻo ngọt ngào truyền từ đầu dây bên kia: “Alo, Lục tiên sinh."

Bên kia còn vang lên tiếng cười của những người khác: “Tịch Quản, lại là điện thoại của Lục tổng sao, xem ra Lục tổng rất bám người nha, cứ vài phút liền gọi một cuộc, chắc không phải là lo cho cô đấy chứ?"

Mọi người nhìn người đàn ông toàn thân phủ đầy máu, chỉ thấy Lục Hàn Đình cong nhẹ khóe môi tái nhợt, khàn giọng lên tiếng: “Quán Quán."

Hạ Tịch Quán ở đầu dây bên kia rất nhanh nghe được giọng nói khác thường của anh, tiếng ồn ào bên tai cổ biến mất, chắc là cô đang chạy đến chỗ yên tĩnh hơn, cô lo lắng hỏi: "Lục tiên sinh, anh bị sao vậy? Sao giọng anh lạ thể?"

“Quán Quán, bây giờ quay về, được không em?" Lục Hàn Đình cầm chặt điện thoại, lầm bẩm nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 494 lượt.

Powered by yeudalat.com

loading...
DMCA.com Protection Status