Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 388: Thử Độc



Chương 388: Thử Độc

Lục Tử Tiễn gật đầu hiểu ý: “Vậy thì anh có biết hoa Mạn Đà La không, hoa Mạn Đàn La, loài bỉ ngạn trong lời đồn sinh trưởng ở ranh giới sinh tử, vô cùng kịch

độc, trên đời này rất khó tìm được một đóa.”

Đôi mắt sâu hẹp của Lục Hàn Đình hệt như vết mực đen tô lên, đậm đặc sâu không thấy đáy: “Nói trọng tâm đi.”

“Tịch Quán muốn dùng hoa Mạn Đà La để chữa bệnh

cho anh, nên cô ấy đang thử độc chế thuốc.”

Con ngươi của Lục Hàn Đình chợt co rút lại, anh kéo cổ áo Lục Tử Tiễn, ấn anh ta vào tường: “Mày nói cái gì?”

“Tôi nói, Tịch Quán đang thử thuốc ché thuốc, lần đầu tiên cô ấy thử độc là đêm anh đánh tôi trong phòng thuốc, cô ấy bát tỉnh ngã vào lòng tôi, hôm nay là lần thứ hai cô ấy thử độc, độc hoa khiến tinh thần cô ấy hỗn loạn, nên cô ấy nhằm tôi với anh, cô ấy cầu xin

anh đừng tức giận, cầu xin anh ôm lấy cô ấy.”

Trái tim của Lục Hàn Đình bị bóp chặt lại mạnh mẽ,

đột nhiên ngay cả hô hấp của anh cũng trở nên đau đón.

Lục Tử Tiễn nhặt mảnh giấy lên, trên đó là phương trình do Hạ Tịch Quán viết: “Thật đáng tiếc, lần thử độc thứ hai còn một bước nữa là thành công. Tôi đoán rất nhanh Tịch Quán sẽ thử độc lần thứ ba thôi, Lục Hàn Đình, Hạ Tịch Quán vì anh mà đánh cược tính mạng mình, cô ấy vì cứu anh mà ngay cả mạng

mình cũng không cần!”

Lục Hàn Đình thả Lục Tử Tiễn ra, lùi về sau vài bước, ban đầu có một giọng nói nói với anh, Hạ Tịch Quán đang thử độc chế thuốc, sau đó là vô số âm thanh nói với anh, Hạ Tịch Quán vì cứu anh mà mạng của bản

thân cũng không cần.

Anh không biết… cô vậy mà lại đi thử độc hoa Mạn Đà Lat

Cô có phải… điên rồi không?

“Lục Hàn Đình, dòng máu quý giá của Hạ Tịch Quán

là do mẹ cô ấy để lại cho cô ấy, cô ấy mới 20 tuỏi thôi, vừa mới trở về Hải Thành, ngay lúc khởi điểm của đời người, còn chưa phát huy giá trị của dòng máu, cô ấy đã vì anh mà phế bỏ nó. Tôi không biết cô ấy sẽ vì chuyện này mà đánh mắt thứ gì, tôi chỉ biết dòng máu của cô ấy đã quay về bình thường, nên, cô ấy tuyệt đối không chịu nổi lần thứ ba thử độc. Lục Hàn Đình, trước khi cô ấy vì anh mà thử độc lần nữa, anh hãy mạnh mẽ đẩy cô ấy ra đi, để cô ấy có thể sống khỏe mạnh!”

Hạ Tịch Quán bị giam trong phòng tắm, cô liên tục gõ cửa nhưng không ai mở cho cô cả, cô không biết bên ngoài hai người đàn ông đã nói gì, đã làm gì, họ có đánh nhau không, còn có Lục Tử Tiễn có nói bậy nói bạ gì hay không, chuyện thử độc ché thuốc tuyệt đối



không thể nói cho Lục tiên sinh.

Mới vừa thử độc xong, mặc dù ý thức đã tỉnh táo lại,

nhưng sắc mặt cô tái nhợt như tờ giấy, cơ thể nhỏ bé

của Hạ tịch Quán lắc lư vài lần, sắp ngã đến nơi.

Cô nhanh chóng nắm chặt bệ rửa tay, miễn cưỡng mới đứng vững được. Lúc này, tầm mắt cô tối sầm lại,

cái gì cũng không thấy được.

Hàng mi mảnh mai run lên hai lần, cô nhanh chóng dùng sức nhắm mắt, rồi lại mở mắt ra, tầm mắt khôi

phục lại ánh sáng, như thể lúc nãy chỉ là ảo giác.

Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, Lục

Hàn Đình bước vào.

Hạ Tịch Quán quay đầu nhìn lại, người đàn ông cao thẳng đứng ngược sáng, biểu cảm trên mặt kín bưng,

không cách nào nhìn rõ: “Lục tiên sinh…”

Lục Hàn Đình bước vào, cởi áo khoác đen choàng qua vai cô, bọc lấy bờ vai yếu gầy trong áo khoác

mình, sau đó anh ôm ngang cô lên.

Anh ôm cô suốt một đường rời khỏi khách sạn, đặt cô

lên ghế phụ của chiếc Rolls-Royce Phantom.

Chiếc xe sang trọng vững vàng chạy trên đường, anh

không nói lời nào với cô, bầu không khí trong xe áp lực im lặng, Hạ Tịch Quán cảm thấy anh có chút khác thường: “Lục tiên sinh, anh nói gì với Lục Tử Tiễn thế?”

Bàn tay to đeo chiếc đồng hồ sang trọng của Lục Hàn Đình ấn trên vô lăng, anh nhìn thẳng về phía trước, giọng nói lạnh lùng: “Không nói gì, Lục Tử Tiễn thích

em, em có biết không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 498 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như bát nhã tâm kinh, pha thai Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.

loading...
DMCA.com Protection Status