Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 982: Thiếu Nữ Huấn Sói

Chương 982: Thiếu Nữ Huấn Sói

Tô Hi nhìn ánh trăng trên bầu trời chậm rãi biến tròn: “Đúng vậy, trăng sắp tròn rồi, Quán Quán, đường về nhà ở đâu?”

Hạ Tịch Quán nhìn về phía trước, phía trước đen đặc một mảnh, ở trong đó dường như ẩn chứa một sức mạnh vô cùng vô tận, khiến người ta không dám đặt chân.

Cô nhẹ giọng nói: “Lan Lâu Cổ Quốc rất sớm đã biến mắt trên thế giới này, sau đó lại trải qua đại dương đổi dời, vỏ trái đất vận động, em cảm thấy được Lan Lâu Cổ Quốc đang ở ngay…

giữa vùng biên giới của cắm địa này và Hoa Tây Châu trong.”

Mi tâm tuấn mỹ của Tô Hi khẽ động, anh nhìn về phía phía sau: “Quán Quán, bọn họ đuổi tới rồi.”

Hạ Tịch Quán xoay người, chỉ thấy phía trước tới rất nhiều người, trước hết đập vào mi mắt chính là một dáng người đồ sộ, là Lục Hàn Đình.

Lục Hàn Đình mang theo Thượng Quan Đẳng, còn có Lệ Quân Mặc và Lục Tư Tước cùng đi tới.

“Hạ Tịch Quán, Thất công tử, không ngờ chứ gì? Chúng tôi có thể tìm được các người!” Thượng Quan Đằng cười ha ha, có thể đi ra trong trận này nằm trong dự liệu của hắn, chuyện Lục Hàn Đình đợi lúc trở về hắn sẽ từ từ điều tra, hiện tại quan trọng trước mắt hơn chính là Hạ Tịch Quán.

Hạ Tịch Quán nhướng đôi chân mày lá liễu tinh xảo, Lục Hàn Đình chính là máu Xích Tử, cho nên bọn họ có thể tìm đến đã ở trong dự liệu của cô.

“Hạ Tịch Quán, trong tay cô câm cái gì đó?” Lúc này Thượng Quan Đằng chú ý tới bảo rương trong tay Hạ Tịch Quán, hai mắt hắn ta nhanh chóng lộ ra tia tham lam.

Bảo rương trong tay Hạ Tịch Quán lộ diện một cái, không khí của hiện trường trong nháy mắt trở nên khẩn trương lên, giương cung bạt kiếm, cô biết rất nhiều người đều muốn bảo rương trong tay cô.

Thượng Quan Đằng muốn, Lệ Quân Mặc và Lục Tư Tước cũng muốn, ánh mắt trong vắt của Hạ Tịch Quán rơi trên khuôn mặt anh tuấn của Lục Hàn Đình, Lục Hàn Đình không nhìn bảo rương trong tay cô, rõ ràng cho thấy anh không có hứng thú, đôi mắt đen kia nhìn cô chăm chú, thứ anh muốn cũng chỉ có côi Hạ Tịch Quán mỉm cười: “Xem ra hôm nay tôi và anh Tô Hi không ra ngoài được rồi.”

Lúc này Lục Tư Tước tiến lên một bước: “Hạ Tịch Quán, giao bảo rương trong tay cô cho chúng tôi.”

Thượng Quan Đằng nhanh chóng nói: “Không được, bảo rương này là của tôi!”

Tất cả mọi người đang áp sát.

Tô Hi định di chuyển, nhưng Hạ Tịch Quán nhanh chóng vươn tay ngăn Tô Hi, trong đôi mắt sáng lưu chuyển sóng nước như trút xuống: “Các người đều muốn vật mẹ tôi lưu lại, được thôi, các người có bản lĩnh thì lấy đi!”

, Hạ Tịch Quán chậm rãi lấy ra cây sáo ngọc, bắt đầu thôi.

Tiếng sáo du dương chậm rãi vang vọng toàn bộ rừng rậm, tựa như là giai điệu động nhân nhất giữa lúc đêm khuya, dây dưa kéo dài.

Cô đột nhiên thổi sáo.

“Hạ Tịch Quán, cô đang giở trò gì đấy?” Trong lòng Thượng Quan Đẳng đột nhiên có một loại dự cảm rất xấu.

Lục Tư Tước muốn di chuyển, nhưng Lệ Quân Mặc ngăn ông lại: “Nghe kìa, có tiếng gì!”

À hú…

À hú…

Hú hú hú…

Nơi đây lúc đầu lặng yên không tiếng động, hiện tại có thình lình vang lên tiếng tru, khiến người ta tê cả da đầu.

“Cái này… là tiếng gì?” Thượng Quan Đằng khiếp sợ lại khủng hoảng.

Ánh mắt Lục Hàn Đình thủy chung rơi trên gương mặt nhỏ tuyệt sắc kia của Hạ Tịch Quán, anh nhàn nhạt mấp máy đôi môi mỏng: “Đó là tiếng sói.”

Cái gìvvv Sóivvv Lần kia Lục Hàn Đình theo Hạ Tịch Quán cùng tiến nhập cắm địa, đã từng gặp được hai con sói, hiện tại chính là tiếng tru c ủa sói, nhưng không phải hai con, mà là… rất rất nhiều con!

“Sói! Các người mau nhìn, thật sự là sói!” Lúc này có người hét lớn.

Lục Hàn Đình ngẳng đầu, chỉ thấy trong đêm tối phía trước đột nhiên có một đôi mắt đỏ sậm mắt, sau đó là hai đôi, ba đôi, bốn đôi…

Đó là mắt sói, là đôi mắt đỏ sậm đặc biệt thuộc về chúa sơn lâm khiến người nhìn rét run.

Rất nhanh, một con sói đi ra, hai con, rồi ba con… hơn mấy trăm ngàn con chó sói từ trong bóng tối đi ra, chúng nó vẫy đuôi, hàm răng sắc bén tản ra ánh sáng sắc lạnh.

Chúng nó đứng phía sau Hạ Tịch Quán, vây cô lại, thể như đang bảo vệ cô.

Tất cả mọi người đang hít một ngụm khí lạnh, cái này… cái này… một màn này quả thật không thể tưởng tượng nổi, quá chắn động.

Thượng Quan Đằng sợ đến sắc mặt đại biến, thì ra Hạ Tịch Quán không thổi sáo, mà là bí thuật thượng cổ huấn sói!

“Hạ Tịch Quán, cô dĩ nhiên biết huấn sói, cô chính là… thiếu nữ ‘ huấn sói trong truyền thuyết!” Thượng Quan Đằng hỏang sợ nhìn Hạ Tịch Quán.
 
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 617 lượt.

Truyện ngôn tình là món ăn không thể thiếu, đặc biệt là những người mê truyện. Theo từng con chữ, cuộc sống của bạn như thể được khắc họa lên rõ nét hơn. Bởi vậy, nếu bạn có thời gian thì đừng nên bỏ phí những thước truyện trong top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất mà chúng tôi chia sẻ. Đừng quên ấn nút chia sẻ nếu thấy thông tin hữu ích cả nhà nhé! Chúc bạn tìm được thật nhiều niềm vui khi đọc truyện tại truyenhay.com mỗi ngày. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang truyện hay chẳng hạn như long ve sieu dang 2867, hai kiep lam sung phi với hàng ngàn bộ truyện được chọn lọc kỹ càng đủ mọi thể loại phù hợp cho từng đối tượng và từng độ tuổi. Chắc chắn bạn sẽ tìm được những bộ truyện vô cũng hấp dẫn tại toptruyenhay.com.

loading...
DMCA.com Protection Status