Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 992: Mommy Của Tiểu Dịch Dịch Là... Hạ Tịch Quán

Chương 992: Mommy Của Tiểu Dịch Dịch Là… Hạ Tịch Quán

Tống Minh cười nói: “Mấy năm nay Dịch Dịch đều là thiếu gia nuôi lớn, người ta thường nói là phụ tử liên tâm, mấy năm nay, thiếu gia sống… vô cùng tệ, Dịch Dịch lớn lên trong hoàn cảnh đè nén, lại từ nhỏ thiếu sót tình thương của mẹ, cho nên mới tạo thành chứng lầm lì và không nói chuyện của cậu ấy.”

Mi tâm anh tuấn Lục Hàn Đình nhanh chóng trầm xuống, anh lạnh buốt quét mắt về Tống Minh.

Tống Minh vẫn theo Lục Tư Tước, giảo hoạt như một con hồ ly, anh ta đã sớm ngửi được mùi không thích hợp cho nên nhanh chóng nói: “Thiếu gia, tôi còn có việc, đi trước.”

Tống Minh đi.

Lục Hàn Đình nhìn bóng lưng Tống Minh biến mắt hừ lạnh một tiếng, anh dằn mạnh ly nước trong tay xuống, trực tiếp xoay người lầu.

Lục Hàn Đình về tới phòng ngủ của mình, vào phòng tắm nước lạnh, mấy phút sau anh mặc bộ đồ ngủ tơ lụa đi ra.

Mái tóc ngắn còn ướt nhẹp nhỏ giọt, Lục Hàn Đình mới vừa tắm xong vẫn còn phủ hơi nước khắp nơi, so với thường ngày càng thêm trẻ tuổi anh tuấn, khiến người ta mặt đỏ tới mang tai.

Nhưng điều này cũng không giảm lệ khí dày đặc trên người anh, dù sao hôm nay tâm tình anh rất tệ.

Lục Hàn Đình mở cửa phòng ngủ, vào phòng em bé bên cạnh.

Phòng em bé trước kia đã được sửa lại thành phòng cho trẻ em, Tiểu Dịch Dịch đã ngủ rồi, cậu rất sớm đã tự ngủ một mình.

Lúc này khuôn mặt Tiểu Dịch Dịch đang ngủ say hồng phơn phót, lại lộ ra vẻ non nớt cùng mềm mại của đứa trẻ ba tuổi.

Chọt Tiểu Dịch Dịch giật mình, chuỗi chuông nhỏ treo trên giường này nhanh chóng phát ra tiếng vang leng keng, thanh thúy lại vui vẻ.

Xâu chuông nhỏ này là anh treo lên, Tiểu Dịch Dịch khi còn bé cũng rất thích.

Lục Hàn Đình còn nhớ lúc vừa nhận con trai mới sinh ra, bước lên con đường làm người bố bỉm sữa, có rất nhiều lúc luống cuống tay chân, Tiểu Dịch Dịch không thích uống sữa bột, anh ôm cục bông nhỏ ấy vào trong khuỷu tay, trắng đêm không ngủ dỗ cậu uống sữa bột, Tiểu Dịch Dịch vẫn không chịu uống, đói bụng rồi oa oa khóc lớn.

Anh có chút phiền não, thả Tiểu Dịch Dịch về nôi, khi đó chuông “keng” một tiếng, tiếng chuông nhỏ phát ra trong trẻo dễ nghe.

Tiêu Dịch Dịch đột nhiên cười khanh khách.

Đó là nụ cười đầu tiên kể từ khi Tiểu Dịch Dịch ra đời, trên khuôn mặt nhỏ phấn điêu ngọc trác bù lu nước mắt, nhưng trong ánh lệ lóe lên lại há ra khuôn miệng vẫn chưa mọc rằng, cười vang khanh khách.

Lục Hàn Đình chậm rãi ngôi bên giường trẻ em, anh vươn ngón tay thon dài xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Dịch Dịch, trong nháy mắt, cục bông nhỏ xíu nằm gọn trong khuỷu tay anh đã lớn như vậy rồi.

Có phải hay không… có phải hay không mặc kệ anh cố gắng làm bó thế nào, đều không thê thay thế được tình thương của mẹ?

Lục Hàn Đình biết, từ khi Tiểu Dịch Dịch nghe được tiếng chuông kia nhếch miệng cười một khắc kia là anh đã biết, Tiểu Dịch Dịch rất muốn một người mẹ, không phải, là Tiểu Dịch Dịch rất cần mẹ mình.

Vừa rồi Tống Minh nói, lúc ở Tây Uyễn bà nội cũng nói với anh, mấy năm này anh sống rất tệ…

Lục Hàn Đình chậm rãi thu ta mình, thay Tiểu Dịch Dịch đắp chăn xong, anh đột nhiên có chút hối hận, con mẹ nó ba năm trước đây anh không nên nhận đứa con trai này, một người đàn ông 30 tuổi mang theo một đứa nhỏ, phiền phức không nói đến, quan trọng là… bản thân anh sống không tốt, con trai lại theo anh, cũng sống rất không tốt.

Kỳ thực Lục Hàn Đình biết rõ chứng lầm lì và không nói chuyện của Tiểu Dịch Dịch có liên trực tiếp với anh, nhưng, anh nên làm cái gì bây giờ?

Lục Hàn Đình đi tới sân thượng, gió lạnh bên ngoài thổi tung vạt áo khoác, anh không biết nên làm gì bây giờ, anh ngay cả mình cũng không cứu rỗi được, lại lấy cái gì đi cứu vớt Tiểu Dịch Dịch?

Ba năm trước, anh không nên muốn Tiểu Dịch Dịch.

Ba năm trước anh sống lại sau cái đâm kia, mấy tháng sau, bố anh Lục Tư Tước ôm Tiểu Dịch Dịch vừa mới sinh ra cho anh, nói đây là con trai ruột của anh.

Tự dưng có một đứa con trai, Lục Hàn Đình là không thể tiếp nhận.

Tất cả mọi người đều cho là anh rất thích con nít, rất coi trọng huyết mạch của mình và con nối dòng, kỳ thực bọn họ cũng không biết, anh chỉ muốn người kia sinh con cho anh thôi.

Những người khác sinh, anh không cần.

Thế nhưng bố anh Lục Tư Tước lại vứt một tờ giám định ADN cho anh, trừ chứng minh anh là bố ruột Tiểu Dịch Dịch ra, còn nói cho anh biết, mẹ của Tiểu Dịch Dịch là… Hạ Tịch Quán!

Anh lúc đó khiếp sợ không gì sánh nỗi, làm sao có thể?
 
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 624 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status