Cùng ngươi dệt nên một giấc mộng dài

Chương 13: Phiên ngoại 1: Đào hoa yêu



Trấn Phù Hải nơi nơi tiên khí dày đặc rất thích hợp cho việc tu luyện, vì vậy nơi này tụ tập nhiều tiểu tiên cũng là đều bình thường.

Đại thụ anh đào tán lá rộng xoè ra đón lấy nắng xuân, mùa xuân vừa đến hoa cũng có dịp bùng nở nụ hoa đầu tiên. Cả vùng trời vì thế choáng ngợp trong hương hoa dễ chịu, bình yên đến lạ thường.

Nắng vàng ươm len lối qua những cánh hoa xinh đẹp, lấp ló chỉ để nhìn hồng y nam tử ngủ say dưới gốc cây. Người nọ chính là đào hoa yêu, nguyên thần của hắn cũng chính là cái cây này.

"Bách Dạ, ngươi là tên lừa đảo"

Chú sóc nhỏ đáng yêu nhảy trên người hắn tức giận lên án.

"Thực lực ngươi vốn dĩ yếu còn đến trách ta"

Bách Dạ chẳng buồn mở mắt, vài cánh hoa lác đác rơi xuống người cũng chẳng thèm phủi, nói chi đến là một con sóc. Hắn phất tay áo, chú sóc nhỏ trở tay không kịp bị hất bay một đoạn rất xa.

Nhưng hắn vừa giải quyết xong phiền toái này thì phiền toái khác lại tìm đến.

"Yêu, yêu quái... Mau chịu trói đi!"

Hài tử nhà ai không biết lại chạy đến trước mặt hắn chĩa mũi kiếm gỗ đào, tay nhỏ run cầm cập nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh hô khẩu quyết.

Bách Dạ đau đầu ghê gớm, lúc này mới chịu nhắc mí mắt lên, hắn lạnh mặt nhìn bằng đôi mắt rét lạnh với hài tử trước mặt.

"Đi chỗ khác"

Giọng điệu không hề kiên nhẫn, hệt như trái ý liền giết người trong chớp mắt. Hài tử ước chừng mới tám chín tuổi bị ca ca trước mặt doạ đến bật khóc nức nở.

"Phiền thật!"

Bách Dạ đen mặt, uể oải đứng dậy, hắn liêu nhẹ tay áo, cánh hoa đào sắp rơi liền nhanh chóng xếp thành bướm nhỏ đập cánh bay đến chỗ hài tử nọ. Trấn Phù Hải chẳng mấy chốc bị đàn bướm khổng lồ chiếm lĩnh, hài tử nọ chung quy vẫn là một đứa trẻ, bị cảnh đẹp trước mắt mê hoặc đến quên cả lí do vì sao lại khóc.

Bách Dạ vẫy tay biến ra thêm vài chú bướm nhỏ vây quanh người y.

"Phàm nhân, ngươi gọi là gì?"

Hài tử thích thú chơi đùa cùng bướm hoa, cười rộ lên trông vô cùng đáng yêu.

" Ôn Hàn ạ!" Chơi được một lúc, y chợt nghiêng đầu hỏi hắn:" thế yêu quái ca ca, người kêu là gì ạ?"

Hồng y nam tử dung mạo mỹ đến động lòng người, hắn hơi ngẩng đầu ngắm nhìn áng mây trắng trôi trên bầu trời, bình thản đáp:

" Bách Dạ "

...

Hài tử nọ kỳ thực là một môn đồ trong Giản Dao phái ở phía chân núi, một lần gặp gỡ cứ kéo dài mãi đến lúc thành bạch y thiếu y có tu vi sắp đạt đến nguyên anh.

"Bách ca, ngươi xem ta lại mang đến bánh hoa huế cho ngươi nè!"

Bạch y thiếu niên mang theo lồng bánh đứng dưới gốc đào tha thiết gọi. Hồng y nam tử đang tịnh thần tựa lưng trên cây, bị ồn ào bên dưới quấy nhiễu, cau mài vén nhánh cây nhìn xuống người bên dưới, nét mặt không giấu diếm hiện ra hai chữ to đùng " phiền toái"

Hắn tầm mắt rơi trên lồng bánh, không khách khí lên tiếng đuổi người.

"Mang về đi" nam nhân Nào lại thích mấy thứ đồ ngọt chứ! Tên ngốc tử này không hiểu hay sao?

Ai ngờ được, Phó Huân lại cố chấp phi kiếm lên cưỡng ép hắn phải thử cho bằng được, Bách Dạ đành phải bất đắc dĩ cắn một ngụm cho y vừa lòng.

Ôn Hàn mắt lấp lánh như sao trời, nếu như sau lưng y mọc ra một cái đuôi chắc chắn phe phẩy như điên.

" Thế nào? Có ngon không?"

Bách Dạ ném nửa miếng bánh vào lồng bánh, cơ mặt vẫn liệt như cũ.

" Vô vị "

Ôn Hàn: "..." Người này thật không biết tình thú a! Khen một câu khó lắm sao? ( ≧Д≦)

...

Giản Dao phái trong một đêm toàn môn bị diệt sạch, mà kẻ gây ra không ai khác chính là đại đệ tử tiền đồ sáng lạn Phó Huân.

Bạch y thiếu niên dưới chân nhuộm bằng máu người, vẻ mặt vô cảm nhìn kẻ trong tay, đầu móng tay sắc bén ghim thẳng vào cổ người chống chọi cuối cùng.

" Ôn Hàn, tên nghịch đồ nhà ngươi tuyệt không được chết tử tế.... Khụ... Khụ" Lam y trưởng lão trợn tròn mắt không cam tâm chết đi, cay độc nguyền rủa.

Răng... rắc

" Ta sẽ ghi nhớ"

Ôn Hàn lâm vào điên cuồng trạng thái cười to, giữa mi tâm như ẩn như hiện văn tự cổ quỷ dị. Người trong tay bị y ném đi như một con một búp bê rách, trưởng lão chết không nhắm mắt nằm cùng vô số cái xác khác.

Mùi tử thi hôi thối chẳng mấy chóc thu hút lũ quạ đen cùng diều hâu, chúng kêu đinh tai nhức óc từ trên trời xà xuống tranh nhau ngấu nghiến ăn xác chết.

Ôn Hàn đồng tử dần biến thành màu đỏ, bạch y từ lúc nào đã thay bằng huyền sam dệt từ máu người. Y thản nhiên dẫm xác dưới chân, đi được nửa đoạn dây buộc tóc chợt bị chặt đứt, đen tuyên tóc dài cứ thế thả xuống phủ đến ngang eo.

Lệ khí theo gót chân Ôn Hàn như mây trời phiêu đãng, quỷ thi bốn phương tám hướng từ mặt đất sống dậy tìm người sống, trong một đêm máu đổ thành sông, xác người chất đống đếm không xuể.

Đêm đen tối hoà cùng tiếng kêu khóc thê lương, càng đáng sợ hơn chính là mặt trăng máu treo lơ lửng trên bầu trời kia.

...

Tiếng cầm ma vang vọng khắp tam giới, nghe sao có lúc thật thê lương não nùng lại có lúc oán hận. Nếu người phàm mắt thịt nghe phải nhẹ thì phát điên, nặng thì gân mạch dứt đoạn mà chết.

Huyền sam nam tử ngồi trong kiệu đỏ gãy đàn cầm, chân kiệu không cần người nâng lên tự bay lơ lửng trên không, theo sau kiệu là tiếng bước chân "ầm ầm" của quỷ thi.

Âm khí che lấp bầu trời, chẳng rõ hiện tại là ngày đến hay đêm về. Bất chợt giáng xuống vài cột sáng, tiên bang người người cưỡi mây giáng trần, ma giới người rẽ đất mà lên, ma yêu tiên hết thảy tề tụ về một chỗ.

"Giết ma đầu phục tam giới!"

"Hàng ma đầu phục tam giới"

Đồng loạt khẩu hiệu vang lên như sấm rền.

Ôn Hàn khoé môi khẽ nhếch, đạp kiệu bay ra ngoài. Lệ khí dày đặc hoá thành cuồng phong quét sạch tam giới người lao đến.

Hoa đào không biết từ đâu đáp nhẹ lên mu bàn tay y, đồng tử huyết sắc bất giác co rút lại.

Là người đó!

Hồng y nam tử phiêu giữa không trung, bạc trắng tóc dài tùy ý buộc lên bằng một mảnh vải lụa. Hắn đứng đó mặc xung quanh ồn ào đánh giết, Bách Dạ thủy chung nhìn về phía y. Giống như bất đắc dĩ đưa tay ra với y, bao chuyện phiền toái này đối với hắn như chỉ là chuyện cỏn con.

"Nháo đủ rồi! Về thôi!"

Ôn Hàn hốc mắt lệ tràn ra, một đường bay tới ôm lấy hắn ủy khuất.

"Bách Dạ... "

Đáng tiếc thứ y bắt được chỉ là vô vàn cánh hoa đào.

Người hắn tâm tâm niệm niệm vốn dĩ đã chết.

...

" Đào yêu kia tư vị không tệ, nếu hắn không phản kháng, chúng ta đã không đánh chết hắn rồi!"

" Nhưng ngươi không thấy hắn khá mạnh sao?"

" Haha, mạnh thì đã sao? Không phải cũng bị pháp bảo của sư phụ trấn áp sao hả! Haha"

Ôn Hàn đang ôm lồng bánh, lúc chạy ngang qua ba vị sư huynh tình cờ nghe được một đoạn đối thoại như vậy.

Trái tim không biết thế nào lại co rút đến chết lặng.

Đào yêu?

Không phải là Bách Dạ sao?

Ôn Hàn hoảng hốt ném luôn cặp lồng xuống dưới chân, y vội vã leo lên khiết kiếm bay đến chỗ Bách Dạ. Suốt đường đi, y cắn đầu ngón tay đến bật máu, trong lòng niệm đi niệm lại gọi tên Bách Dạ, cầu y đừng xảy ra chuyện.

Nhưng sự thật tàn nhẫn như một cái tát vô hình bắt buộc y phải đối mặt.

Hồng y nam tử thở thoi thóp trên đất, y phục bị xé nát không nhìn ra được hình thù, bạc trắng tóc rũ rượi che khuất đi đôi mắt đào hoa của hắn.

Ôn Hàn tay chân không biết để đâu, run rẩy quỳ xuống ôm lấy hắn không ngừng tự trách " Bách Dạ, xin lỗi, ta đã đến muộn rồi! Là lỗi của ta... " Nhìn cánh tay hắn rạn nứt, y muốn điên thật rồi!

"Bách Dạ, ngươi không sao hết! Ta ở bên cạnh ngươi đây! Ta cho ngươi nội đan, ngươi sẽ không sao hết"

Hắn không chút do dự tay không tự thọc vào bụng mình đào ra nội đan, mặc máu tươi ướt đẫm bạch y, Ôn Hàn tay trắng bệch run run đưa nội đan nhét vào miệng Bách Dạ.

Chỉ tiếc là y đã đến trễ rồi, Bách Dạ suy yếu dần trong vòng tay y. Lấy tốc độ mắt thường, nhanh chóng tan biến thành vô số vụn cánh hoa.

"Không! Xin đừng, xin đừng bỏ lại ta, Bách Dạ!!!!" Ôn Hàn mắt đỏ ngầu, điên cuồng muốn bắt lại vụn hoa đang bay theo gió, đến cùng trong tay y chỉ bắt được một cánh hoa héo tàn.

Ôn Hàn ngửa đầu gào khóc tên hắn đến tê tâm liệt phế, nước mắt nóng rát chảy dài trên má.

Người y yêu nhất lại không thể bảo vệ nổi, tu tiên làm gì? Thành thần tiên thì đã sao? Ha...ha

Bách Dạ không còn nữa rồi! Các ngươi tồn tại để làm gì? Sao không xuống bồi bạn cùng hắn đi!

...

" Quả nhiên, đúng như dự đoán, y thật sự ái thượng cây đào yêu đó!"

Ôn Hàn bị nhốt trong trận pháp, đứng đối diện là những kẻ đứng đầu tam giới.

Một nam tử trẻ tuổi nhất trong đó bước ra, tiếu ý treo trên môi.

"Ma tôn, ta nói cho ngươi một bí mật, Haha, năm đó Đào hoa yêu chết cũng một phần gián tiếp từ tay bọn ta. Nếu hắn chịu ngoan ngoãn hợp tác thì đâu đến nổi bị 3 tên nghiệt súc kia luân gian đến chết "

Ôn Hàn đáy mắt cuồn cuộn hận ý, khoé miệng máu tươi một đường rơi xuống cằm. Lòng bàn tay huyết thịt trộn lẫn, y căm thù ghim thật chặt móng tay vào da thịt mình.

Huyền sam nam tử đứng giữa trận pháp cười dữ tợn, y trong tay cầm trường kiếm tùy ý chiếm một đường.

Bọn người đang cười hả hê trước thắng lợi bỗng im lặng, sắc mặt bọn hắn cực kỳ không tốt.

Trận pháp chẳng mấy chốc bị phá giải, Ma tôn bị bọn hắn trấn áp đã đi ra từ lúc nào.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến giọng nói lạnh lẽo chết chóc.

"Tìm ta sao?"

Phanh...

Máu tươi chảy dài trên đường đi, Phó Huân lung lay cơ thể lê từng bước nặng nề đến gần cây đại thụ. Huyền sam rách tơi tả, chẳng biết là máu y hay chính chất liệu vải quỷ dị đỏ thẳm.

Y nặng nề ngã lưng lên thân cây, trường kiếm buông lỏng rơi xuống nền cỏ xanh mướt.

Đại anh đào sớm héo tàn, nở rộ hoa năm ấy chẳng còn dịp để nhìn thấy.

Ôn Hàn thần sắc mệt mỏi, mí mắt không theo ý bắt đầu rũ xuống. Trước khi mãi mãi chìm trong hắc ám, y thế mà lại nghe thấy giọng nói thân thuộc của Bách Dạ.

" Ôn Hàn... "

Cánh hoa đào đáp nhẹ lên má, y lúc này đây đang công môi cười hạnh phúc, nghiêng đầu ngủ thiếp đi. Phải chăng trong mộng cuối cùng y cũng gặp được Bách Dạ, cùng hắn viết lại một câu chuyện đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như nhac phat giao su to dat ma, nhac phat giao chon loc de nghe de ngu 2018 nhac phat nghe de tinh tam an nhien tu tai những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status