Cùng ngươi dệt nên một giấc mộng dài

Chương 3



Ôn Hàn vốn tình cờ đi ngang qua căn nhà sát bên cửa tiệm, ma xui quỷ khiến thế nào lại nhìn trúng tấm biển treo trước cổng. Trùng hợp y cũng đang tìm nhà để tiện coi cửa tiệm nhỏ của mình, đọc qua một lượt y cảm thấy điều kiện cũng không quá đáng.

Thật nghiêm túc nghiên cứu biển treo hết nửa ngày, cuối cùng y hít một hơi thật sâu, duỗi tay ra nhấn chuông cửa.

Trong lòng vốn dĩ có chuẩn bị hết thảy câu chào này nọ với chủ nhà, bắt chuyện abc ra sau nhưng khi nhìn thấy bóng dáng nam nhân cao gầy ôm một con husky trọng trọng đi ra, Cố Hàn chân như dính keo tại chỗ không nhúc nhích nổi.

Cạch...

" Là anh / cậu? "

Hai người trăm miệng một lời, chỉ tay vào đối phương cùng thốt nên một câu.

Ha hả, trái đất này thật tròn, đi mòn gót chân quay lại đã gặp nhau.

Bách Dạ dựa lưng vào cửa, tay nhàn rỗi vuốt ve lưng của Lão Đại nhưng kỳ thật khi cùng người đối diện gặp nhau, hắn mông tự nhiên ê ẩm một trận.

Nghĩ lại bản thân dù sao cũng xuất viện rồi, hơn nữa người có lỗi cũng không phải hắn sao lại phải lúng túng chứ! Thế là hắn ưỡn ngực thẳng sóng lưng trưng ra bộ mặt ngàn năm lạnh tanh.

" Thuê phòng? "

Ôn Hàn cười ngượng gật nhẹ đầu.

Bách Dạ ngàn năm mặt lạnh lúc này treo lên mặt ý cười sâu xa không rõ, đôi mắt đào hoa đảo qua đảo lại đem con mồi đặt vào tầm ngắm.

Ha hả đến nộp thủ cấp đúng không? Nếu hắn không thu thì thật có lỗi mà!

Bách Dạ nhếch môi: " Được, cậu vào nhà xem nếu hợp liền kí hợp đồng "

Ôn Hàn sóng lưng chợt ào ào chảy một tầng mồ hôi lạnh, không biết vì sao mí mắt trái giật như điên, nhưng đợi đến khi y phát giác ra chuyện này có gì sai thì đã quá muộn rồi.

...

Bản hợp đồng bắt đầu có hiệu lực từ ngày hôm sau, Ôn Hàn đồ đạc không nhiều nên khâu vận chuyển coi như không có gì khó khăn.

Lúc dọn dẹp một chút phòng ở, Bách Dạ thật tình không nhấc lên chuyện trước đây mà còn nhiệt tình khiêng đồ đạc này nọ cùng dọn dẹp với y. Ôn Hàn vốn tâm hơi rục rịch, nhiều lúc liếc nhìn trộm nam nhân nửa sườn mặt xem xem hắn có còn oán chuyện cũ mà nhân cơ hội chỉnh chết y không.

Nhưng y chờ đến dọn dẹp xong, cũng trụ xong mấy ngày vẫn không có chút động tĩnh gì.

Ôn Hàn đứng trong bếp rót một ly nước nóng nhỏ, đầu mờ mịt lại mờ mịt.

Là y suy nghĩ nhiều rồi đi?

Đối với Ôn Hàn suy nghĩ này đó ý tưởng thật không sai, ở y rối rắm bên ngoài Bách Dạ ngồi trong phòng gõ bút cười đến vô sỉ.

Hắn đâu mù mà nhìn không ra Ôn Hàn nhìn trộm hắn vài lần, nhiều lúc hắn còn cố tình lắc lư trước mặt y xoát chút tồn tại nữa kìa. Chờ đi khuất một góc, hắn ngoái đầu lại xem người kia run rẩy đánh rơi cốc nước trên tay, bộ dáng lúc đó của Ôn Hàn phá lệ khôi hài.

Bách Dạ đúng là lúc đầu có ý định đùa bỡn y một chút để trả thù sau ngẫm lại vẫn là tha y một mạng, cứ để y đoán già đoán non rồi tự sợ cũng không tệ.

...

Buổi tối, Ôn Hàn tâm trạng thấp thỏm cuối cùng cũng buông xuống, y ngồi trên ghế sofa ở phòng khách xem phim hành động mới nhất.

Lão Đại nằm cuộn người nằm bên cạnh lim dim mắt hưởng thụ vuốt ve của y, đuôi nó thi thoảng còn cao hứng lắc lư qua lại.

Ôn Hàn sờ trên người nó lông mao mềm mại, tâm tình mấy ngày nay như thủy triều rút xuống.

Y vuốt ve nó đầu nhỏ, rầm rì nói nhỏ với nó: " Mày ông chủ đúng là tính tình cổ quái, mặt lúc nào cũng bộ dáng xụ mặt xuống như ai thiếu hắn tiền kiếp trước vậy. Nêú so giữa mày và hắn thì mày đáng yêu hơn nhiều nha! Sau này đi theo tao nhiều một chút sẽ không chịu khổ có biết không? Tao thấy hắn đúng là bạc đãi mày mà, suốt ngày ăn mì gói không chút dinh dưỡng nào cũng để mày ăn cùng. "

Sự thật loại này nói xấu sau lưng luôn bị gặp báo ứng.

Bách Dạ từ trong phòng đi ra tìm nước, nghe thấy chỗ phòng khách còn rì rầm tiếng người cứ tưởng là Ôn Hàn đi ngủ quên tắt, chân dài vì thế sải ra đi thật nhẹ nhàng về phía phòng khách.

Ai ngờ được lại bắt gặp cảnh Ôn Hàn đang cùng Lão Đại nhà hắn nói xấu mình.

Bách Dạ đi vòng qua phía sau lưng y, tay cầm cốc nước im lặng nghe y nói xấu hắn hăng say đến quên trời quên đất.

Ôn Hàn nói một lúc thì ngừng lại, cổ họng đúng là có chút khát.

Đúng lúc này một ly nước đưa ra bên cạnh y, Ôn Hàn híp mắt cười đưa tay ra đón lấy.

" A, cảm ơn. Anh thật tử tế! "

Uống được phân nửa, Ôn Hàn khựng người lại.

Từ từ hình như có gì không đúng lắm!

Lúc này từ trên đỉnh đầu y vang lên tiếng cười trầm thấp.

" Còn khát à? "

Bách Dạ đứng trên cao nhìn bờ vai ai đó run rẩy dữ dội, nhịn không được chọc y một câu. Thuê phòng nhà hắn còn nói xấu hắn thật đúng là có chút thú vị.

Ôn Hàn đầu không dám ngoái lại, tay cầm cốc nước không vững, nói như sắp khóc đến nơi: " Bách... Bách tiên sinh, tôi có chút không khoẻ. Anh ngồi coi phim nhé! Tôi... Tôi đi trước "

Dứt lời, y liền chạy lấy tốc độ sánh ngang với ánh sáng biến mất khỏi tầm mắt hắn.

Bách Dạ thủy chung đứng tại một chỗ, nhìn bóng lưng ai đó chạy trối chết, khoé môi quỷ dị nhếch lên có chút ý tứ.

Giống như hắn đã mở được một loại nhân sinh khác, loại này cùng nhân sinh nhạt nhẽo trước kia của hắn đúng là khác biệt một trời một vực.

A, còn có chút chờ mong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như lien tuong bay ba, truyen cuoi chua toi rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status