Cùng trời với thú

Chương 140: Hâm mộ ghen tị hận


Editor: ChieuNinh

Nghe được lời Bích Tầm Châu nói, Sở Chước và Mặc Sĩ Thiên Kỳ đều có chút lo lắng.

Bọn họ đánh giá bộ dạng Bích Tầm Châu, cảm thấy lữ hành đại lục Hắc Xuyên, làm cho thương thế của hắn càng nghiêm trọng.

Đương nhiên, có lẽ chính là bộ dạng thoạt nhìn càng nghiêm trọng, nhưng bây giờ hắn còn có thể duy trì hình người, hẳn là tốt hơn so với lúc trước bị Sở Chước nhặt được.

Khi nghĩ như vậy, Sở Chước liền nhịn không được hỏi: "Tầm Châu, lúc ấy ở cực hàn chi địa đại lục Hắc Xuyên phát sinh chuyện gì? Vì sao ma khí trong cơ thể huynh nghiêm trọng như vậy?"

Nghe nói như thế, thần sắc Bích Tầm Châu lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được trở nên ôn hòa, ánh mắt nhìn về phía Sở Chước cũng có chút ấm áp.

Bởi vì duyên cớ là yêu thú băng hệ, Bích Tầm Châu luôn luôn là lạnh băng mà hờ hững, một loại khí chất băng sương, sẽ rất ít lộ ra thần sắc nhu hòa như vậy. Mặc Sĩ Thiên Kỳ và Huyền Uyên nhìn xem đều có chút sững sờ, cảm giác Tầm Châu ca giống như có chút không giống.

"Chủ nhân, lần này ta cũng muốn cảm ơn cô." Bích Tầm Châu mở miệng nói.

Tuy rằng lúc trước là cùng A Chiếu đánh một trận, sau thua mới ký kết khế ước cùng Sở Chước, chưa nói tới lòng không cam nguyện, nhưng cũng không phải tự nguyện như vậy. Dù sao khế ước đã ký kết, cùng bọn họ kết bạn đồng hành, cũng không phải không có ích, ít nhất không cần lại cô linh linh đơn độc hành tẩu ở trong ngàn vạn thế giới.

Ở cực hàn chi địa đại lục Hắc Xuyên, thân thể hắn bị ma khí ăn mòn, ở trước khi mất đi ý thức, khi đó hắn nghĩ, mấy người Sở Chước có thể kịp lúc tìm được hắn hay không, mang theo hắn rời khỏi cực hàn chi địa không? Hoặc là bọn họ không kịp cứu hắn, dẫn hắn rời khỏi, kết quả cuối cùng có lẽ là hắn kháng không được ma khí ăn mòn, giống như yêu thú ma hóa, mất đi lý trí bị nhóm người tu luyện giết hại thôi.

Lúc ấy tình huống không cho phép, hắn chỉ có thể đánh cược hết thảy ở trên người Sở Chước.

Hy vọng Sở Chước cảm giác được lẫn nhau từ trong khế ước, tự đến cực hàn chi địa, tìm được hắn, mang hắn đi.

Lần này sau khi tỉnh dậy, khi mở mắt nhìn thấy đám người Sở Chước, hắn biết lần này mình thành công.

Sở Chước ở sau khi cảm giác được hắn gặp chuyện không may, thật sự tự mình đi tới cực hàn chi địa, cũng tìm ra hắn sau khi khôi phục bản thể chôn ở dưới băng nham mang đi. Dưới tình huống như vậy, nàng một người tu luyện Linh Quang cảnh muốn đưa hắn đi cũng không dễ dàng, cho dù có A Chiếu ở đó, cũng cần chính nàng đến phát huy.

Nhưng Sở Chước quả thật làm được.

Bích Tầm Châu cũng không phải là người lạnh tình lạnh phổi, yêu thú vốn ôm cảm tình càng thuần túy, Sở Chước vì hắn sở làm hết thảy, hắn đều xem ở trong mắt, cũng ghi tạc trong lòng.

Lần này sau khi tỉnh dậy, khi lại nhìn thấy bọn họ, tự trong đáy lòng hắn cảm thấy có thể quen biết cùng bọn họ, thật sự rất tốt.

Nhu hòa trên mặt chính là phù dung sớm nở tối tàn, rất nhanh Bích Tầm Châu liền khôi phục lại bộ dạng lạnh lùng, mới tỉ mỉ nói lại cho Sở Chước bọn họ chuyện lúc ấy hắn đi cực hàn chi địa.

Khi Bích Tầm Châu tiến vào cực hàn chi địa, quả thật là đi tìm viêm băng cực hàn, nào biết hắn vừa mới tiến vào cực hàn chi địa, thì cảm giác được cực hàn chi địa khác thường.

Chờ sau khi hắn tra xét rõ ràng, mới phát hiện trong cực hàn chi địa thế nhưng ẩn núp một đám ma nhân.

Tuy rằng Bích Tầm Châu không giao thủ cùng ma nhân, cũng là biết chỗ đáng sợ của ma nhân, cùng với sự không bình thường của ma nhân và người tu luyện.

Ma nhân thế nhưng ẩn núp ở đại lục Hắc Xuyên lại không có bất luận cái tin tức gì truyền đi, nháy mắt thì hắn hiểu rõ trong thành Hắc Xuyên nhất định có người giúp đám ma nhân che giấu hành tung của bọn chúng. Thậm chí mở rộng cánh cửa cho ma nhân ở đại lục Hắc Xuyên. Mà những người đó nếu không phải bán ma nhân cũng ẩn núp ở trong người tu luyện, chính là người tu luyện mất trí cấu kết cùng ma nhân.

Mặc kệ là loại nào, đều nói rõ ma nhân đã thâm nhập đến đại lục Hắc Xuyên.

Mà chuyện phát sinh kế tiếp, cũng chứng minh Bích Tầm Châu suy đoán.

Ma nhân ẩn núp ở cực hàn chi địa, mục tiêu cũng là viêm băng cực hàn, vì muốn viêm băng cực hàn vào tay, thậm chí ma nhân phá hỏng Ma Phong huyệt cực hàn chi địa, bản thân xâm nhập đến chỗ sâu trong Ma Phong huyệt, dẫn tới ma khí đại lục Hắc Xuyên phun trào trước thời hạn, tạo thành hàng loạt yêu thú ma hóa.

Hơn nữa đám ma nhân này không chỉ có muốn lấy đi tất cả viêm băng cực hàn, đồng thời cũng muốn phá huỷ Băng Hoàng chi tinh phụ cận Ma Phong huyệt.

Không có Băng Hoàng chi tinh, thì cực hàn chi địa sẽ không lại sinh ra viêm băng cực hàn.

Ma nhân thật sự là một loại chủng tộc tham lam lại ghê tởm, mưu toan lấy đi tất cả viêm băng cực hàn không tính, còn muốn phá huỷ Băng Hoàng chi tinh cội nguồn chống đỡ toàn bộ đại lục Hắc Xuyên. Không chỉ có khiến cho người tu luyện về sau cũng không cách nào có được viêm băng cực hàn từ nơi này, thậm chí bởi vậy mà phá hỏng cân bằng tự nhiên đại lục Hắc Xuyên, phá hủy phiến đại lục này.

Không có Băng Hoàng chi tinh áp chế, ma khí trong Ma Phong huyệt sẽ phun trào toàn bộ đại lục, đến lúc đó đại lục Hắc Xuyên sẽ biến thành một cái hoàn toàn ma.

Lúc ấy Bích Tầm Châu ẩn núp ở chỗ tối cực hàn chi địa, khi phát hiện âm mưu ma nhân, tuy rằng hắn không muốn nhúng tay, nhưng cũng không thể nhìn viêm băng cực hàn bị bọn chúng bị phá huỷ. Ở khi bọn chúng muốn bị phá huỷ Băng Hoàng chi tinh, liền trực tiếp ra tay, không chỉ có cướp đi một giọt viêm băng cực hàn cuối cùng, đồng thời cũng đánh bị thương nặng vài tên Ma tộc.

Đáng tiếc sau đó hắn cũng đã bị bị thương nặng, chỉ có thể bị thương mà chạy.

May mắn bởi vì hắn ra tay, kéo dài động tác ma nhân, làm cho đám người tu luyện Nhân Hoàng cảnh đại lục Nghiễm Nguyên đuổi tới kịp lúc, mới bảo trụ Băng Hoàng chi tinh cực hàn chi địa. Nhưng Bích Tầm Châu cũng bị ma nhân đuổi giết, bị thương rất nặng, cuối cùng hắn thật sự không có cách nào, lại không rõ người tu luyện trong đại lục Nghiễm Nguyên và ma nhân hợp tác là ai, không thể tìm bọn họ xin giúp đỡ, vì thế ở trước khi mất đi ý thức, lựa chọn vùi chính mình đi, đợi Sở Chước tới cứu.

Hắn tin tưởng, chỉ cần Sở Chước cảm giác được tình huống của hắn, chắc chắn đuổi tới cực hàn chi địa mang đi hắn.

Cuối cùng chứng minh, Sở Chước cũng không phụ hắn tín nhiệm, quả thật tự mình chạy tới.

Không chỉ có nàng chạy tới, ngay Mặc Sĩ Thiên Kỳ và Huyền Uyên đều tới, tuy nói bọn họ nửa đường không có biện pháp đuổi kịp, chỉ có thể làm tổ ở trong băng động chờ đợi, nhưng phần tâm ý này cũng thật sự hiếm có.

Nghe xong Bích Tầm Châu nói chuyện, Sở Chước và Mặc Sĩ Thiên Kỳ mới hiểu được vì sao Bích Tầm Châu mang về một thân ma khí, thì ra quả thật là giao thủ cùng ma nhân ẩn núp ở cực hàn chi địa.

Tiếp theo, Sở Chước có chút kinh dị nói: "Tầm Châu, ý của huynh là, trong hai mươi người tu luyện Nhân Hoàng cảnh đại lục Nghiễm Nguyên đến đó, cũng có phản đồ?"

Mặc Sĩ Thiên Kỳ thở dốc vì kinh ngạc, kinh sợ nhìn bọn họ.

Người tu luyện Nhân Hoàng cảnh ở Linh thế giới đã xem như là người tu luyện cao nhất, có thể trấn thủ một phương, cho dù là ở trong đại môn phái, cũng coi như là cấp nhân vật trưởng lão. Nếu như phản đồ nhân tộc kỳ thực là một người tu luyện Nhân Hoàng cảnh, là thám tử ma nhân, nguy hiểm mang đến là cực đại.

Bích Tầm Châu ừ một tiếng, âm thanh lạnh lùng nói: "Đúng vậy, trong hai mươi người tu luyện Nhân Hoàng cảnh đó có phản đồ, nếu không làm sao ma nhân có thể ẩn núp ở đại lục lâu Hắc Xuyên như thế, thế nhưng không bị người tu luyện trấn thủ ở trong thành Hắc Xuyên phát hiện?"

Lúc ấy khi hắn nghe lén được ma nhân đối thoại, ma nhân kia đã từng một nhắc tới "Vị tôn giả kia", cũng không biết là ma nhân cẩn thận hay là đối phương cũng không có lộ ra thân phận cho ma nhân biết, ma nhân này chỉ có thể dùng loại xưng hô "Vị tôn giả kia" không rõ ràng này.

"Ma nhân nói, cho dù người tu luyện Nhân Hoàng cảnh đại lục Nghiễm Nguyên chạy tới cũng không sợ, vị tôn giả kia sẽ tự an bài tốt, đến lúc đó bọn họ có thể nhân cơ hội lui lại, ngày sau lại tìm thời cơ khác mưu đại sự nhân tộc."

Sở Chước giật mình: "Thì ra là như vậy, chẳng trách sau đó thủ hộ thành Hắc Xuyên nghiêm khắc như vậy, thì ra là có ma nhân đào tẩu."

Mặc Sĩ Thiên Kỳ nghe được mà sững sờ, sau đó ôm trán, nói: "Đều đã là người tu luyện Nhân Hoàng cảnh, vì sao còn muốn phản bội nhân tộc đây? Phản bội nhân tộc có chỗ tốt gì? Chẳng phải cũng biết nhân tộc và ma nhân từ xưa đến nay đã không thể chung sống hoà bình. Ai, ma nhân gọi bọn họ là tôn giả, sẽ không lại là đám người mang mặt nạ băng chứ?"

Mặc Sĩ Thiên Kỳ cảm thấy hiện tại hắn đối với loại xưng hô "Tôn giả" này rất có bóng ma tâm lý, bọn tôn giả này quả thực là âm hồn không tan.

"Có lẽ vậy."

Tin tức có được quá ít, Bích Tầm Châu cũng không cách nào khẳng định vị tôn giả phản bội nhân tộc kia cùng lúc trước giết hại Nguyệt Nữ tộc có phải cùng một nhóm người hay không.

Biết rõ ràng tình huống hiện tại, Bích Tầm Châu dự tính đi ra xem.

"Phiến không gian này hẳn là có chí bảo băng hệ, nếu không buổi tối sẽ không rét lạnh như vậy, vừa vặn thích hợp cho ta dưỡng thương, buổi tối ta sẽ đi ra ngoài thôi." Bích Tầm Châu giải thích.

Sở Chước và Mặc Sĩ Thiên Kỳ tự nhiên sẽ không ngăn cản, chẳng qua vẫn nhắc nhở hắn nơi này còn có một loại nhện Ngân Sa biến dị, để cho hắn cẩn thận một chút.

"Nhện Ngân Sa biến dị?" Thần sắc trên mặt Bích Tầm Châu lộ ra như cười như không: "Cho dù biến dị, chẳng qua cũng chỉ là yêu thú cấp mười, có thể làm gì được ta?" Tuy rằng cùng loại yêu thú là con nhện, cấp bậc Ngọc Bích Băng Nhện ở phía trên nhện Ngân Sa biến dị, muốn áp chế chúng nó cũng dễ dàng việc.

Càng không cần phải nói, Bích Tầm Châu là yêu thú đã biến hóa, đám nhện Ngân Sa biến dị kia không một con nào biến hóa, linh trí cũng không cao, không thoát ly phạm vi dã thú, căn bản không cách nào khác so cùng với hắn.

Nghe nói như thế, Mặc Sĩ Thiên Kỳ đại hỉ, kích động nói: "Tầm Châu ca, nhện Ngân Sa biến dị phun ra tơ Ngân Sa trải qua hỏa thiêu sau này có thể tinh luyện ra Giao Sa, chính là thứ tốt đó. Nếu huynh có rảnh mà nói, kiếm giúp chúng ta một chút."

Nói xong, lại ân cần đưa lên một xấp hỏa phù.

Bích Tầm Châu: "... ..."

Gia hỏa này cũng đặc biệt có khả năng, thế nhưng để cho hắn một yêu thú băng hệ dùng hỏa thiêu tơ nhện nhện Ngân Sa biến dị.

Cuối cùng Bích Tầm Châu vẫn cầm hỏa phù rời khỏi, hơn nữa nói cho Sở Chước, hắn sẽ hỗ trợ lưu ý một chút truyền tống trận không gian này ở nơi nào, kêu bọn họ không cần lo lắng cho hắn.

Có Bích Tầm Châu ở đây, Sở Chước vô cùng yên tâm, huống chi không gian chỗ này rõ ràng chính là một cái tổ nhện, đối với Bích Tầm Châu mà nói, có địa phương nào càng an toàn hơn tổ nhện sao?

Bích Tầm Châu rời khỏi, Sở Chước và Mặc Sĩ Thiên Kỳ liền thảo luận tới chuyện ban ngày.

"Xem ra luyện đan sư kêu là Đan Phong kia biết được rất nhiều. Sở tỷ, cô nói có phải bên trong Linh Tiên đảo tiết lộ tin tức này cho thế lực lớn hay không hả?" Mặc Sĩ Thiên Kỳ tò mò hỏi.

Linh Tiên đảo chiếm lấy bí cảnh Cổ Đầm hồ không biết bao nhiêu năm, mà mỗi một lần bí cảnh Cổ Đầm hồ mở ra đều do bọn họ đến chủ trì. Tuy nói Linh Tiên đảo tuyên bố đối ngoại không nhận được truyền thừa trong bí cảnh Cổ Đầm hồ, nhưng ai biết lúc trước có phải bọn họ vì truyền thừa trong bí cảnh mà đến trong bí cảnh tìm kiếm rất lâu hay không, đối các loại tình huống thử luyện của bí cảnh tự nhiên biết được càng nhiều hơn bên ngoài, nhưng bởi vì một nguyên nhân nào đó, cho nên không lộ ra bên ngoài thôi.

Rất nhiều người đều thấy rằng, hẳn là Linh Tiên đảo cũng không giải quyết được các thử luyện biến thái trong bí cảnh này, mới bất đắc dĩ mở ra cho bên ngoài.

"Xem tình huống hẳn là như vậy." Sở Chước gật đầu: "Linh Tiên đảo ở đại lục Nghiễm Nguyên có địa vị đặc thù, tin tưởng cũng có một chút quan hệ thân thiết thế lực lớn, truyền một ít tin tức bên trong cho bọn hắn cũng không kỳ quái."

"Vậy cô nói, truyền thừa trong bí cảnh rốt cuộc còn có hay không đây?" Hai mắt Mặc Sĩ Thiên Kỳ sáng trông suốt nhìn nàng.

Sở Chước liếc hắn một cái, không kiêu ngạo nói: "Ai biết? Dù sao cho dù bí cảnh này không có truyền thừa, chỉ nội tình này đã không kém, không uổng công chúng ta đi một chuyến."

Như thế, từ sau khi bọn họ tiến vào bí cảnh, trừ bỏ vòng thứ nhất không gian luyện thi ra, mỗi một vòng thử luyện đều có thu hoạch, mặc kệ là đan phương cổ rất quý hiếm, hay là Luyện Vân Long Đằng và tơ Ngân Sa, đều là vật khan hiếm, thậm chí đây chính là một góc núi băng. Có thể thấy được nội tình phong phú bí cảnh này, cũng không trách mỗi một lần bí cảnh mở ra, sẽ có nhiều người chạy tới như vậy.

Hai người hàn huyên một lát, thẳng đến đêm đã khuya, từng người mới đánh tọa nghỉ ngơi, để nghênh đón hừng đông hôm sau chiến đấu.

Sauk hi trời sáng, nhiệt độ thấp bề mặt nhanh chóng thối lui, khôi phục độ ấm bình thường, sau đó nhện Ngân Sa biến dị cũng đều chạy đến từ lòng đất.

Sở Chước bọn họ ở dưới lòng đất, có thể rõ ràng hơn cảm giác được động tĩnh dưới đất.

Khi nhện Ngân Sa biến dị bắt đầu hoạt động, thanh âm xào xạc đó rất rõ ràng, tự nhiên cũng có nhện Ngân Sa biến dị phát hiện không gian Luyện Vân Long Đằng kiến trúc ra, hung mãnh đánh tới.

Đáng tiếc Luyện Vân Long Đằng quá mức cứng rắn, không để cho chúng nó phá vỡ không gian của nó.

Khi Sở Chước bọn họ bước ra từ dưới đất, chỉ thấy đến trên mặt đất người tu luyện chật vật ngự kiếm bay đến giữa không trung, mà lều trại phía dưới đất còn chưa kịp thu dọn đã bị nhện Ngân Sa biến dị đánh đến tan tành. Thật sự là nhện Ngân Sa biến dị xuất hiện quá mức đột ngột, lúc này nhiệt độ không khí còn chưa hoàn toàn khôi phục bình thường, chúng nó lại đột nhiên tập kích, đánh giết nhóm người tu luyện trở tay không kịp.

May mắn mọi người chỉ là chật vật một chút, cũng không có tình huống thương vong gì.

Cùng so sánh với bọn họ, Sở Chước và Mặc Sĩ Thiên Kỳ có Luyện Vân Long Đằng bảo hộ nên có vẻ thong dong rất nhiều.

Luyện Vân Long Đằng chui từ dưới đất lên, hình ảnh đưa hai người ra ngoài vô cùng đồ sộ, chung quanh nhện Ngân Sa biến dị đều bị ném đi ra ngoài, thậm chí có vài nhện Ngân Sa biến dị trốn tránh không kịp bị dây mây Luyện Vân Long Đằng nghiền thành thịt băm, phá lệ dã man.

Đây quả thực là trợ thủ vừa có khả năng tấn công vừa có khả năng phòng thủ.

Đối mặt ánh mắt một đám người hâm mộ ghen tị hận, dù là Sở Chước tâm tính kiên định, cũng không tránh khỏi có vài phần ý cười, càng không cần phải nói Mặc Sĩ Thiên Kỳ thu phục Luyện Vân Long Đằng. Hắn vuốt Luyện Vân Long Đằng một lần nữa biến trở về một cái vòng tay gỗ trên cổ tay hắn, quả thực đắc ý không thôi.

Tuy rằng hắn là một luyện đan sư gà còi, nhưng hiện tại hắn cũng là luyện đan sư có chiến sủng, sẽ không còn một níu chân nữa.

Thái Kiệt bảo vệ Đan Phong chạy trốn tới giữa không trung, thấy Sở Chước bọn họ tới, hâm mộ hỏi: "Mặc Sĩ công tử, vừa rồi hẳn là linh thực thượng cổ thu phục ở vòng thử luyện thứ ba đúng không?"

"Đúng vậy." Mặc Sĩ Thiên Kỳ cười tủm tỉm nói.

Những người khác nghe xong, cũng cực kỳ hâm mộ, kỳ ngộ trong bí cảnh Cổ Đầm Hồ này rất nhiều, chỉ nhìn xem ngươi có năng lực thu phục hay không.

Chẳng qua bọn họ lập tức đã không còn thời gian hâm mộ nữa, lại bắt đầu chiến đấu cùng này đàn nhện Ngân Sa biến dị ăn no không có chuyện gì làm, vừa nhân cơ hội thu thập tơ Ngân Sa, vừa tìm kiếm truyền tống trận trong không gian này.

Đáng tiếc thẳng đến khi trời tối, vẫn không thu hoạch được gì.

Mọi người không khỏi có chút nóng vội, nhịn không được hỏi Đan Phong: "Đan công tử, lúc này chúng ta đã ở lại đây hai ngày, còn chưa thể tìm được truyền tống trận, có thể bị vây chết ở nơi đây hay không?"

Đan Phong trầm ngâm nói: "Hiện tại đã là vòng thử luyện thứ năm, theo thử luyện tiến dần về phía trước, càng đi về sau càng khó, cho thời gian cũng nhiều, hẳn là sẽ không bị vây chết ở nơi đây."

"Nhưng có thời gian hạn chế?"

"Có lẽ ba ngày thôi."

Nghe cái đáp án như thế, trong lòng người ở đây hơi trầm xuống.

Bọn họ đã dừng lại ở trong phiến không gian này hai ngày, nếu như ngày mai lại không tìm thấy truyền tống trận rời khỏi, thì cũng bị vây khốn đến chết ở đây, thẳng đến khi bí cảnh đóng cửa, mới có thể rời khỏi. Tuy nói nơi này có nhện Ngân Sa biến dị, kiếm một ít tơ Ngân sa cũng không tệ, nhưng không có nghĩa là địa phương khác của bí cảnh này không có đồ càng tốt hơn. Bọn họ còn muốn tham gia thử luyện khác, thời gian một tháng này căn bản không muốn vây khốn đến chết ở một chỗ.

Đặc biệt vài luyện đan sư, so với những kỳ ngộ này, bọn họ càng muốn là đan phương thượng cổ khi bí cảnh thử luyện cho ra, có vài cái ngay cả Thánh Đan phường cũng không có, đây mới là cực trân quý.

Một đám người khi ở đêm lạnh buông xuống, lo lắng buồn phiền tiến trướng bù xù nghỉ ngơi.

Sở Chước cùng Mặc Sĩ Thiên Kỳ như cũ là tiến vào trong không gian Luyện Vân Long Đằng kiến trúc dưới đất nghỉ ngơi.

Ngay tại khi bọn họ ngồi xổm ở trước hỏa lò nướng hạt dẻ, Bích Tầm Châu biến mất một ngày đã trở lại.

Hết chương 140.




Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 8 thuyet minh ve dung sinh hoat chiec ban la ban ui, ke lai mot cau chuyen cam dong em gap o truong sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.