Cưng vợ đến tận cùng

Chương 209: Muốn anh ly hôn, em mơ đi



Thảo nào, cô sẽ đi đến bệnh viện nhân dân 2.

“Xem đủ chưa?” Bạch Nguyệt lạnh lùng nói.

Cô kéo váy xuống, ngồi dậy, nhìn về phía Cố Lăng Kiệt không một chút độ ấm, “Không trải qua sự cho phép của tôi mà vạch vết sẹo của tôi ra, không cảm thấy không phúc hậu sao?”

“Sao em lại bị thương?” Cố Lăng Kiệt lo lắng hỏi.

Bạch Nguyệt rời giường, cũng không liếc nhìn Cố Lăng Kiệt: “Người anh nên quan tâm không phải là tôi, giờ tôi và anh không có quan hệ gì cả.”

Cố Lăng Kiệt đứng lên sau lưng cô: “Kết hôn là hai người cùng nhau quyết định, ly hôn thì em không bàn bạc với anh sao?”

“Trước khi kết hôn chúng ta đã nói rõ rồi, nếu tôi muốn ly hôn, anh không thể phản đối, tôi chỉ làm theo lời hứa hẹn của anh mà thôi.” Bạch Nguyệt tháo chiếc nhẫn tên tay trái xuống đưa cho Cố Lăng Kiệt.

Anh cầm lấy chiếc nhẫn tiện tay ném ra ngoài cửa sổ, cứng ngắc, ánh mắt đỏ bừng, lời nói chắc chắn: “Anh không ly hôn.”

“Đã ly hôn rồi.” Bạch Nguyệt tàn nhẫn nói ra sự thật.





Cố Lăng Kiệt nắm lấy cánh tay của cô: “Anh có trách nhiệm với Chu Hân Ly, cô ấy vì anh mà bị thương, mới mắc bệnh về tinh thần.”

Chuyện này trước đó đã nói qua, Bạch Nguyệt không muốn nhắc lại.

“Vậy đi chăm sóc cô ấy đi, chăm sóc cả đời.” Bạch Nguyệt lạnh nhạt nói.

Cố Lăng Kiệt bất đắc dĩ nhíu mày: “Em không thể thông cảm cho anh được sao?”

“Trên thế giới này, nhiều người phụ nữ có thể thông cảm, bao dung, ủng hộ, coi mọi quyết định của anh là lệnh trời lắm, nhưng tôi không phải là một người trong số đó, anh có thể oán hận, trách cứ tôi, kết quả có thể phát hiện ra tôi không phải là người anh muốn tìm, vậy thì buông bỏ tôi đi.” Bạch Nguyệt quyết tuyệt nói.

Ánh mắt Cố Lăng Kiệt lạnh đi: “Anh không đáng để em đợi anh à?”

Bạch Nguyệt ngẩng đầu nhìn Cố Lăng Kiệt.

Cô chịu đủ hôn nhân tuyệt vọng rồi, kiên trì thêm một ngày thì chính là địa ngục.

Giờ cô đang ở ranh giới của sự sụp đổ.

Con người, đều có khả năng tự bảo vệ mình.

“Anh hãy coi như tôi ích kỷ.”

Cố Lăng Kiệt rũ tay xuống: “Anh biết rồi, vết thương của em khá nặng, anh đưa em đến bệnh viện.”

“Không cần.”

Cố Lăng Kiệt triệt để nổi cáu: “Không cần, không cần, em đối với anh chỉ có hai chữ này thôi à? Bạch Nguyệt, anh nói cho em biết, anh không ly hôn, em để Tô Khánh Nam hủy bỏ đăng ký ghi chép ở ủy ban nhân dân, anh cũng có thể tạo áp lực để khôi phục lại đăng ký, muốn ly hôn, em mơ đi.”

Trên khuôn mặt bình tĩnh của Bạch Nguyệt cũng xuất hiện những vết rách: “Tôi muốn ly hôn, tôi muốn tự do, tôi không muốn lại bị vây chết trong sự tuyệt vọng.

Đêm tân hôn, chồng tôi ở đâu?

Anh thấy Chu Hân Ly có bệnh, còn tôi thì không sao?

Anh thấy Chu Hân Ly đi xem bệnh ngất, còn tôi không ngất sao?

Cô ấy ngã ở chỗ anh nhìn thấy, còn tôi lại ngã ở ngoài đường, đó là vì trong mắt anh không nhìn thấy tôi, anh tự hỏi lòng mình đi.”

“Những việc này anh đều không biết, em không nên bởi vì anh không biết mà trách anh, em mắc bệnh gì?” Cố Lăng Kiệt lo lắng nhìn Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt ngừng lại chút.

Xúc động là ma quỷ, sẽ khiến trong lòng người ta có một loại khí, xộc thẳng lên đầu, tạo nên khó thở, trong lúc phẫn nộ hay nói ra những lời không nên nói.

Cô hiểu điều này, nhưng rất nhiều lúc không làm được.

“Cố Lăng Kiệt, tôi rất mệt mỏi, để tôi nghỉ ngơi một lát, anh bận chuyện của anh đi.” Bạch Nguyệt khẽ nói.

Cố Lăng Kiệt nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bạch Nguyệt, ánh mắt dần dịu đi: “Anh không ép em kết hôn với anh, em cũng không được ép anh ly hôn, phương pháp cực đoan không tốt cho chúng ta.”

“Vâng.” Bạch Nguyệt đáp một tiếng, cô thật sự hết sức rồi.





“Em đi nghỉ ngơi một chốc trước đi, anh làm chút đồ ăn cho em.” Cố Lăng Kiệt vén chăn lên.

Bạch Nguyệt trong lòng chua xót, nằm lên giường, Cố Lăng Kín đắp chăn kín cho cô.

Cô không muốn đối mặt với Cố Lăng Kiệt nữa, nhắm mắt lại.

“Tiểu Nguyệt, trước đừng ngủ, phải xử lý vết thương của em đã, em pha thuốc chưa?” Cố Lăng Kiệt khẽ hỏi.

Bạch Nguyệt mở mắt: “Đã bôi thuốc rồi, sáng một lần, tối một lần, anh ra ngoài đi.”

Cố Lăng Kiệt ra ngoài, không lâu sau lại cầm một ấm nước nóng vào, rót nước vào cốc.

“Anh không đi đâu, anh ở trong bếp, có chuyện gì gọi anh.” Cố Lăng Kiệt thấp giọng nói, quay người đi hướng ra cửa.

Bạch Nguyệt nhìn theo bóng dáng to lớn của anh, trong lòng nổi lên sự lưu luyến.

Anh chịu trách nhiệm với Chu Hân Ly, vốn không sai.

Nhưng là cô để ý.

Cô không muốn ép anh bỏ trách nhiệm, vậy thì, cô chủ động từ bỏ vậy.

Nhưng giờ anh vì cô mà không đi gặp Chu Hân Ly, cũng vẫn khiến cô khó chịu.

Phụ nữ ấy mà, chính là một sinh vật mâu thuẫn, đồng thời cũng dễ mềm lòng, dễ bị cảm xúc che mắt.

Cô từng xem qua rất nhiều án lệ.

Một nghiên cứu sinh nữ trẻ tuổi, xinh đẹp và lương thiện, nhìn thấy một người già bị ngã, liền đỡ người ta dậy, người già đó nói là đến tìm con trai, nhưng không tìm thấy nên muốn quay về nhà.

Cô nghiên cứu sinh này đã đưa người này thẳng đến một vùng núi, kết quả là bị cầm tù lại, phải lấy người thiểu năng, lại còn bị ép sinh con khuyết tật, hỏng cả một đời.

Lại có một vị ý tá trẻ xinh đẹp, đỡ một người phụ nữ mang thai về nhà, ngờ đâu người phụ nữ này là săn giúp chồng, cuối cùng, vị ý tá này, bị cặp vợ chồng này giết chết một cách tàn nhẫn.

Lương thiện phải có, lòng đồng cảm phải có, nhưng quan trọng hơn cả là phải có lí trí và có ý thức cảnh giác.

Bạch Nguyệt nhắm mắt lại, đầu nặng quá, ngủ quên đi.

Tỉnh lại lần nữa, đã 10 giờ tối rồi.

Bụng cô đói đến phát đau, dậy rời khỏi giường, mở cửa đi ra ngoài.

Cố Lăng Kiệt đang ở trên sofa, nhìn thấy cô liền đứng dậy, “Đói rồi đi? Cơm đã làm xong rồi, hơi làm nóng chút là có thể ăn.”

Bạch Nguyệt gật đầu, “Cảm ơn.”

Cố Lăng Kiệt không thích cô nói cảm ơn với anh, cảm thấy rất xa cách.

Anh đến gần cô, đeo lại chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út của cô, “Em trước đừng tháo ra, anh cũng không ép em kết hôn, chúng ta trước thử ba tháng xong lại quyết định ở với nhau không, nếu sau ba tháng em vẫn không muốn ở bên anh, vậy anh sẽ không miễn cưỡng em.”

Bạch Nguyệt về phía chiếc nhẫn trên ngón tay, chiếc nhẫn sáng lập lòe dưới ánh đèn.





Cô lí trí nhìn về phía Cố Lăng Kiệt.

Cây cứng dễ bị chặt, dựa theo quyền lực của Cố Lăng Kiệt, quân hôn là không ly hôn được, sau này nói không chừng thật không ly hôn thì cuối cùng việc kết hôn là thật.

Ba tháng thôi mà.

“Được.” Bạch Nguyệt đáp một tiếng.

“Em ra ngồi bàn ăn trước đi, chờ anh chút là xong.” Biểu cảm căng thẳng của Cố Lăng Kiệt cuối cùng cũng thả lỏng chút, anh đi vào phòng bếp.

Anh làm một canh cá lóc, cà rốt luộc, trứng cà chua.

“Cá lóc tốt cho miệng vết thương, cà rốt, vitamin C đều có lợi cho vết thương.” Cố Lăng Kiệt giải thích.

“Vâng.”

Anh lại bưng ra hai bát cơm, cô một bát, anh một bát.

Cô liếc nhìn anh một cái, anh cũng chưa ăn tối sao?

Cố Lăng Kiệt cũng nhìn cô: “Em có thể kể cho anh về chuyện con của chúng ta không? Nó giống em hay giống anh hơn?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 9 lượt.

Xe đạp điện xứng đáng là lựa chọn hàng đầu cho người tiêu dùng nhờ ưu điểm sử dụng năng lượng sạch, giảm thiểu khí thải và không gây ô nhiễm môi trường, kết hợp với thiết kế nhỏ gọn, dễ dàng di chuyển trong giờ cao điểm tại các thành phố lớn. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như kinh nghiệm chọn xe đạp điện, xe dap dien van ga khong chay nếu bạn cần thêm bất cứ thông tin gì về xe đạp điện hay xe máy điện thì đừng ngần ngại liên hệ với Xe Đạp Điện Yến Oanh tại địa chỉ: 240 Bà Triệu, Lê Đại Hành, Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam.

loading...
DMCA.com Protection Status