Cuộc đấu tình yêu tàn khốc

Chương 8



Linh Lung đang làm việc nhận được điện thoại khẩn cấp của bệnh viện vội vàng chạy tới bệnh viện,lúc đấy bác sĩ đã lo lắng đứng ở ngoài bệnh viện.

"Thượng Quan tiểu thư!" Nhìn thấy Linh Lung chạy vào bệnh viện, hắn lập tức lớn tiếng kêu.

"Mẹ tôi sao rồi?" Cô thở không ra hơi hỏi,

"Bà tỉnh lúc nào?"

"Nửa giờ trước, một y tá phát hiện."

"Bây giờ thì sao?" Cô vội vả theo sát bác sĩ ở hành lang đi.

"Thượng Quan phu nhân đã hoàn toàn khôi phục thần chí. . . . . . Nhưng mà. . . . . ."

Linh Lung không có nghe thấy câu "Nhưng mà" của bác sĩ, không thể chờ đợi muốn đi vào phòng bệnh, lại bị bác sĩ kéo lại.

"Thượng Quan tiểu thư!" Bác sĩ nghiêm túc nhìn chằm chằm cô, "Có một số việc cô nhất định phải biết!"

Phát hiện ánh mắt nghiêm túc của hắn, trong lòng Thượng Quan Linh Lung dâng lên cảm giác xấu.

" Mấy năm qua thân thể của lệnh đường. . . . . . rất tệ. Phần lớn các cơ quan cũng đã suy kiệt, nhất là tim. . . . . . Nếu như bất tỉnh , thân thể sẽ tổn hại không lớn, cũng có thể chống đỡ mấy tháng. Hiện tại đột nhiên tỉnh lại. . . . . . là hồi quang phản chiếu." (Người sắp chết tự dưng tỉnh táo....)

"Tại sao. . . . . . Tại sao không có ai nói cho tôi biết?" Linh Lung đôi môi run rẩy "Bà vừa mới vừa tỉnh lại! Tại sao có thể nói là hồi quang phản chiếu?"

"Chúng ta có nói qua cho Thượng Quan tiên sinh, người không có nói cho cô biết có lẽ là không muốn cô lo lắng."

"Mẹ tôi. . . . . . Bà còn bao lâu?"

"Nếu như có thể chống đỡ qua hôm nay, chính là kỳ tích."

Linh Lung vuốt ngực, không thể tin được tin vui mới nhận là điềm báo bi kịch. Cô tái mặt, không để ý tới bác sĩ sau lưng, đi vào phòng bệnh.

Đã lâu mới gặp lại mẹ, trong lòng Linh Lung không khỏi dâng lên đau thương.

Nhưng nhìn mẹ gầy gò tinh thần rất tốt, Linh Lung cố nở nụ cười, "Mẹ." Cô nhẹ giọng gọi.

Khúc Nghiên ngồi ở trên giường từ từ xoay đầu lại, nhìn thấy con gái của mình, yêu ớt mỉm cười, "Linh Lung, con tới rồi?"

Linh Lung ngồi ở bên giường, nhìn, "Thật không ngờ rằng, khi tỉnh lại con đã lớn như vậy." Cô nhìn Linh Lung từ đầu đến chân một lượt, trong tròng mắt lộ ra khen ngợi, "Xem con ăn mặc, thật là thành thục rất nhiều. Bây giờ đang làm việc ở đâu?"

Linh Lung không muốn nói cho mẹ, nhưng cũng không muốn nói dối bà, chỉ có thể nói: "Tập đoàn Thượng Quan,con là phụ tá Thượng Quan Ngự Quân."

Khuôn mặt tươi cười củaKhúc Nghiên lập tức âm trầm xuống, lo lắng hỏi: " Tập đoàn? Thượng Quan Tại sao muốn đợi tại bên cạnh hắn? Là con muốn đi ?"

"Không phải là. . . . . . Bởi vì không có tìm được việc khác, cho nên phải đi thay anh ấy làm chút chuyện vặt." Linh Lung không có nhìn mẹ, sợ cô biết mình nói dối.

Quả nhiên Khúc Nghiên không có hỏi nữa, chẳng qua chân thành nói: "Lúc gả cho Thượng Quan Tấn, mẹ đã biết ông ấy là người không có cảm tình. Con cũng biết vợ trước của ông ấy là một cô gái tương đối xinh đẹp, gả cho ông ấy mặc dù đám cưới chính trị cũng là thật sự thương ông ấy. Mẹ đã thấy hình của bà ấy, bà ấy. . . . . . là một nữ nhân khiến cho người khác không thể không yêu. Nhưng ngay cả nữ nhân như vậy cũng không làm Thượng Quan Tấn rung động. Mà Thượng Quan Ngự Quân chính là bản sao của cha nó." Cô nhìn chăm chú vào Linh Lung, khiến Linh Lung lo sợ không yên cúi đầu.

"Mẹ, con đưa mẹ ra ngoài đi dạo? Bên ngoài ánh mặt trời tốt cho sức khỏe của mẹ."

"Được." Khúc Nghiên mỉm cười gật đầu.

Hai mẹ con ở trong vườn hoa ngoài bệnh viện đi lại, nói chuyện riêng tứ. Chỉ một giờ sau, Khúc Nghiên đã kiệt sức, sắc mặt tái nhợt giống như giấy, hô hấp cũng càng ngày càng nhanh gấp rút.

Tâm Linh Lung trùng xuống, biết giới hận của mẹ đã nhanh đến . Nén lệ nước, cô đề nghị trở về, không để cho mẹ nhìn thấy vẻ mặt của mình.

Đỡ mẹ lên giường, nghe giọng cô ngày càng yếu ớt, Linh Lung vội vàng đứng lên muốn đi tìm bác sĩ, lại bị Khúc Nghiên ngăn lại, "Linh Lung, ngồi xuống nghe mẹ nói mấy lời cuối."

"Mẹ! Mẹ đừng nói gì! Con lập tức đi tìm bác sĩ."

"Chớ đi. Tự mẹ cũng biết, thân thể của mẹ đã không được. Nhưng mẹ có mấy lời. . . . . ." Bà thở dốc nói tiếp, "Có mấy lời mẹ muốn nói cho con biết."

Linh Lung an tĩnh ngồi xuống, "Mẹ muốn nói gì? Con nghe đây"

Tay Khúc Nghiên run rẩy sờ lên má của Linh Lung, nước mắt của cô rơi xuống, an ủi nói: "Cha con cũng giống con, có một ánh mắt sắc lạnh, thanh cao vô cùng."

Linh Lung sửng sốt, đây là lần đầu mẹ nhắc tới cha.

"Ông là hoạ sĩ, tài hoa đầy, lúc mẹ gặp ông, là bị va vào nhau. Chúng ta ở bên nhau, cha mẹ của mẹ không đồng ý, nhưng mẹ chỉ cần ở bên hắn. Sau khi rời khỏi nhà, cuộc sống của chúng ta rất khổ sở, dưới áp lực của củi gạo dầu muối tình yêu thật sự là không có ý nghĩa. Vốn cuộc sống đã túng quẫn, mẹ lại mang thai con. . . . . . Cha connghe tin này, ngày thứ hai bỏ đi. . . . . . Không trở lại. . . . . ."

"Đừng nói nữa! Mẹ, mẹ không cần nói nữa." Linh Lung nhắm mắt lại.

"Mẹ bỏ mặc connhiều nămnhư vậy, con hận mẹ không?" Khúc Nghiên rưng rưng nhìn Linh Lung.

"Không hận." Linh Lung lắc đầu, "Con không hận mẹ."

"Con gái, mẹ muốn để con gả cho người có tiền, không riêng gì bởi vì tiền. Tình yêu. . . . . . rất hư ảo, trên thế giới không có mấy nam nhân tốt. . . . . . có thể thật lòng với nữ nhân." Ánh mắt Khúc Nghiên chậm rãi nhắm lại, tựa hồ không có sức mở ra.

"Mẹ!" Linh Lung ý thức được mẹ cô sắp chết, muốn lay tỉnh, "Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!"

"Chớ yêu nam nhân, Linh Lung, một khi con yêu hắn thật lòng. . . . . . Hắn sẽ coi như giày cũ. . . . . . rời bỏ con. . . . . ." Khúc Nghiên cuối cùng vẫn lầm bầm nói, "Chớ yêu nam nhân, không được yêu người nào thật lòng. . . . . ."

Linh Lung nhìn sinh mạng mẹ chết dần, những lời cuối của Khúc Nghiên nhàn nhạt phiêu ở trong không khí. Đột nhiên, Linh Lung cảm thấy mẹ cũng là người phụ nữ đáng thương, mà mình. . . . . . từ từ đi theo gót chân bà. . . . . .

Không biết là vì bi ai của mẹ, vẫn là vì bi ai của mình, Linh Lung đột nhiên muốn khóc lớn lên. Vậy mà cô hung hăng nắm tay lại, không để không cho tình cảm của mình bộc phát ra ngoài. Cô cảm giác mình yếu tới mức muốn té xỉu.

Không thể khóc!

Chợt đứng lên, cô lấy tay đậy vào mặt, không để cho vẻ mặt của mình lộ ra ngoài.

Không được yêu người nào thật lòng. . . . . .

Nhưng là, cô thật lòng đã không có ở đây trên người mình. . . . . .

Đừng tưởng rằng tôi sẽ yêu em . . . . .

Cô hiểu, cô vẫn luôn hiểu, hắn sẽ không yêu cô!

Trong lúc đó, lời của mình, lời của mẹ, lời của Thượng Quan Ngự Quân đồng thời ở bên tai vang lên. Một giây sau, cô cứ như vậy té xỉu .

Đứng trên hành lang Thượng Quan Ngự Quân thấy được tất cả những biểu hiện của cô, lúc cô té xíu sắp ngã xuống đất, hắn đỡ cô, bỗng nhiên đem phiền não của mình quên đi. Nhìn cô mặt không có chút cảm xúc nào, hắn đột nhiên muốn quát lên với cô, để cho cô đem tình cảm chân thật của mình bộc phát ra ngoài, hắn nhìn phát ngán khuôn mặt kiên cường của cô rồi!

Linh Lung chậm chạp mở mắt, trong bóng tối trần nhà như xoay vòng trên đỉnh đầu, đã là ban đêm phải không? Muốn cố gắng ngồi dậy, cô lại phát hiện mình ngay cả chuyện đơn giản như vậy cũng không có sức làm.

Vẫn không nhúc nhích được, Linh Lung cứ như vậy nằm ở trên giường. Lần đầu tiên trong đời, Linh Lung quyết định hảo hảo mà nhìn lại mình, nghiêm túc phân tích rốt cuộc cô là người như thế nào!

Cô vẫn là ngừơi rất tỉnh táo, tự cho là trưởng thành sớm, lòng đã sớm nhìn thấy thực chất của gia đình giàu có. Từ mười tám tuổi, cô vẫn muốn chạy ra khỏi cơn ác mộng này, muốn sống cuộc sống đơn thuần bình thường. Cô không hiểu, nguyện vọng đơn giản như thế tại sao không thể thực hiện. Bốn năm trước, cô còn nhớ rõ ở trong xe Thượng Quan Ngự Quân giúp cô rời đi, lúc ấy ngừơi đó cũng không phải là người lãnh khốc, mặc dù đối với mẹ con các cô vô cùng lạnh nhạt, lại chưa từng làm khó các cô.

Đã từng, cô đã từng cảm kích Thượng Quan Ngự Quân.

Vậy mà, cô không hiểu, cô không hiểu hắn bây giờ tại sao muốn trăm phương ngàn kế trói buộc cô trong căn nhà này. Đây đối với hắn có ích lợi gì? Cô cũng không xinh đẹp, cũng không phải là nhân tài thương mại, hơn chưa nói tới việc hắn luôn uy hiếp, tại sao muốn đem cô trói buộc? Mà trong mấy năm này, tình cảm của cô dành cho Thượng Quan Ngự Quân rốt cuộc là tình cảm gì?

Cô phải hận hắn ! Cô phải ghét hắn! Ngay khi hắn dùng thủ đoạn hèn hạ, trong ánh mắt của hắn, ánh mắt ngạo mạn của người đàn ông đã hoàn toàn chinh phục cô. Mặc dù biết hắn không có tình cảm, cũng biết mình ngàn không nên vạn không nên, lại cứ giao trái tim của mình cho hắn như vậy. Nếu như không phải nhờ nụ hôn kia của hắn, cô cũng không biết tình cảm của mình.

Một tiếng khó thút thít phát ra từ trong miệng cô.

Cô, từ khi bị hắn nhốt, biến thành mình tự nhốt mình.

"Em đã tỉnh?" Giọng thâm trầm như đêm bỗng nhiên vang lên.

Linh Lung cả kinh, ngồi dậy, "Tại sao anh lại ở chỗ này?" Lúc này cô mới phát hiện người ngồi ở trên ghế sa lon cạnh mép giường là Thượng Quan Ngự Quân.

Thượng Quan Ngự Quân nhìn chằm chằm khuôn mặt gầy đi của cô, âm trầm hỏi: "Tại sao khóc? Mẹ cùng em không có tình cảm gì cơ mà." Trong đêm tối yên tĩnh, đôi mắt của hắn lóe ra ánh sáng thần bí.

Linh Lung mỉm cười, "Em không phải khóc vì mẹ, em khóc cho mình."

Hắn nhíu mày, không hiểu lời của cô. Nhưng mà hắn như thế nào lại hiểu đây? Linh Lung cười đổi chủ đề.

"Mẹ vừa mất, tài sản của cô. . . . . . Cũng chính là 10% cổ phần cũng thành của anh."

"Anh cho rằng có thể kiềm chế em?"

Ai! Tại sao tâm tư của hắn vĩnh viễn đều là nhạy bén như vậy, cô có lý do gì uy hiếp hắn? Cô đối với tiền tài địa vị lạnh nhạt, chẳng lẽ hắn vẫn không rõ?

"Không có, nhưng là. . . . . . Nếu như em đem cổ phiếu cho anh, anh sẽ thấy không có lý do giữ em lại." Linh Lung theo dõi hắn, muốn biết phản ứng của hắn, mà hắn chỉ đứng lên, đi tới cửa sổ trước mặt nhìn ngoài cửa sổ, lạnh nhạt gật đầu, "Không sai." Hai từ nhẹ nhàng, ở trong lòng hai người đều gây chấn động không lớn không nhỏ.

Linh Lung chán nản rũ mắt xuống, không tiếp tục hỏi nữa. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào,in trên thảm một mảnh sáng ngời. Linh Lung chậm chạp đi xuống giường, đứng ở trước mặt hắn, giọng nói mang theo mê hoặc nhẹ nhàng hỏi: "Anh yêu em sao?"

Thượng Quan Ngự Quân nhăn mày, câu hỏi của cô ngoài ý của hắn tới mức hoang đường. Vậy mà chính cái vấn đề hoang đường này trong nội tâm hắn cũng dậy lên một hồi sóng không giải thích được. Hắn vốn sẽ chê cô buồn cười, không nghi ngờ chút nào nói "Không" , nhưng là nhìn con ngươi cô mặc nhiên, hắn do dự. . . . . .

"Không."

Qua thật lâu, cái chữ này từ môi hắn lạnh lùng cất ra.

"A!" Linh Lung cười ra tiếng, đau thương từ trên mặt cô chợt lóe lên, biến mất vô hình. Cô giơ lên cánh tay cứng ngắc, đầu ngón tay lạnh như băng lại linh xảo cỡi lần lượt nút áo trên người, lộ ra áo lót màu đen khêu gợi. Hình dây áo Hồ Điệp thiết kế nhỏ, đường cong ngực tạo thành cảnh sắc mỹ lệ.

Ánh mắt Thượng Quan Ngự Quân ảm đạm, theo động tác của cô bỗng chốc thâm trầm,

"Tại sao?" Thanh âm của hắn trở nên mất tiếng, nghe ra trong đó thấm ướt đè nén dục vọng, "Tại sao muốn làm như vậy?"

Áo giống như tờ giấy mỏng, từ từ rơi xuống. Linh Lung không trả lời câu hỏi của hắn.

"Chờ một chút!" Thượng Quan Ngự Quân đột nhiên hét lên với cô, thanh âm mang theo hơi thở dốc, mặt nạ bình tĩnh biến mất hầu như không còn, trong đôi mắt của hắn tràn đầy dục vọng, vậy mà hắn lại có thể dừng lại kéo cô "Em đang làm cái gì?"

Linh Lung buồn cười nhìn phản ứng đè nén của hắn, cô biết hắn thật sự muốn cô, có lẽ hắn không yêu cô, nhưng hắn muốn thân thể cô.

"Em đang quyến rũ anh." Cô cười, lúm đồng tiền tràn đầy dẫn dụ, lông mi giống như cánh bướm uyển chuyển nhảy múa, nữ nhân hèn nhát không lưu loát cùng nữ nhân trời sinh có cơ thể quyến rũ giao hợp trở thành một sợi dây làm người ta không cách nào thoát khỏi sức quyến rũ.

"Lý do?" Cô bất ngờ thay đổi khiến cho hắn mờ mịt, thân thể bắp thịt cứng ngắc giống như tảng đá, sức kiềm chế đã sắp đến cực hạn.

"Bởi vì em muốn anh!" Cô kéo cổ áo của hắn từ từ lui về phía sau, cho đến mình ngưng mắt nhìn hắn, nằm mềm mại trên giường, "Anh muốn em không?"

Thượng Quan Ngự Quân tự nói với mình phải đi rời đi, nhưng tầm mắt lại không thể từ trên thân thể xinh đẹp của cô rời đi, hắn cố gắng kiềm chế "Nhớ lời tối nay em nói, bây giờ hối hận vẫn còn kịp." Giọng hắn khàn đặc tự nói với mình cực hạn của hắn đã đến.

Linh Lung ngồi dậy, kéo cổ áo hắn để thân thể bao trùm tại trên thân thể trần truồng của mình, tư thế mập mờ cùng lửa nóng tiếp xúc không để cho cô tự chủ đã đứng lên.

Cô hôn hắn, thay cho câu trả lời của mình.

Nhận được câu trả lời của cô, Thượng Quan Ngự Quân đột nhiên càng thêm xâm nhập hôn cô, tựa hồ tỉnh táo che giấu thường ngày toàn bộ kích tình đều ở đây cùng thời khắc đó bạo phát ra. . . . . .

Sáng sớm, hắn lúc rời đi, Linh Lung cũng tỉnh, cũng không mở mắt. Mặc dù cô nhắm mắt lại, nhưng vẫn có thể cảm giác được trước khi đi hắn nhìn mình thật lâu.

Cô thật rất muốn biết ánh mắt hắn nhìn mình là gì . . . . . . Khinh bỉ? Trầm mê ? Còn có quan tâm?

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, cô biết hắn đến công ty. Vẫn nhắm mắt lại, cô ngửi thật sâu trên gối, trong không khí có mùi của hắn. . . . . .

Mở mắt, cô bi ai nhìn kia cánh cửa đóng lại. Cô đem thân thể mình cũng trái tim giao cho nam nhân lãnh khốc, không nghe theo lời dặn của mẹ trước lúc lâm chung, nhưng cô lại không hối hận. Thật ra ngay trong khoảnh khắc cô ý thức được mình yêu Thượng Quan Ngự Quân, cô cũng đã biết nên làm như thế nào .

Cô muốn rời khỏi hắn, vĩnh viễn rời đi hắn.

Bởi vì hắn sẽ không yêu cô, tim của hắn lạnh như băng phải cho không dưới Thượng Quan Linh Lung cái này tên vũ.

Linh Lung biết, hắn giống như người thống trị có dã tâm tràn trề, ánh mắt vĩnh viễn đặt ở trên lãnh thổ của mình, một lần lại một lần khuếch trương lĩnh vực của mình, cho nên hắn cũng vĩnh viễn không chú ý tới nữ nhân bên cạnh. Yêu hắn, cũng không thèm để ý liệu trong, cũng là không cách nào thay đổi sự thật. . . . . . Vậy mà cô cũng không thể làm nữ nhân bên cạnh hắn.

Cho nên cô tình nguyện rời khỏi thế giới của hắn, đem tình yêu đối với hắn chôn thật sâu. Thật lâu sau, cô sẽ đem hắn từ chỗ sâu nhất dần xóa đi. Làm ra cái quyết định này sẽ khiến cho lòng của cô giống như bị hung hăng xé toang. Linh Lung biết, cô sẽ phục hồi như cũ!

Đi vào phòng tắm, cô nhẹ nhàng thay quần áo, nước rơi trên khuôn mặt có vẻ tiều tụy. Bốn phía rất yên tĩnh, chỉ có tiếng nước. Cầm lên một thỏi son, cô viết trên kính "Không cần tìm em, vì không thể gặp lại nữa" . Chữ viết màu đỏ chói mắt, nếu như cương quyết. . . . . .

Cầm điện thoại lên, cô tìm Lâm Kiến Vũ trong điện thoại. Trong điện thoại giọng nói quen thuộc của hắn khiến Linh Lung bỗng nhiên nước mắt doanh tròng.

"Kiến Vũ, anh vẫn còn chờ em sao?" Cô run rẩy đôi môi hỏi, trên mặt cũng là nụ cười chân thật nhất.

Thượng Quan Linh Lung cứ như vậy biến mất. Sau sáng sớm hôm đó, cô để lại một dòng chữ, sau đó dường như U Linh không còn xuất hiện nữa. Trong đại trạch bọn người hầu lặng lẽ bàn luận về việc Linh Lung mất tích, còn có phản ứng nóng nảy của Thượng Quan Ngự Quân.

Mà cùng lúc đó, Linh Lung sống nhờ ở nhà Trân Châu, sự hoảng hốt trong lòng của cuối cùng tạm thời bình tĩnh. Cuộc sống một ngày lại một ngày trôi qua, rốt cục Linh Lung cũng nở nụ cười ôn nhu, khiến cho Trân Châu cuối cùng cũng yên tâm. Hôm đó, Kiến Vũ cùng Linh Lung lo sợ không yên đứng ở cửa nhà Trân Châu, run rẩy hỏi cô có thể hay không chứa chấp cô, làm Trân Châu vĩnh viễn nhớ vẻ yếu ớt trên gương mặt cô. Mặc dù cô không ngừng nói bóng nói gió, vậy mà Linh Lung thế nào cũng không chịu nói cho cô biết mình rốt cuộc là bị ủy khuất gì.

Rất nhanh, một tuần lễ trôi qua, Kiễn Vũ cũng cầu hôn Linh Lung, mà Linh Lung mỉm cười rưng rưng gật đầu. Trải qua mấy ngày nghỉ ngơi, Linh Lung tựa hồ khôi phục nguyên khí. Trải qua phản phục suy tư, cô quyết định gọi điện thoại cho luật sư nhà Thượng Quan, đem mối liên hệ cuối cùng của cô với nhà Thượng Quan cắt đứt.

Ở trong nhà Trân Châu, luật sư như có điều suy nghĩ quan sát Thượng Quan Linh Lung, "Thượng Quan tiểu thư, cô xác định cô muốn làm như vậy?"

"Đúng vậy. Tôi biết bỏ chỗ tài sản này có vẻ hơi ngu xuẩn một chút, tôi cũng không phải là tự cho là thanh cao, chẳng qua là không muốn làm loạn bộ tộc Thượng Quan khiến mình không thể thoát thân." Linh Lung ngồi ở trên ghế salon, nhìn cảnh sắc rực rỡ bên ngoài cửa sổ, bình tĩnh trả lời.

"Tôi không phải nói chuyện tài sản, Thượng Quan tiên sinh đối với cô có tham muốn giữ lấy. . . . . . dường như quá mức." Hắn hàm súc biểu đạt ý của mình, "Lần này cô kêu tôi đến nhà bạn cô, nói vậy Thượng Quan tiên sinh cũng không biết chỗ ở của cô? Cô nhất định phải rời khỏi nhà Thượng Quan sao?"

Linh Lung kinh ngạc với sự nhạy cảm của hắn, hai người mới gặp nhau có một lần, lại có thể phân tích đạo lý rõ ràng. Cô bất đắc dĩ nói: "Anh ấy. . . . . . Là một người vô tình, tôi chỉ không muốn sa chân vào vũng bùn. Anh là luật sư của nhà Thượng Quan, đối với tính tình hai cha con nhà họ cũng biết rõ."

Luật sư tao nhã đẩy mắt kiếng, trả lời: "Hai người bọn họ rất giống nhau, nhưng là người sao có thể không có tình cảm, nếu không Thượng Quan Tấn sao có thể để lại cho Thượng Quan phu nhân mười mấy phần trăm cổ phần?"

Linh Lung ngẩn ra, "Ý của ngài là, Thượng Quan Tấn chủ động cho mẹ tôi cổ phần?"

"Có lẽ mọi người không có chú ý tới, ngày bọn họ xảy ra tai nạn xe cũng chính là ngày kỷ niệm ngày cưới của bọn họ. Mà việc chuyển nhượng cổ phiếu cũng trước đó mấy ngày."

Linh Lung ngạc nhiên sửng sốt, không nghĩ tới Thượng Quan Tấn thật đối với mẹ mình lại nảy sinh tình cảm, bọn họ là vì thế đi ăn mừng sao? Khó trách khi đó tài xế không có lái xe, nhưng nếu là tài xế lái xe, cũng sẽ không xảy ra bi kịch như vậy.

"Thượng Quan Tấn lúc gây dựng sự nghiệp khó khăn vô cùng, nhất là Thượng Quan gia tộc nội bộ tranh đấu nặng nề, tại hoàn cảnh phức tạp như vậy đứa trẻ lớn lên cũng sẽ không dễ dàng động cảm tình! Bởi vì tình cảm đúng là nhược điểm chí mạng của họ."

Linh Lung quẫn bách dời tầm mắt, cuối cùng vẫn nói: "Hắn động bất động tình cảm, đã cùng tôi không có quan hệ. Nếu quyết định muốn thối lui khỏi, tôi không muốn bỏ lỡ nửa chừng."

"Vậy cũng tốt." Luật sư đem giấy chuyển nhượng tài sản Linh Lung ký bỏ vào trong cặp, đứng lên có ý rời đi, "Xin Thượng Quan tiểu thư bảo trọng."

Cô đưa hắn tới cửa, đột nhiên lại do dự nói: "Xin. . . . . ."

"Tôi biết, địa chỉ của cô tôi sẽ tận lực giữ bí mật."

"Cám ơn."

Nhìn bóng luật sư đi xa, Linh Lung rốt cục ý thức được cô cùng Thượng Quan gia tất cả liên quan. Nghĩ tới cuộc sống sau này của mình, còn có hôn lễ cùng Kiến Vũ, vốn nên là tràn đầy hướng tới cô lại đột nhiên trầm mặc xuống, Thượng Quan Ngự Quân sẽ động tình sao? Cô không muốn đi thử, cô không kịp đợi . . . . . .

Trên bàn làm việc rộng mổ sấp văn kiện, Thượng Quan Ngự Quân nhẹ nếm một hớp cà phê, mùi vi bất khác lạ khiến cho hắn sửng sốtlần nữa.

Đây không phải là cà phê cô pha. . . . . .

Không muốn thừa nhận rốt cuộc cô đã in sâu trong tâm trí hắn, một tuần lễ này, nhiều lần thất thần khiến hắn phiền não. Hắn phái người tìm kiếm cô, lại phát hiện hắn cũng không biết bạn của cô ở nơi nào. Chỉ biết Lâm gia, hắn thậm chí cũng đã phái người ngày ngày canh giữ ở nơi đó, cũng không thấy được bóng dáng của cô.

Cô cho là biến mất kiểu này sẽ khiến hắn chú ý tới cô sao? Thượng Quan Ngự Quân bỗng nhiên đứng lên, hung hăng đấm trên bàn. Cô thành công!

Chết tiệt, hắn chú ý tới cô!

Mấy ngày nay ban đêm, hắn không tự chủ đi tới phòng của cô, trong đầu hiện lên đều là của bóng hình cô, từ khi cô mười lăm tuổi đơn độc, đến mười tám tuổi ngông nghênh, rồi đến hai mươi mấy tuổi tự nhiên, còn có. . . . . . cô bị hắn nhốt bất đắc dĩ cùng mê võng.

Không biết từ bất an từ đâu cũng nóng nảy khiến hắn không thể an bình, hắn không thể không thừa nhận, hắn đã quen thấy cô xuất hiện trong tầm mắt, hoặc giả không chỉ là thói quen, hắn sẽ không nữa thừa nhận nhiều hơn. . . . . .

"Xin hỏi anh có hẹn với Tổng giám đốc không?"

"Không có, tôi không muốn gặp anh ấy, chỉ cần anh ấy ký phần văn kiện này rồi tôi trở về là được." Luật sư đưa cho thư ký văn kiện của Linh Lung.

"Tốt lắm, tôi sẽ giao cho chúng cho Tổng giám đốc" Thư ký mỉm cười gật đầu, nhận lấy văn kiện.

Luật sư xoay người rời đi, rồi lại quay đầu lại, do dự nói: "Cô. . . . . . Tốt nhất mau sớm cho Thượng Quan tiên sinh xem qua, có thể anh ấy muốn nhìn thấy văn kiện này sớm. . . . . ."

Thư ký liếc mắt kỳ quái nhìn bóng lưng luật sư, lại nhìn một chút giáp tử văn kiện màu vàng, xoay người đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc "Tổng giám đốc, mới vừa rồi luật sư đưa tới đây một văn kiện, ông ấy nói có thể ngài sẽ muốn nhìn thấy phần tài liệu nàysớm một chút."

Thượng Quan Ngự Quân hồ nghi mở văn kiện, khi hắn nhìn thấy ký tên tờ thứ nhất thì con ngươi bỗng dưng thâm trầm .

"Luật sư? Ông đưa tài liệu này lúc nào?"

Không biết giọng của Tổng giám đốc sao lạnh như băng, thư ký có chút cà lăm: "Ông ấy. . . . . . mới vừa đi. . . . . ."

Cô vẫn chưa nói hết, liền kinh ngạc nhìn chằm chằm Thượng Quan Ngự Quân luôn bình tĩnh xử sự tật phong tựa như biến mất ở cửa, ngay cả áo khoác ngòai cũng quên cầm lên.

Luật sư mới vừa đi vào thang máy, một bóng người đột nhiên đuổi theo, một phát bắt được cà vạt của hắn, ghé vào lỗ tai hắn hét lên: "Cô ở nơi nào?"

Mặc dù đã sớm ngờ tới hắn sẽ đuổi theo, luật sư vẫn kinh ngạc nhìn hắn giận giữ, cái này cùng Thượng Quan Ngự Quân bình tĩnh tỉnh táo thường ngày như hai người khác nhau.

"Cô ấy đang ở nơi nào?" Thượng Quan Ngự Quân âm ngoan nhìn chằm chằm luật sư thấp hơn hắn nửa cái đầu.

Luật sư thật dễ dàng tránh khỏi hắn, vuốt cổ áo của mình, mới nói: "Thượng Quan tiên sinh, tôi không thể nói."

Hắn im lặng, không biết vì sao mấy công nhân viên bên cạnh nhìn Thượng Quan Ngự Quân cùng luật sư giằng co, không biết nên nên vào thang máyhay không.

"Cút ra ngoài." Lạnh lùng ba chữ, khiền cho người cũng run lên, người bên ngoài thang máy ầm ầm tản ra, mà ánh mắt Thượng Quan Ngự Quân vẫn ở trên người luật sư.

"Thượng Quan tiểu thư yêu cầu tôi không thể tiết lộ chỗ ở của cô ấy."

Luật sư sửa sang lại tảng âm, muốn thở bình thường bản thân vừa rồi kinh hoàng.

"Rất tốt." Hắn ngược lại tỉnh táo lại, "Ôngbị sa thải."

Luật sư kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn, "Anh không thể! Tôi cùng Thượng Quan gia ký hợp đồng. . . . . ."

"Trở thành phế thải . Hơn nữa, tôi bảo đảm với ông, ông sẽ không có chỗ đặt chân trong giới luật sư nữa." Thượng Quan Ngự Quân nói xong, không chút do dự đi ra thang máy.

Luật sư ngạc nhiên sửng sốt một lát, đột nhiên ý thức được hắn nói được sẽ làm được, vội vàng thật nhanh đuổi kịp "Thượng Quan tiên sinh!"

Thượng Quan Ngự Quân quay đầu, thản nhiên hỏi lại lần nữa: "Cô ấy ở nơi nào?"

Luật sư bất đắc dĩ thở dài, hắn bây giờ đánh giá thấp cương quyết của Thượng Quan Ngự Quân, nam nhân như vậy bây giờ không thể chọc.

"Cô ấy ở tại. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như 4 cách đánh số trang trong Word cực nhanh, 2018/12 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.