Cuối cùng thì ta cũng có thể nhìn thấy chữ viết kì quái (Ta thường hay nhìn thấy chữ viết kỳ quái)

Chương 57


Ngày máy bay đến Giang Thành, bầu trời trong trẻo, bởi vì nguyên nhân khí trời cực kỳ tốt máy bay khó được không có trễ giờ, bốn người đúng giờ tới được Giang Thành. Vừa xuống phi cơ Quý Trạch An liền nhịn không được hút vào không khí quê cũ một cái thật sâu. Cậu khá là hoài niệm tất cả của Giang Thành, mặc dù chút thời gian tại nơi này kia cũng không phải đều là vui vẻ, nhưng quê hương cậu ở đây. Rõ ràng chỉ là đi Cảnh Thành thời gian nửa năm mà thôi, về tới đây, cậu lại vô cùng cảm khái.

“Tiểu An làm sao vậy?” Sầm Ân Thư nhìn Quý Trạch An kéo valy đứng bất động tại chỗ, hỏi một câu.

Quý Trạch An lấy lại tinh thần, quay đầu liếc mắt nhìn Sầm Ân Thư một cái đầu tiên là cười cười, lập tức trả lời một câu, “Không sao.”

Xác thực không có gì, cậu chỉ là tưởng nhớ trong ngực.

‘(????)? Bye bye, các hành khách thân ái, nhớ nhớ tới ta nha, thời điểm về chúng ta lại gặp!’

Quý Trạch An quay đầu lại liếc mắt nhìn kiểu chữ cực đại trên phi cơ, tâm lý yên lặng nói một câu bye bye, sau đó quay người rời đi. Cậu không lựa chọn trực tiếp đi tới tòa tiểu biệt thự của Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn tại Giang Thành, cũng không có quay về gian nhà Du Dịch cố ý mua tại phụ cận trường cấp ba của cậu kia. Quý Trạch An cố ý yêu cầu xe tới đón Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn đưa cậu về phòng nhỏ mẫu thân lưu lại, Du Dịch đương nhiên cũng cùng đi, đương nhiên Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn cũng muốn đi qua hổ trợ, bất quá Quý Trạch An lại uyển chuyển cự tuyệt, nhìn vẻ mặt không cao hứng của Sầm Ân Thư, Quý Trạch An đáp ứng chờ cậu quét tước vệ sinh xong bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh bọn họ chạy tới chơi.

Nhìn đại môn quen thuộc, Quý Trạch An có chút không nhịn được, trong hốc mắt nổi lên một loại cảm giác chua xót, trong đôi mắt liền hiện đầy một tầng thủy quang ẩm ướt thật mỏng. Chỉ có phòng ở nơi này mới làm cậu cảm thấy mùi vị có nhà, ký ức thời điểm nhỏ tuổi ở chung với mụ mụ, cũng có thời điểm chua xót cậu bắt đầu sống một mình, nơi này trang bị đầy đủ hết thảy tốt cùng không tốt của cậu.

‘? (????) hoan nghênh Tiểu An trở về!!! Nhiệt liệt hoan nghênh!!!’

Đại môn vẫn là ngữ khí quen thuộc kia, tay Quý Trạch An cầm lấy valy buông ra, thân thủ sờ sờ tại trên ván cửa có chút tro bụi

“Ta đã trở về.” Quý Trạch An nhỏ giọng đáp lại một chút, hơi nước trong mắt càng nhiều, nhìn qua như là muốn chảy ra. Quý Trạch An vẫn nhịn được, cậu cũng rất là bất ngờ, bất ngờ mình chỉ là về nhà mà thôi, cư nhiên sẽ như vậy, cảm động như thế.

Móc ra chìa khóa đồng đã non nửa năm không có sử dụng, nhìn nét mặt nó cũng là một mặt “()ツ” hưng phấn, Quý Trạch An lấy ngón tay mài một chút, lúc này mới đút vào lỗ khóa, mở ra đại môn vẫn luôn giúp đỡ cậu trông nhà.

‘(??) ta cũng quay về rồi nhá, ta yêu nhất chính là tiểu khóa khóa ngươi nha, chúng ta mới là một đôi trời đất tạo nên, non nửa năm này, ngươi có nhớ ta hay không nha ’

Rút chìa khóa, Quý Trạch An liền nhìn thấy văn tự cực nhỏ, cực nhỏ, còn chưa kịp biến mất trên chìa khóa. Lập tức, cậu liền nhìn về phía khóa đồng đã hơi rỉ sét, cố ý ngồi chồm hỗm xuống, xem văn tự trên mặt của nó.

‘Lão bất tử! Đi ra ngoài một chuyến liền buồn nôn thêm không ít mà!? (????)’

Quý Trạch An cười cười, đứng lên, lúc này mới tiến vào phòng. Tại thời điểm cậu vừa buông tay, Du Dịch đã giúp cậu đem valy vào phòng, hiện tại hai cái valy đã song song đặt ở một góc trong phòng khách.

Trong phòng một mảnh trắng xóa, tất cả trong phòng vẫn giống như đúc thời điểm cậu rời đi, khối lớn khối lớn vải trắng che đậy hết thảy vật phẩm. Đây là Quý Trạch An phòng ngừa tro bụi trong không khí tích tại trên người chúng nó làm chúng nó khó chịu nên cố ý làm ra. Ngoại trừ trên vải trắng ở ngoài viết “Thật hôi không vui!”, đại thể văn tự đều bị nhóm vải trắng này che kín rồi.

Lúc này, Du Dịch đã mở rèm cửa sổ trong nhà Quý Trạch An ra, mở cửa sổ thủy tinh, đổi lại cửa lưới, không khí lạnh lẽo lập tức liền tràn vào trong phòng. Nhưng Quý Trạch An không cảm thấy lạnh chút nào, đôi mắt cười đến híp lại, tâm lý ấm áp. Không khí vừa bắt đầu lưu thông, Quý Trạch An liền bắt đầu đem từng khối từng khối vải trắng xốc lên, tận lực không cho tro bụi rơi vào trên người chúng nó.

Chờ thời điểm hết thảy toàn bộ vải trắng xốc lên, trong phòng nhất thời náo nhiệt. Mọi người cũng rất cao hứng, ngoại trừ hoan nghênh chính là hỏi cậu tình huống tại Cảnh Thành bên kia cùng với cậu có hảo hảo chăm sóc chính mình hay không các loại…

Ghế sô pha: (·??? ·)?? ° An An, tại Cảnh Thành có đi học cho giỏi không?

“Có.”

Điện thoại: An An ngươi rốt cục về nhà, ta nhớ ngươi muốn chết (′? `), ngươi cũng không gọi điện thoại cho ta, tuy rằng ta không có cách nào tiếp, nhưng ta biết là ngươi a, ta có nhớ số điện thoại di động của ngươi nhá!

“Xin lỗi, ta lần sau sẽ gọi.”

Bàn: Tiểu An, hoan nghênh trở về ★,°:. ☆()/$:. °★!

“Cảm tạ.”



Đối với Quý Trạch An lầm bầm lầu bầu, Du Dịch cũng không kỳ quái, hắn đã vén tay áo lên, nhặt lên tất cả toàn bộ vải trắng trên đất đặt ở bên trong cái sọt, hiện tại đang đứng tại trước cửa sổ, chuẩn bị lấy xuống hết thảy rèm cửa sổ. Non nửa năm chưa có giặt, Du Dịch định ném toàn bộ chúng nó đến trong máy giặt quần áo hảo hảo giặt sạch sẽ.

Rèm cửa sổ: Tuy rằng cảm giác phải tắm nước lạnh thấy hơi hơi sợ, nhưng cảm giác rốt cục có thể tắm thật quá tốt rồi! o()o Cho bạn trai An An một lờ khen!

Ở trong phòng dạo qua một vòng, nói vài câu cùng mọi người, Quý Trạch An đứng ở trung tâm phòng khách, “Xin lỗi, ta đã trở về, làm cho mọi người đợi lâu, cám ơn các ngươi còn vẫn luôn tưởng nhớ ta, cảm tạ!”

Lọ hoa: Không nên khách khí, An An khách khí với chúng ta như vậy chúng ta không quen (??).

Tất cả mọi người nói không sai biệt lắm, cỗ tâm lý ấm áp từ tim kia của Quý Trạch An bắt đầu lan tràn tới bốn phía, làm cho cậu càng thêm nhiệt tình hơn, quyết tâm ngày hôm nay quét dọn sạch sành sanh phòng ở, hảo hảo xoa mọi người một chút, gột rửa.

“Quét tước đi.” Du Dịch cầm rèm cửa sổ nhìn Quý Trạch An đứng ở giữa phòng khách xoa viền mắt ửng hồng, muốn nhu nhu đầu cậu, nhưng ý thức được tay của chính mình cũng không sạch sẽ, tay nhấc đến một nửa liền thu về. Du Dịch cũng không nói lời an ủi gì, chỉ là sau khi giặt xong vải trắng cùng rèm cửa sổ liền cầm chổi lên giúp cậu quét dọn gian phòng.

Quý Trạch An nhìn thấy động tác Du Dịch, cũng đi phòng vệ sinh vùng vẩy đập nước, tẩy đồ lau sàn nhà. Cậu định lau sàn nhà sạch sẽ, liền mở máy điều hòa hong khô. Muốn ăn tết, nhất định phải tỉ mỉ quét dọn sạch sẽ, cũng coi như là quét phòng đón năm mới đến.

Quý Trạch An mới cùng Du Dịch lau qua sàn nhà một lần, cửa liền vang lên. Quý Trạch An không thể làm gì khác hơn là dừng lại động tác trong tay, đem đồ lau sàn dựa vào tường, đi mở cửa trước. Quý Trạch An chân trước mới vừa đi, chân sau Du Dịch liền cầm đồ lau sàn mới bỏ không không tới một phút lên rửa sạch sẽ, chuẩn bị lau lần thứ hai.

Đồ lau sàn: (.? vェv??) có một cái chủ nhân thích sạch sẻ cùng chủ phu đặc biệt thích sạch sẻ, là tốt hay là không tốt? Tại hạ đang rất xoắn xuýt, cầu cao nhân chỉ điểm.

Mở cửa, nguyên lai là hàng xóm Trần Tuyết a di đối diện.

“Đây không phải là Tiểu An sao, đi Cảnh Thành học nên nghỉ đông về ăn tết? Ta thật đúng là đã lâu không gặp ngươi, còn có chút nhớ tới.” Trần Tuyết biết trong nhà Quý Trạch An không phải có trộm liền an tâm. Quý Trạch An đi Cảnh Thành đọc sách, nàng biết, nhưng nàng không biết cậu có thể trở về ăn tết hay không, dù sao phí đi đường không rẻ, Quý Trạch An lại luôn tiết kiệm.

“Đúng, Trần a di.” Quý Trạch An nhìn Trần Tuyết, trên mặt mang theo mỉm cười.

“Quét tước vệ sinh à, cần giúp một tay không?” Tại trong mắt Trần Tuyết hiện tại đại bộ phận hài tử sẽ không làm việc nhà, mà Quý Trạch An sống một mình sát vách cũng không phải như vậy, nàng biết nỗi khổ tâm trong lòng của cậu, lúc rãnh rỗi cũng nguyện ý quan tâm cậu nhiều một chút, nhưng đáng tiếc công tác bận quá, trên thực tế cũng không giúp được cậu cái gì.

Trần Tuyết a di đối diện vẫn hữu hảo như vậy, thật giống như chưa từng thay đổi.

Quý Trạch An lắc lắc đầu, cự tuyệt, “Cảm tạ Trần a di, ta có bằng hữu đến giúp đỡ, không cần làm phiền, a di bận bịu việc mình đi.”

Cậu và Du Dịch chỉ cần quét dọn xong phòng nhỏ mụ mụ lưu cho cậu là tốt rồi. Du Dịch đã sớm thừa dịp khi cậu đi học bay đến Giang Thành bên này quét dọn phòng ở hắn mua tại phụ cận trường cấp ba của Quý Trạch An, bởi vì nguyên nhân thời gian không kịp, liền bỏ qua phòng ở Quý Trạch An bên này, cho nên hai người trở về chuyện thứ nhất chính là quét dọn sạch sẽ bên này.

Trần Tuyết nghe Quý Trạch An nói liền ngẩng đầu lên, xem bên trong phía sau cánh cửa mở ra. Xác định bên trong còn có một người đang quét, mà không phải nguyên nhân cậu sợ phiền phức chính mình liền an tâm. Trần Tuyết thu tầm mắt lại nhìn Quý Trạch An cười cười, sau đó nói: “Có địa phương cần a di giúp một tay cũng không nên khách khí, chỉ cần a di ở nhà, có thể giúp ngươi giải quyết liền giúp ngươi giải quyết, không cần sợ phiền phức ta.”

Trần Tuyết lại hàn huyên vài câu cùng Quý Trạch An, lúc này mới về nhà. Quý Trạch An nhìn thấy cửa lớn đối diện mở ra, đóng lại, trở về đến nhà của chính mình, đóng đại môn lại chuẩn bị tiếp tục quét tước vệ sinh, hai người tiêu tốn cả một buổi chiều tại quét dọn.

Hai người quét dọn hoàn tất, Quý Trạch An liền không thể không tạm biệt cùng mọi người, tối hôm nay cậu không dự định cư trú ở bên này cùng Du Dịch. Bọn họ hẹn cùng Sầm Ân Thư sẽ đi bên kia ăn cơm tối, mà tiểu biệt thự hai người cư trú cách phòng ở bên này có chút xa, xe Du Dịch cũng dừng ở nhà trọ bên kia, cho nên buổi tối cũng không trở lại, bọn họ sẽ ở tiểu biệt thự bên kia một đêm, Ninh Văn Ngạn đã sớm sửa sang lại gian phòng bọn họ phải ở.

“Khổ cực ngươi.” Quý Trạch An nhìn Du Dịch ngồi nghỉ ngơi ở trên ghế sa lon, kết thúc phần cuối công tác trong tay, tẩy tay, lau khô ráo liền đi đường vòng đến sau ghế sô pha, đứng ở phía sau Du Dịch, giúp hắn bóp vai. Vấn đề huyệt vị cậu cũng không đặc biệt hiểu, thế nhưng quần áo nói cho Quý Trạch An cơ nhục nơi nào của Du Dịch cứng rắn, nơi nào chua xót, Quý Trạch An chuyên chọn vị trí như vậy giúp hắn vò ấn.

Ghế sô pha: (●⌒? ⌒●) bất tri bất giác, Tiểu An nhà ta đã hiền lành như thế, thực sự là lớn rồi a!

Nghỉ ngơi một đoạn thời gian ngắn, Quý Trạch An cùng mọi người nói rõ tình huống một chút, hai người liền kéo valy đi nơi ở Sầm Ân Thư bên kia. Hai người căn cứ địa chỉ bọn họ cho trực tiếp đón xe tới, so với đi xe công cộng nhanh hơn không ít. Đến bên kia, chào hỏi cùng Sầm Ân Thư cùng Ninh Văn Ngạn, bọn họ liền chuẩn bị vào phòng tắm, đổi một bộ quần áo. Quý Trạch An biết sau khi quét dọn xong vệ sinh không được lập tức tắm Du tiên sinh nhà cậu sắp không nhịn nổi, cho nên cũng không có nói nhiều cùng bọn họ ở đại sảnh, chạy thẳng đến gian phòng bọn họ chỉ.

Hai người vừa rời đi, Sầm Ân Thư liền căm tức Ninh Văn Ngạn, “Ngươi tại sao chỉ chuẩn bị một gian phòng?”

(╯°Д°)╯┬─┬ ta không phải đã nói cùng ngươi là phải chuẩn bị hai gian phòng à!!!

Ninh Văn Ngạn không nhìn thấy biểu tình trên mặt Sầm Ân Thư, nhìn hắn cười cười, có chút bất đắc dĩ nói: “Xin lỗi, quên mất, khả năng lớn tuổi…”

“Mượn cớ! Ngươi lại giúp cái lão tiểu tử kia! Ngày hôm nay chúng ta chia phòng ngủ!” Sầm Ân Thư hừ một tiếng, quay người rời đi, hắn chuẩn bị tự mình vứt đồ vật của Ninh Văn Ngạn trong phòng ra, người này cư nhiên cũng sẽ cùng hắn chơi “Dương thịnh âm suy”, quả thực là thiếu điều | giáo! Không thể nhẫn nhịn! (nữ vương thụ trong truyền thuyết)

Trở lại Giang Thành chưa được mấy ngày, mọi người liền ra ngoài gặp mặt, Đường Bạch Bân bây giờ còn đang tại Cảnh Thành, cho nên chỉ có bốn người gặp mặt. Thời điểm Quý Trạch An ngồi xe công cộng lại đây nhìn ba người liền không nhịn được hỏi: “Sao lại lựa chọn gặp mặt ở nơi này?”

Nơi này là thành phố điện ảnh Giang Thành, cậu đối với nơi này được tính là quen thuộc, dù sao làm diễn viên quần chúng ở đây hơn một tháng. Vừa đi tới nơi này, Quý Trạch An liền nghĩ có thể có kỳ ngộ gặp phải Dương Lợi hay không, cậu nghĩ ngày khác chờ thời điểm đối phương có thời gian đi xem xem Dương Lợi, thuận tiện xem thành tích cháu trai hắn có tăng hay không.

Đậu Nghiên: “An tử có phải là rất hoài niệm?”

“Hoàn hảo, trời lạnh như thế đến bên này ngắm phong cảnh?” Quý Trạch An cũng không nhận ra mấy người này là hẹn cậu cùng đi kẻ chạy cờ. Mọi người đều là nhân sĩ Giang Thành, điều cần phải biết đối với cơ sở điện ảnh Giang Thành đều biết, tuyệt đại đa số người cũng tới bên này chơi đùa. Quý Trạch An không cảm thấy mấy người sẽ có cảm giác mới mẻ đối với nơi này.

(〃??? 〃) mới không nói cho ngươi chúng ta là lại đây để ngẫu nhiên gặp thần tượng!

Quý Trạch An đi vào, nhìn thấy chữ trên mặt Đậu Nghiên liền không nhịn được bất đắc dĩ. Cậu không cảm thấy dễ dàng gặp được minh tinh như vậy, cho dù bọn họ đóng kịch ở đây, cũng sẽ có nhân viên công tác chuyên môn cản bọn họ ở bên ngoài.

Bất quá Quý Trạch An như thường cảm thấy hứng thú đối với cơ sở điện ảnh Giang Thành, trước đây thời điểm lại đây làm kẻ chạy cờ chú ý là phong cảnh có đẹp hay không, hiện tại cậu sẽ xem cái phong cảnh nào thích hợp xuất hiện tại trên màn ảnh hơn, quay từ góc độ nào sẽ khá đẹp hơn. Học một chút da lông, cậu liền không nhịn được nghĩ, đặc biệt là nơi này quá hấp dẫn.

“Cấp, An tử.” Dương Khúc Cừ nhìn Quý Trạch An lại, móc từ trong túi tiền ra bình trà sữa nóng chuẩn bị cho hắn nhét vào trong tay cậu, “Làm ấm tay trước rồi uống.”

“Cảm tạ.” Kết quả hai tay Quý Trạch An liền nắm chặt một bình trà sữa còn nóng này.

Vệ Lăng cùng Đậu Nghiên liếc mắt nhìn nhau, bốn người liền tự phát đi mua phiếu trước cửa sổ, tiến nhập cơ sở điện ảnh Giang Thành.

“Không phải nói nhóm đóng kịch, mùa đông làm phim mùa hè, mùa hè làm phim mùa đông, chúng ta chính là muốn nhìn một chút.” Vệ Lăng ngược lại không giấu giếm, bốn người vừa vào đến bên trong liền chủ động thông báo. Nhưng bị Đậu Nghiên nhìn chằm chằm, lúc này mới ý thức được tự mình nói lỡ miệng.

‘(:3″ ∠) ta không cẩn thận nói ra…’

Quý Trạch An nhìn văn tự xoắn xuýt trên mặt Vệ Lăng, cũng không chê cười hắn, “Các ngươi có phải là nghe được cái tin tức ngầm gì? Nói là đại minh tinh nào nào đó muốn qua đóng kịch? Ta luôn cảm thấy các ngươi như vậy thực sự là quá khác thường, trước đây chưa từng thấy các ngươi theo đuổi thần tượng a.”

“Đó là trong nhà không cho a! Đều lớp 12 trọng điểm không thể hao phí ở trên cái này, nếu là bị biết thì không thể thiếu đòn roi đó, ta vẫn luôn rất yêu thích suất ca a! Các loại mùi vị đều yêu thích! Trước đây rất yêu thích Giang Khâm Dật, ai biết hắn nhưng là một cái tra nam ẩn giấu, ta từ fan chuyển thành người qua đường luôn.” Đậu Nghiên nói, bấm một cái tại trên mặt Quý Trạch An, “Khổng Ngọc Tiêu cũng rất đúng khẩu vị ta, nhưng đáng tiếc danh hoa Khổng Ngọc Tiêu có chủ, ta cũng chỉ có thể nhìn, Quý đại đạo diễn tương lai, bên trong ban ngành ngươi cần phải có rất nhiều suất ca a, không thể không ủng hộ!”

Quý Trạch An nhìn Đậu Nghiên cười cười, “Còn sớm, tốt nghiệp đại học hãy nói.”

Sự tình mình mua kịch bản ( Nghịch Tiên), đã bắt đầu tìm người làm công tác chuẩn bị tiền kỳ bây giờ Quý Trạch An còn chưa dự định nói cùng các bằng hữu. Cậu dự định chờ điện ảnh làm ra mới cho mọi người một niềm vui bất ngờ, hi vọng thời điểm đó là vui không phải kinh sợ a! Bây giờ nói những câu nói này cậu thật ra vẫn không áp lực, tuy rằng cậu nỗ lực học, sau khi học xong cũng tốn không ít, nhưng vật này dù sao không phải chết.

‘(? u?) ngươi xem đôi mắt mong đợi của ta, ngươi nhẫn tâm có lỗi với ta sao, ngươi nhẫn tâm tìm người giá trị nhan sắc không cao sao?’

Nhìn Đậu Nghiên, Quý Trạch An lần thứ hai cảm khái, cho dù là nữ hán tử như Đậu Nghiên, thẩm mỹ của nàng như trước bại lộ con người nàng. Bất quá Quý Trạch An ngược lại lý giải, dù sao cho dù cậu thân là nam nhân, cũng sẽ có hảo cảm một ít đối với người có bề ngoài hoàn hảo hơn, tuyệt đại đa số người đều là như thế. Quý Trạch An hiện tại là bởi vì thấy được những văn tự này, luôn trước dùng văn tự trên mặt người kia phán đoán phẩm tính hắn, yêu cầu đối với giá trị nhan sắc trái lại thấp một chút.

Mấy người vừa đi vừa xem, dọc theo đường đều là phong cảnh, bất quá mùa này du khách vẫn tương đối ít, còn minh tinh, rốt cuộc một cái cũng không nhìn thấy.

Đậu Nghiên không nhịn được thất vọng, “Làm sao một minh tinh đều không có, thân là người Giang Thành cư nhiên chưa từng ngẫu nhiên gặp được minh tinh ở thành phố điện ảnh Giang Thành rõ ràng là một đại thiếu khuyết a! Năm cô nương phòng chúng ta đều hỏi ta đúng là người Giang Thành sao? Cơ hội tốt như vậy cư nhiên không nhìn thấy minh tinh!”

Nguyên lai còn có cái duyên cớ như thế ở bên trong, Quý Trạch An nhìn Đậu Nghiên âm thầm cười một cái, tầm mắt quét một vòng xung quanh. Cậu cũng vậy, quả nhiên cả cái bóng minh tinh đều không có quét được.

Quý Trạch An tìm một chỗ ngồi xuống, gửi tin nhắn cho Dương Lợi, cũng không biết hắn có thể nhìn thấy hay không.

Quý Trạch An: Đại thúc, ngày hôm nay ngươi có đóng kịch tại thành phố điện ảnh không? Ta đã trở lại, mang đặc sản Cảnh Thành cho ngươi, chờ ngày nào đó ngươi rảnh rỗi ta đến nhà ngươi nha?

Tin nhắn gửi đi, không lập tức thu được hồi âm, Quý Trạch An biết chuyện này rất bình thường. Thời điểm đóng kịch tất cả mọi người có thói quen chỉnh điện thoại di động thành im lặng hoặc trực tiếp tắt máy, Dương Lợi bây giờ nhìn không thấy Quý Trạch An cũng không cảm thấy có cái gì bất ngờ.

Cậu thả điện thoại di động lại trong túi, mở bình trà sữa đã không còn nóng ra, ngụm nhỏ uống.

“Vệ Lăng, thành thật khai báo! Có tại đại học tìm bạn gái hay không!” Đậu Nghiên cảm thấy hiện tại rất vô vị, trực tiếp bắt đầu đào bát quái người quanh thân. Bất quá Quý Trạch An là bị diệt trừ trước tiên, bởi vì bên trong năm người chỉ cậu không phải người cô đơn, Du tiên sinh nhà cậu bọn họ đều gặp.

Mặt Vệ Lăng đỏ lên, sau đó đầu trong nháy mắt lay động thành trống bỏi.

Dương Khúc Cừ hiếm thấy thông minh ở một bên không có lên tiếng, hắn biết nếu lửa này thiêu không ra thứ gì tại trên người Vệ Lăng, thì liền sẽ thiêu sẽ đến hắn. Bạn lữ Quý Trạch An bọn họ đều gặp, bây giờ nhìn qua tình cảm cũng rất tốt, Đậu Nghiên khẳng định không có ý nghĩ tìm bát quái giải buồn từ trên người cậu.

Lúc này Dương Khúc Cừ chân tướng, Đậu Nghiên đúng là không nghĩ vậy.

Quý Trạch An cũng rất hứng thú nhìn Vệ Lăng.

“Không có, thật không có…” Vệ Lăng yên lặng lau nước mắt ở trong lòng, hắn cả người thích cũng không có ở đâu ra bạn gái, Đậu Nghiên thích kích thích hắn, hắn nói thật mà bộ dáng bọn họ đều không tin là muốn nháo loại nào, “A! Ta nghĩ tới một cái bát quái, không phải liên quan với ta.”

“Nói một chút xem!” Đậu Nghiên cũng không phải không tin Vệ Lăng, chỉ thuần túy là muốn làm sôi động bầu không khí, bốn người bọn họ không phải là đến ngắm phong cảnh. Bọn họ là thổ sanh thổ trường ở Giang Thành, thời điểm nào cũng có thể sang đây xem phong cảnh, tại sao phải lại đây vào mùa đông. Đậu Nghiên không muốn thừa nhận chính mình là tại thời điểm khai giảng bị tầm mắt mang theo khinh bỉ của bạn cùng phòng kích thích!

“Ta bây giờ không phải là học tại học viện thương mại Nam thành sao? Nơi đó vừa vặn gặp phải một nữ hài tử cùng trường…”

Đậu Nghiên vừa nghe, đôi mắt trong nháy mắt liền sáng lên, nàng cảm thấy có biến a!

“Trưởng thành rất xinh đẹp, còn giống như được đạo diễn nào đó nhìn trúng, hiện tại đang thử đóng kịch và vân vân.” Vệ Lăng nhìn Đậu Nghiên, không được tự nhiên sờ sờ mũi, hắn cũng đã đem bát quái mình nghe được nói ra rồi đó…

Đậu Nghiên: “Nói điểm chính!”

Dương Khúc Cừ cũng ở một bên cùng gật đầu, hắn hiện tại đã bị câu ra lòng hiếu kỳ.

“Là ban C khoa học xã hội, gọi là Lưu gì đó, ta không nhớ rõ, ta nghe người khác nói nàng vẫn luôn thầm mến một cái nam sinh lớp chúng ta, hình như là thích lúc lớp 12, vốn là muốn tỏ tình báo, cuối cùng không giải quyết được gì.” Nói xong, tầm mắt Vệ Lăng liền nhịn không được trôi dạt đến trên người Quý Trạch An.

Quý Trạch An nhìn biểu tình Vệ Lăng có chút kì quái, nhíu mày.

“Ai trong lớp chúng ta? Còn không phải Bạch Bân sao! Thật nhiều nữ sinh yêu thích Bạch Bân, nhưng đáng tiếc Bạch Bân không yêu sớm!” Bên trong mấy người bọn họ được hoan nghênh nhất chính là Đường Bạch Bân, tướng mạo cao có khí chất, bối cảnh trong nhà cũng không tồi, đầu óc còn tốt, thể d*c cũng không kém, quả thực là các loại hoàn mỹ, đương nhiên cũng không phải thật hoàn mỹ, Đường Bạch Bân ít nói chuyện, đối với người ngoài cũng rất quạnh quẽ. Bất quá như vậy càng gợi lên d*c v*ng khiêu chiến của một đám các nữ sinh, bất quá hiện nay người thành công vẫn là con số không. Dương Khúc Cừ cảm thấy là Đường Bạch Bân cũng rất hợp tình hợp lý.

Vệ Lăng lắc đầu, “Nữ sinh thầm mến Bạch Bân có thể xếp đầy ba vòng trường học, sao ta phải nhất định lấy ra nói, Khúc Khúc ngươi một chút trí tưởng tượng cũng không có, hoàn hảo ngươi không đi học thiết kế, không thì a… Tiền đồ của ngươi chắc sẽ rất vô lượng!”

‘(′Д`) hình như lời a Lăng nói não mình rất không sai.’

‘Hai người kẻ tám lạng người nửa cân (??)’

Quý Trạch An rất là thú vị nhìn văn tự trên khuôn mặt mấy người.

“Thích người không nên thích, không tỏ tình cũng tốt.” Đậu Nghiên đã sớm chú ý tới ánh mắt Vệ Lăng, lập tức liền biết người kia coi trọng người nào. Nói là mới thích lớp 12, Đậu Nghiên ngược lại rõ ràng lòng của người nọ, trước đây tính cách Quý Trạch An quá mức hướng nội, còn có một chút ẩn giấu, khuôn mặt luôn bị mái tóc quá dài che khuất, không phải nàng đánh giá cái gì, mà là theo nàng biết khi đó không có mấy người có thể yêu thích Quý Trạch An. Lại là một cái nữ sinh xem trọng bề ngoài, nhưng đáng tiếc, nhưng đáng tiếc An tử nhà bọn họ đã gả đi ra ngoài, nàng cũng chỉ có thể tự nghĩ mà thôi.

“Ngươi không hỏi một chút là ai sao?” Vệ Lăng nháy nháy mắt nhìn Đậu Nghiên, hắn biết Đậu Nghiên thích nghe bát quái, đặc biệt là loại người có nhận thức nhưng không quen như vậy, so với minh tinh nàng trái lại càng thêm cảm thấy hứng thú.

Đậu Nghiên một bộ khinh bỉ nhìn Vệ Lăng, nàng đều đoán được còn cần gì hỏi, mười có (???), “Không có hứng thú.”

“Vậy cũng tốt, ta tuyên bố đây…” Vệ Lăng có chút ủ rũ.

“Ai ai ai?” Dương Khúc Cừ ngược lại cổ động.

‘o(≥≤)ツ ta rất muốn biết, Vệ Lăng mau nói!’

Trên mặt Dương Khúc Cừ biểu thị ra hắn một chút cũng không đoán được.

“Đó chính là, ” Vệ Lăng dừng một chút, nhìn Quý Trạch An, lại nhìn về phía Dương Khúc Cừ đầy mặt tò mò, đột nhiên nở nụ cười hư hỏng, “Dương! Khúc! Cừ! Không sai, chính là Khúc Khúc ngươi, tự tin chút.”

Đậu Nghiên một bộ dáng không tin nhìn Vệ Lăng, nàng thật không chút nào tin tưởng, nàng biết Vệ Lăng nhất định là muốn đùa giỡn Dương Khúc Cừ.

‘Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa (?)!’ (???)

Quý Trạch An cũng sẽ không tin tưởng người Vệ Lăng nói kia là Dương Khúc Cừ, chữ hứng thú trên mặt hắn quá lớn, muốn giả bị hắn lừa cũng không được.

“Không thể nào.” Dương Khúc Cừ đột nhiên ngây ngẩn cả người, thật giống như không phản ứng kịp.

Vệ Lăng nhất thời liền bắt đầu cười lớn, “Lừa ngươi thôi! Bị lừa rồi đi, bản mo-rát!” (???)

Dương Khúc Cừ đột nhiên phản ứng lại đầu tiên là ngơ ngác nhìn Vệ Lăng nháy mắt một cái, sau đó mặt đỏ lên, biểu thị hắn thẹn quá thành giận, “Vệ Lăng, ta muốn chia sẻ những chuyện hư hỏng ngươi làm khi còn bé cho mọi người nghe, ân, còn có bức ảnh ngươi mặc đồ con gái ta muốn gửi lên nhóm lớp!!!”

Vệ Lăng cùng Dương Khúc Cừ là trúc mã trúc mã, trong tay Dương Khúc Cừ đương nhiên là có không ít thứ tốt, trước lúc này hắn đều chưa từng khoe ra, lúc này đây là không nhịn được!

Đậu Nghiên vừa nghe liền hứng thú, “Bức ảnh giả gái? Ta vẫn chưa có xem qua! Gửi gửi gửi, Khúc Khúc ta phê chuẩn, trước tiên gửi cho mấy người chúng ta, ta muốn cất giấu, chờ Vệ Lăng tìm bạn gái ta gửi cho nàng xem, ha ha!”

‘(:3″ ∠) có cần đối với ta tàn nhẫn như vậy hay không, tại sao người bị thương luôn là ta…’

Nhìn Vệ Lăng một bộ biểu tình suy sụp, lại có văn tự phối hợp, Quý Trạch An cũng cùng bọn họ cười ra tiếng.

Chân chính tụ hội cùng bằng hữu, bầu không khí luôn thoải mái như vậy.



Mấy người đi dạo cơ sở điện ảnh Giang Thành đến giữa trưa, cuối cùng thời điểm thật sự một minh tinh cũng không nhìn thấy, mọi người cũng nghỉ ngơi tìm minh tinh không quan trọng hơn so với tìm một chỗ ăn cơm trưa. Kết quả mới vừa đi vài bước, liền có một nữ nhân mặc cổ phục chạy tới chào hỏi Vệ Lăng.

“Này, Vệ Lăng, sao ngươi lại đến thành phố điện ảnh? Lại đây chơi?”

Nữ hài tử kia rõ ràng nhận thức Vệ Lăng, mấy người nhìn Vệ Lăng đều là một bộ dáng có hi vọng, nhìn đến Vệ Lăng càng thêm oan uổng. Vệ Lăng lần thứ nhất biết ở sau lưng bát quái chuyện của người ta sẽ gặp báo ứng, đây quả thực là báo ứng hiện thế a! Người hắn vừa nói chính là nữ sinh này a, ban c Lưu, Lưu gì đó… Hắn thật không nhớ rõ, mặc dù nhìn thấy tại đại học sẽ bởi vì cùng trường mà chào hỏi, nhưng chưa từng kêu tên a! Này!

“Đúng a. Ngươi là Lưu, Lưu… Xin lỗi, ta không nhớ rõ.” Vệ Lăng nhìn nữ tử mặc cổ phục đối diện hơi xấu hổ.

Nữ tử kia ngược lại hào phóng cười cười, “Ngươi không nhớ rõ rất bình thường, chúng ta chưa từng cùng lớp, hình như ta cũng chưa từng tự giới thiệu mình. Ta gọi Lưu Thi Tuệ, hiện tại chúng ta chính thức nhận thức, đừng quên nha.”

“Há, ha, ha ha.” Vệ Lăng có mấy phần lúng túng nhìn Lưu Thi Tuệ cười, “Lưu Thi Tuệ, ngươi mặc thành bộ dáng này, có phải là đóng kịch ở bên này không? Lúc trước tại trường học ta nghe người ta nói ngươi được đạo diễn nào đó coi trọng.”

“Ân, đúng, ở bên kia. Ta là không muốn ăn hộp cơm, muốn thay đổi cải thiện thức ăn, cho nên liền ra mua đồ ăn.” Lưu Thi Tuệ cũng không để ý, rất là thẳng thắn nhìn Vệ Lăng cười.

Mấy người ngoại trừ Dương Khúc Cừ đều biết Lưu Thi Tuệ chính là nữ tử bọn họ vừa bát quái, nhìn Vệ Lăng cũng ít đi mấy phần hiếu kì.

“Thì ra là như vậy.” Vệ Lăng gật gật đầu, đột nhiên nghĩ đến ước nguyện đến cơ sở điện ảnh Giang Thành ban đầu của bọn họ ánh mắt Vệ Lăng trong nháy mắt sáng ngời, ” Đoàn kịch các ngươi có minh tinh nào không?”

“Có a! Đường Thất a! Bất quá hôm nay không có cảnh quay của hắn các ngươi không thể vây xem.” Lưu Thi Tuệ nhìn Vệ Lăng có chút xin lỗi cười cười.

Hi vọng của Vệ Lăng trong nháy mắt tan vỡ.

Bất quá bởi vì Lưu Thi Tuệ chỉ có một mình, mấy người thuận lý thành chương tìm cái quán cơm nhỏ tại phụ cận cùng ăn cơm trưa, cũng coi như là kết giao một người bạn, còn bát quái kia, người hiểu chuyện đều xem như không biết, bọn họ cũng không muốn làm cho người bằng hữu mới này lúng túng.

“Ăn ngon! Ăn cơm hộp mấy ngày, liền muốn thay đổi khẩu vị.” Lưu Thi Tuệ ăn no, nhìn mấy người vẫn không có dừng đũa thở dài nói.

“Đúng vậy, cơm hộp đoàn kịch làm sao sánh được với quán cơm nhỏ địa phương?”

Hiện tại Lưu Thi Tuệ quen thuộc nhất cùng Vệ Lăng, thường thường cũng là hắn nói tiếp. Ba người kia đang bận ăn, bọn họ ăn Vệ Lăng sẽ trả lời, cũng không có mở miệng, chỉ là nhìn nàng khẽ gật đầu biểu thị tán thành, cũng coi như là đáp lại.

Bất quá Lưu Thi Tuệ nói vài câu cùng Vệ Lăng, liền bắt đầu mở lời cùng Quý Trạch An: “Quý Trạch An, nghe người ta nói ngươi vào hệ đạo diễn Cảnh ảnh, chờ tương lai ngươi làm phim cần phải mời ta đóng vai nữ chính nha!”

Mặc dù biết Lưu Thi Tuệ đùa giỡn, nhưng Quý Trạch An cũng không có thuận theo ý tứ của nàng, cậu chỉ là để đũa xuống, nuốt xuống trong miệng đồ ăn, uống một hớp nước, sau đó nhìn nàng cười cười, “Chuyện tương lai hiện tại nói không rõ ràng, ta không thể mạnh miệng.”

“Làm sao như vậy, ta tin tưởng ngươi khẳng định có thể làm đạo diễn.” Thời điểm cấp ba Lưu Thi Tuệ từng nghe nói qua điều kiện gia đình cha ruột Quý Trạch An rất tốt, nàng cũng có một lần nhìn thấy Quý Trạch An đi xuống từ trên xe phi thường đắt giá, nàng cảm thấy được nếu là Quý Trạch An mượn bối cảnh bên kia, trở thành một đạo diễn quả thực là chuyện nhỏ. Lời này của nàng tuy là đùa giỡn, bất quá cũng là một nửa một nửa, gần đây nàng học diễn cùng đạo diễn, lại được cái công ty môi giới khác coi trọng, đang bàn sự tình hợp đồng, nói không chừng nàng sẽ đi thẳng đến cùng trên con đường này, thêm cái giao thiệp cũng là chuyện tốt.

“Ta sẽ tận lực nỗ lực.” Quý Trạch An không quá yêu thích chèn ép trên lời nói, cậu cũng nhìn thấu chút tâm tư kia của Lưu Thi Tuệ.

“Ta tin tưởng ngươi sẽ thành công, thời điểm đó làm ơn nhất định để ta đóng nữ chủ, không phải nữ chính cũng được a, nữ xứng một, hai ba ta cũng không chê.”

Thấy Lưu Thi Tuệ còn nói cái này, Quý Trạch An liền nói: “Chắc chắn đợi đến ngày đó, ngươi đã không hiếm lạ đóng vai nữ chính.”

Tuy rằng lời nói tại trên bàn cơm trong vòng giải trí có lúc không phải lời chắc chắn, nhưng bọn họ đây không phải là bàn ăn vòng giải trí, giữa bằng hữu Quý Trạch An không muốn nói những lời đùa nhất thời, cam kết chính là cam kết, làm bằng hữu, có chút câu khách sáo cậu cũng không muốn nói.

Lưu Thi Tuệ cười cười, nàng ý thức được Quý Trạch An cũng không muốn cho lời chắc chắn nên cũng không nhắc lại đề tài này nữa.

Quý Trạch An ngược lại cao hứng Lưu Thi Tuệ cũng không phải người không hiểu chuyện, không thì cậu sẽ cảm thấy rất lúng túng. Hai người đều là lần đầu tiên gặp mặt, Quý Trạch An còn là một gã học sinh liền cam kết để cho nàng đóng vai nữ chính của mình trong tương lai và vân vân, truyền đi không phải sẽ khiến người cười đến rụng răng, sẽ để cho người khác hiểu lầm cậu có ý tứ đối với nàng. Cậu nhưng là người có gia thất, Du tiên sinh nhà cậu cũng rất thích ghen, Quý Trạch An cũng không muốn làm ra sự tình dại dột.

Cơm tối, Quý Trạch An về nhà ăn, không sai biệt lắm đến thời gian này, mọi người liền bắt đầu tách ra, ai về nhà nấy. Bọn họ cũng không nói nhiều về Lưu Thi Tuệ, tại giữa bọn họ, Lưu Thi Tuệ còn chưa tính là bằng hữu gì, nhiều lắm chỉ là một bằng hữu cấp ba đã từng chào hỏi. Quý Trạch An ngược lại cảm thấy Lưu Thi Tuệ là một người thông minh, cũng coi như hiểu chuyện, tính cách này ngược lại rất thích hợp với vòng giải trí, không biết chờ ngày cậu chính thức trở thành đạo diễn, người này đã đi bao xa rồi, hay là sớm không biết vào lúc nào thì đã dừng lại.

Quý Trạch An không suy nghĩ nhiều về sự tình Lưu Thi Tuệ, chỉ là vui vẻ về đến nhà an tâm ăn bữa tối Du tiên sinh chân dài nhà cậu làm.

“Chơi vui vẻ không?” Du Dịch xoay người thả xẻng cơm xuống, nhìn Quý Trạch An thay xong quần áo, rửa sạch dấu tay đến trong phòng bếp hỏi.

Quý Trạch An cầm lấy đũa ăn trộm một khối đậu cô-ve xào thịt, hạnh phúc nheo mắt lại, “Bọn họ hẹn ta đi cơ sở điện ảnh Giang Thành nhìn minh tinh, kết quả đi vòng vo một ngày ở bên kia một người đều không thấy, mấy người chỉ nói chuyện phiếm, xem phong cảnh mà thôi.”

Nói xong, Quý Trạch An liền cắn đũa nhìn chằm chằm đậu cô-ve xào thịt trên cái đĩa, cậu siêu cấp yêu thích cái mùi vị kia. Du tiên sinh nhà cậu cũng là Du bếp trưởng a! Thời điểm mỗi lần làm đậu cô-ve cậu luôn lo lắng làm không tốt, đậu cô-ve làm không đúng ăn sẽ trúng độc, cho nên thời gian cậu làm luôn tương đối dài, nhưng màu sắc kia liền không đẹp, tuy rằng mùi vị cũng không tệ lắm.

Đậu cô-ve: (? w?) không nên cứ nhìn chằm chằm người ta, người ta là người có gia thất nhá, thịt thịt nhà ta còn đứng ở bên cạnh, ngươi nhìn ta quyến rũ như thế thịt thịt sẽ tức giận!

Gấp khối đậu cô-ve này lên, Quý Trạch An trên khối đậu ngắn ngủi mà viết nhiều chữ như vậy, cũng không nhịn được cho nó lời khen, tuy rằng nhỏ chữ một chút, nhưng từng cái từng cái vẫn rất rõ ràng.

Bất quá Quý Trạch An cũng sẽ không “Thương hương tiếc ngọc”, sau khi xem xong, cậu quyết đoán ném khối đậu cô-ve này vào trong miệng ăn, còn cả thịt thịt một mặt tức giận nó thân mật cậu, cũng ăn hết.

Sau khi ăn xong, Quý Trạch An tiếp tục nhìn chằm chằm khối đậu cô-ve khác, cậu hiện tại vô cùng thèm.

Du Dịch phát hiện động tác nhỏ của Quý Trạch An cũng sẽ không ngăn cản cậu, để cho cậu đứng ở trong phòng bếp tiếp tục ăn vụng, nhìn động tác nhỏ của cậu, trong ánh mắt Du Dịch tràn đầy sủng nịch.

“Món ăn cuối rất nhanh liền xong, ngươi bưng món ăn khác ra ngoài trước đi.” Du Dịch cầm xẻng cơm đứng ở trước nồi một bên chộp lấy hai khối thịt bò sau cùng, một bên nói với Quý Trạch An.

Quý Trạch An lúc này mới để đũa xuống, nhìn chòng chọc nhóm đậu cô-ve đang nhịn không được run rẩy.

Cây đậu cô-ve: (?? ﹏??) không nên nhìn chúng ta hung tàn như vậy!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như dai le vu lan nam 2006 chua hoang phap thich chan tinh, nhac niem phat 6 chu nghe xong de ngu nam mo a di da phat những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.