Cuối cùng thì ta cũng có thể nhìn thấy chữ viết kì quái (Ta thường hay nhìn thấy chữ viết kỳ quái)

Chương 7


Thủy tinh phỉ thúy đế vương lục là kì ngộ khó gặp, sau khi Du Dịch kêu giá cao, tuy rằng thanh âm chung quanh lập tức yên lặng lại, nhưng sau khi giảm xóc, cũng lục tục có thanh âm tiếp tục tăng giá. Phỉ thúy đế vương lục là một loại ngạnh ngọc, có thể làm thành đủ loại trang sức cùng vật trang trí, dưới ánh sáng chiếu rọi chẳng những tỏa sáng, hơn nữa nghe nói nếu làm thành tì hưu thì còn có tác dụng xu cát tị hung. Lần này Trần Duyệt Thư đến Giang Thành công tác, nhớ rõ lão gia tử nhà mình sắp đại thọ tám mươi, lúc này mới đến bên này muốn mở một khối ngọc tốt tìm sư phụ điêu khắc một cái tì hưu làm lễ vật chúc thọ cho lão gia tử, không nghĩ tới thạch đầu mình nhìn trúng lại sụp.

“Chín trăm vạn.” Ánh mắt Trần Duyệt Thư nhìn đế vương lục trong tay thiếu niên kia nóng lên, cũng báo giá theo. Trong lòng nhịn không được hối hận mình không có nhãn lực, cư nhiên bỏ lỡ đế vương lục. Trong mảnh nhỏ rơi ra từ thạch đầu mình mua cư nhiên cất giấu đồ vật như vậy… Trần Duyệt Thư vận khí nắm tay có chút cáu giận mình vô năng.

Người đứng bên cạnh Trần Duyệt Thư thật không ngờ Trần Duyệt Thư bỏ ra ba trăm vạn mua được khối thạch đầu quý báu lại bị một cái tiểu quỷ xấu xí bỏ ra hai trăm hưởng lợi, hiện tại ánh mắt nhìn Trần Duyệt Thư càng thêm trào phúng. Có mắt không nhìn được kim ngọc, người nọ cảm thấy cặp mắt kia của Trần Duyệt Thư là bị mù. Hiện tại hắn không chỉ mất ba trăm vạn, còn phải tiêu tốn càng nhiều tiền để mua khối phỉ thúy đế vương lục nguyên bản thuộc về hắn kia. Bất quá rốt cuộc không phải của tiền của hắn, hắn sao lại chơi không nổi, chính là hiện tại hắn chỉ có hưng trí xem náo nhiệt. (chém)

Lúc này Du Dịch chạy tới trước mặt Quý Trạch An, ánh mắt hắn sáng ngời nhìn cậu, tiếp tục không chút hoang mang ra giá, “Một ngàn vạn.”

Trần Duyệt Thư nhíu nhíu mày nhìn Du Dịch, trong mắt hắn khối phỉ thúy đế vương lục này chỉ dùng một hai ngàn vạn là đã đủ để mua. Trần Duyệt Thư có dự cảm, nếu như mình ra giá nam nhân kia khẳng định sẽ tăng giá theo, cho nên lúc này hắn cũng không sốt ruột tăng giá.

“Vị tiên sinh này, ta cần khối đế vương lục này làm lễ vật chúc thọ cho trưởng bối trong nhà, có thể bỏ qua những thứ yêu thích không.” Trần Duyệt Thư đi tới cũng không có dấu hiệu mở thạch đầu của hắn, hắn chỉ muốn thương lượng cùng Du Dịch một phen, để hắn tặng tảng đá kia cho hắn.

Tầm mắt Du Dịch nhìn Quý Trạch An rơi xuống phỉ thúy đế vương lục cậu ôm trong tay, hắn có thể cảm giác được linh khí bên trong thực sung túc, phi thường thích hợp để thực hiện khí. Bất quá đây là ngọc thạch lần đầu tiên Quý Trạch An đánh cuộc, giá trị trong đó cao hơn dùng để thực hiện khí, hắn như thế nào bỏ được, ngay từ đầu Du Dịch liền định dùng để cất trữ lại, hiện tại tự nhiên sẽ không cho Trần Duyệt Thư. Tầm mắt hắn dời lên, đầu tiên là ngừng một hồi tại trên mặt Quý Trạch An, sau đó lại nhìn về phía Trần Duyệt Thư đang cùng hắn thương lượng phía sau quyết đoán cự tuyệt, “Không thể.”

Trần Duyệt Thư biết lần này mình cần xuất nhiều huyết, bất quá ai kêu hắn không nhãn lực, cái ngậm bồ hòn này hắn chắc chắn phải ăn xuống.

Hắn khẽ cắn môi, tiếp tục tăng giá, Trần Duyệt Thư tính toán trực tiếp nhấc tảng đá kia tới giá cao nhất, nhìn xem nam nhân này có tiếp tục tăng giá hay không, nếu là hắn tiếp tục, hắn cũng chỉ có thể buông tha khối đế vương khó có được này, “Hai ngàn vạn.”

“Ba nghìn vạn.” Du Dịch vân đạm phong khinh nói.

Tầm mắt Trần Duyệt Thư nhìn về phía Du Dịch liền không còn thân mật như trước, sắc mặt cũng càng không tốt, tảng đá kia đã vượt qua giá trị nguyên bản, hắn vừa xúc động lại tiếp tục ra giá, “Ba nghìn hai trăm vạn.”

Vốn lưu động trên người hắn cũng chỉ có nhiều như vậy, nếu là nam nhân này lại thêm giá hắn liền lỡ mất dịp tốt cùng khối phỉ thúy đế vương lục này.

“Bốn ngàn vạn.”

Hôm nay Giang Khâm Dật không có cảnh sống chết nhất định quấn lấy Du Dịch đến phố đổ thạch bên này gặp hộ khách cùng hắn, không nghĩ tới thời điểm chuẩn bị trở về cư nhiên thấy được cái tiểu hài tử kia, kết quả đệ đệ nhà hắn liền như chó ngửi được mùi xương ba ba chạy qua. Tuy rằng biểu tình trên mặt Du Dịch không có bất luận biến hóa gì, chính là Giang Khâm Dật cảm thấy khí tức quanh mình hắn đều không giống trước. Hắn thậm chí cảm thấy mắt mình giá rồi nên mờ đi, cư nhiên cảm thấy trên đầu đệ đệ nhà mình có một đôi tai chó, sau mông còn có một cái cái đuôi đang khoan khoái vẫy vẫy!

Hắn biết đệ đệ mua tảng đá kia nhất định là hướng về phía người mở ra thạch đầu tiểu An, bất quá hắn cũng hiểu được ra giá bốn ngàn vạn là quá điên cuồng. Trong tay của hắn cũng có mấy nhà ngọc khí đi, cho nên hắn biết rõ phỉ thúy đế vương lục là cỡ nào trân quý, chính là khối phỉ thúy đế vương lục kia bất quá chỉ cỡ nắm tay, tuy rằng phẩm chất rất tốt, nhưng hai ngàn vạn là đã đủ để cân nhắc giá trị của nó. Tuy rằng hắn có thể tiêu bốn ngàn vạn giúp đệ đệ mua tảng đá kia, chính Du Dịch cũng có thể trả lại được, bất quá tình huống hiện tại này Du Dịch không chắc đồng ý để hắn bỏ tiền giúp hắn. Giang Khâm Dật hận không thể đi cắn khăn tay, hắn nguyện ý tiêu tiền chọc đệ đệ vui vẻ chính là đệ đệ không chắc sẽ cho hắn mặt mũi, tình huống hiện tại vẫn là đệ đệ hắn tiêu tiền chọc người khác vui vẻ…

Ánh mắt Trần Duyệt Thư nhìn khối phỉ thúy đế vương lục kia hiện lên một tia không cam lòng, bất quá rốt cuộc vẫn là suy xét đến tình huống thực tế, hắn cũng không phải loại người làm ẩu. Biết hôm nay mình vô duyên cùng khối phỉ thúy đế vương lục này, đành phải buông tha như vậy.

Du Dịch thấy người không có người tiếp tục ra giá, lại nhìn về phía Quý Trạch An, “Bốn ngàn vạn, bán cho ta đi.”

Hắn không có quên tiểu hài tử cũng không có nói muốn bán khối phỉ thúy đế vương lục này.

Giang Khâm Dật nghe Du Dịch nói chuyện cùng Quý Trạch An đột nhiên cảm thấy có chút không nỡ nhìn thẳng. Không biết vì cái gì, hắn cảm thấy chính mình nghe được một cỗ hương vị lấy lòng, nhất định là hắn nghe nhầm rồi! Cái đệ đệ luôn vô cùng cao lãnh khiết phích của hắn kia làm sao có thể đi lấy lòng một tiểu bằng hữu! Giang Khâm Dật cảm thấy hôm nay không chỉ ánh mắt hắn không tốt, tựa hồ lỗ tai cũng có vấn đề.

“Vị tiên sinh này như thế nào xưng hô?” Đến gần nhìn, Quý Trạch An càng thêm xác định trên mặt nam nhân này sạch sẽ, một chữ cũng không có. Quý Trạch An cảm thấy, có lẽ tại trong thế giới của cậu nam nhân trước mắt chính là người đẹp trai nhất. Bởi vì vô luận người khác cảm thấy người kia đẹp trai như thế nào thì trong mắt của cậu đều là một người trên mặt viết các loại chữ đùa giỡn (troll), cho nên nam nhân trời sinh lớn lên không có chữ trên mặt này nhất định là nam nhân đẹp trai nhất trong mắt của cậu. Rõ ràng là lần thứ hai gặp mặt, nhưng cậu chính là nhịn không được có chút thân cận cái người này, cậu không biết mình làm sao vậy, hoặc có lẽ là bởi vì nguyên nhân trên mặt người này không có chữ. Quý Trạch An rất khắc chế, không biểu đạt cái loại cảm giác này của mình ra thông qua tứ chi, trên mặt cũng chỉ là vừa vặn, mang theo lễ phép hiểu chuyện.

Ánh mắt Du Dịch nhìn tiểu hài tử tối tối lại, sau đó liền mở miệng trả lời vấn đề của cậu, “Ta tên Du Dịch, Du trong cho phép, Dịch trong đánh cờ.”

Quý Trạch An nghe thanh âm dễ nghe của hắn xong, đột nhiên nghĩ đến cơm hộp cùng với bình không còn sữa viết ‘——(^ khẩu ^) ta là sữa tình yêu Du Dịch tự tay làm a!’ trong túi sách cậu hôm nay, ý cười trên mặt càng sâu, “Du tiên sinh, ngươi hảo.”

Du Dịch tuy rằng rất không vừa lòng cái xưng hô này, bất quá hắn biết việc này cần tiến dần lên, cho nên cũng không nói gì thêm.

“Ngươi hảo, tiểu An.” Bất quá rốt cuộc đứng đắn chào hỏi, Du Dịch một bên nghĩ một bên nói với cậu, “Phỉ thúy có thể bán cho ta sao?”

“Được.” Quý Trạch An gật đầu.

Bán! Phải bán! Trên người khối phỉ thúy đế vương lục này đều viết ‘(^^) bán ta đổi tiền đi’, cậu đương nhiên sẽ bán. Bán nó, cậu có thể thư thư phục phục học bốn năm đại học mà không cần bận làm công kiếm phí sinh hoạt, thậm chí chỉ cần cậu nguyện ý, cậu có thể tiếp tục học, xuất ngoại du học cũng không cần lo lắng. Thời điểm mua thức ăn rốt cục có thể muốn ăn cái gì liền ăn cái đó, không cần quá mức lo lắng hôm nay ăn nhiều ngày mai liền không có ăn, có lẽ cậu còn có thể suy xét mua cho mình thêm một cái máy tính…

“Có thẻ không? Ta chuyển khoản cho ngươi.” Du Dịch nhìn bộ dáng tiểu hài tử nhu thuận, rốt cục nhịn không xuống, sờ sờ đầu cậu, sau đó có chút lưu luyến thu hồi tay, “Không có cũng không sao, đi ngân hàng làm một cái rồi ta lại chuyển khoản cho ngươi.”

Quý Trạch An nghĩ nghĩ, chính mình quả thật không có thẻ, toàn bộ tiền mụ mụ lưu lại cho cậu đều trong sổ tiết kiệm, bây giờ cũng không thích hợp về nhà lấy sổ tiết kiệm.

Cậu nhìn về phía Dương Lợi còn đang há hốc mồm bên kia hỏi: “Đại thúc, ta muốn đi ngân hàng làm một cái thẻ, ngươi tính đi về trước hay đi cùng ta?”

Dương Lợi nghe Quý Trạch An gọi hắn, mãnh liệt sờ mặt một phen, khôi phục lại bình thường từ trong khiếp sợ, thật vất vả vững vàng nói: “Ta cùng đi với ngươi.”

Nhà hắn mặc dù không nghèo, hắn cũng không ham ăn cơm kẻ chạy cờ, hắn chỉ đơn thuần là nhiệt tình yêu thương diễn kịch, nhưng lại không muốn sử dụng quan hệ trong nhà, hiện tại cũng chỉ nghĩ mình đại tài nhưng trưởng thành trễ thôi. Hiện tại nhìn thấy Quý Trạch An một chút liền có thêm bốn ngàn vạn hắn cũng không đỏ mắt, thậm chí còn vui vẻ cho cậu, biết cậu có số tiền kia về sau không cần tân tân khổ khổ đi theo mình cả ngày làm kẻ chạy cờ, học phí đọc sách về sau cũng hoàn toàn không cần sầu lo. Hiện tại hắn chính là nhịn không được cảm khái Quý Trạch An cư nhiên có vận khí tốt như vậy, thạch đầu dùng hai trăm khối mua lại kiếm bốn ngàn vạn, đây là gấp bao nhiêu lần! Toán học của hắn không tốt, nhất thời tính không rõ bao nhiêu lần, nhưng là hắn biết sẽ gấp rất nhiều rất nhiều lần!

Người a, thật sự chính là cần vận khí! Dương Lợi lại nghĩ tới câu nói lão mụ mình thường xuyên nhắc tới khi nhìn mình chậm chạp làm kẻ chạy cờ không có tiến bộ lại không chịu để cho người trong nhà giúp.

Du Dịch nghe Dương Lợi nói, nhìn hắn một cái.

Người này xương gò má có thịt, nên cho thấy hắn làm người có nghĩa khí, không làm sự tình khác người, làm người có tiết chế, là tướng mạo giữ quy củ. Lông mày có chút dài, cho thấy thiên tính Dương Lợi thiện lương, biết đáng thương người khác, giàu tâm đồng tình. Tuy rằng hắn rất không thích người khác thân cận cùng Quý Trạch An như vậy, nhưng là cậu ở bên cạnh người như vậy làm hắn yên tâm hơn nhiều so với ở cùng đám ngưu quỷ xà thần kia. Du Dịch gật gật đầu với Dương Lợi, sau đó nhìn về phía Giang Khâm Dật, người này đã nói sẽ làm tài xế một ngày cho hắn, hiện tại tự nhiên cũng là hắn lái xe dẫn bọn hắn đi ngân hàng.

Giang Khâm Dật nhận được tầm mắt của đệ đệ, nhất thời không kịp tiêu hóa, ngược lại cười chào hỏi Quý Trạch An, “A, tiểu An, không nghĩ tới gặp được ngươi ở trong này.”

“Dật ca.” Quý Trạch An thật không ngờ ở trong này cũng có thể gặp được Giang Khâm Dật, cậu nhớ rõ phố đổ thạch bên này chỉ có một đoàn phim bọn họ chụp diễn, chưa nghe nói qua 《 hành khúc 》 cũng muốn dùng cảnh tượng bên này. Có lẽ hôm nay Giang Khâm Dật không có cảnh vừa lúc đến bên này chơi, loại trò chơi đổ thạch này Giang đại ảnh đế chắc hẳn phải tiêu phí khá nhiều, bọn họ chính là đúng dịp gặp, tưởng tượng như vậy, Quý Trạch An nghĩ thông suốt. Cậu nguyên bản đều là gọi hắn Giang ảnh đế, bất quá thời điểm lúc trước nghe cậu gọi hắn như vậy Giang Khâm Dật liền mãnh liệt yêu cầu sửa miệng, sau cậu cũng đi theo trợ thủ của hắn gọi Dật ca.

Du Dịch vừa nghe cậu gọi Giang Khâm Dật thân cận như vậy liền có chút không cao hứng, lại nghe xưng hô của Quý Trạch An với hắn liền càng thêm khó chịu. Lúc này nhìn thấy móng vuốt Giang Khâm Dật duỗi đến trên đầu Quý Trạch An, ánh mắt hắn nhìn về phía thân ca ca nhà mình liền không khống chế được mà sắc bén lên.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: (づ3)づ tiếp tục cầu cất chứa, cầu nhắn lại, sao sao đát

Giá cả đã sửa, hẳn là không như vậy tô đi (:з” ∠)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như chú dược sư, nguoi biet chap nhan la nguoi luon co binh yen Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status