Cưới sau một đêm

Chương 32: Người đàn ông “được” bao nuôi



Mỗ Anh nghi ngờ: một người đàn ông thường xuyên có phụ nữ qua đêm ở nhà, không phải chính là loại công tử lăng nhăng hay sao?

Tôi phải hình dung người hàng xóm mới tới này là một người đàn ông như thế nào đây a?

Vóc người thon dài, làn da trắng nõn, áo sơ mi dài tay, quần rộng thùng thình, có một chút tang thương, mái tóc lộn xộn không cắt ngắn mà hơi dài, vừa vặn che khuất ánh mắt của anh ta, sống mũi cao thẳng, đôi môi so với Hàn Lỗi có chút đầy đặn hơn, cằm thêm chút râu ria nữa.

Dạ, tôi chỉ có thể nói anh ta là một người đàn ông rất có tính nghệ thuật, biết đâu thật sự là một người ham mê nghệ thuật thì sao nhỉ?

Không giống chúng tôi, so sánh với chơi cùng nghệ thuật thì càng giống như là bị nghệ thuật chơi đùa hơn.

Người đàn ông kia đứng ở giữa phòng khách, vừa lúc tầm mắt cùng tôi chạm nhau, anh ta hơi sững sờ một chút, nhưng ngay sau đó liền mỉm cười gật đầu, vì lễ phép, tôi cũng gật đầu mỉm cười theo, chẳng qua là, tôi vừa muốn cười liền phát hiện trước mắt tối sầm lại, nghi ngờ chăm chú nhìn một chút, nguyên lai là không biết từ lúc nào mình lại đứng sau lưng của Hàn Lỗi, chỉ thấy từ phía sau ót của anh ấy hướng về phía người đàn ông nọ đang đứng bên trong gật đầu, làm cho tôi không nhìn thấy vẻ mặt.

Kế tiếp, Hàn Lỗi không hề cho tôi bất kỳ cơ hội nào nữa để nhìn kỹ người đàn ông kia, một phen kéo tôi đi thẳng tắp qua cánh cửa.

Có lẽ là thanh âm dọn nhà có chút lớn, Hà Dịch và Lưu Tĩnh so với chúng tôi đã sớm rời khỏi công ty cũng mở rộng cửa quan sát.

Tôi bước nhanh tới chỗ Lưu Tĩnh, thân mật lôi kéo cô ấy, đem miệng tiến lại gần bên tai rồi cùng nhau đi ra sau cửa, nhỏ giọng hỏi: “Cô có quen với người hàng xóm kia không? Lai lịch của anh ta thế nào?”

Lưu Tĩnh cũng rất phối hợp với tôi nhỏ giọng nói: “Hoàn toàn không biết cũng chưa từng thấy qua, xế chiều hôm nay lại đột nhiên dọn đến, nhân viên dọn nhà vẫn bận rộn với những thứ kia từ đó đến giờ đấy.”

Trời ạ, không phải chứ, từ xế chiều đến giờ ít nhất cũng phải mấy tiếng đồng hồ rồi đi, mọi người nói xem một người đàn ông tại sao lại có thể nhiều đồ như vậy chứ? Người đàn ông này tại sao lại có nhiều như thế chứ? Người đàn ông này tại sao lại có nhiều như thế chứ?

Bên này, tô và Lưu Tĩnh tụ cùng một chỗ rất bà tám suy đoán tuổi của người đàn ông mới tới, rồi nghề nghiệp, thậm chí còn cả chuyện anh ta có người yêu hay không nữa… Mặt khác, bên kia, Hàn Lỗi cũng đang cùng Hà Dịch đứng một chỗ, hai người vai đụng vai, đưa lưng về phía chúng tôi tựa hồ cũng đang “Bát quái” rất hăng say, thi thoảng còn nghiêng mặt nghiêng đầu tỏ vẻ có chút phức tạp và kỳ quái.

Chẳng lẽ bọn họ cũng cảm thấy có hứng thú với người hàng xóm mới này?

Xem ra, bây giờ có hứng thú đối với đàn ông không còn là độc quyền của phụ nữ nữa rồi.

Buổi tối, nằm ở trên giường tôi bắt đầu nghĩ tới một người đàn ông khác lần thứ N ngoại trừ Hàn Lỗi.

Thật ra thì tôi nghĩ đến những người đàn ông khác cũng không phải là nhiều, bởi vì tôi cũng chỉ biết có vài người đàn ông mà thôi, có thể nói là dùng mười đầu ngón tay cũng có thể đếm hết.

Bây giờ chúng ta thử nói tới những người đàn ông khác xuất hiện sau khi tôi cùng Hàn Lỗi kết hôn xem sao: trước hết là người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời của tôi, cũng là một người đàn ông hết sức quan trọng, hơn nữa có thể nói nếu không có ông ấy sẽ không có tôi, đó chính là cha tôi, nguyên nhân nghĩ tới ông cũng rất đơn giản, không biết ông ấy “rời nhà trốn đi” ở bên ngoài có tự chăm sóc bản thân tốt hay không, có dụ dỗ mẹ tôi thành công hay không; sau đó là Tần Hạo, bởi vì có một khoảng thời gian không nhỏ tôi đã coi người này chính là tình địch của mình, nghĩ xem anh ta làm những cách nào để hấp dẫn Hàn Lỗi, mặc dù sau đó kết quả hấp dẫn đều là thất bại; tiếp theo là Tần Dương cùng Cao Phàm Vũ, chỉ vì hai người này một kẻ đầu trọc một kẻ tóc bù xù; tiếp theo đó lại chính là Lâm Triết, chính là mối tình đầu của tôi, bởi vì là mối tình đầu cho nên đôi khi cũng có lúc nhớ lại câu chuyện thuần khiết năm xưa, thuận đường nhớ tới anh ta một chút; rồi sau đó là Hà Dịch, trước không nói đến những thứ khác, người ta nhưng là mỹ thiếu niên đó nha, chẳng lẽ một kẻ biết thưởng thức mĩ nam như tôi đây lại có thể dễ dàng bỏ qua cho anh ta sao, dù gì nhiều lúc cũng cần những người hoặc vật tốt đẹp như thế để dỗ dành giấc ngủ mà; còn có cả cha chồng tôi, đặc biệt là việc ông ấy bị mẹ chồng sử dụng cà vạt trói lại; cả Âu Dương Suất nữa, nghĩ tới là chỉ muốn “so chiêu” cùng cậu nhóc đẹp trai này; thêm cả ông Hàn, vẻ mặt làm nũng của ông ngày đó quả thực rất hài hước, rất buồn cười; bây giờ là người hàng xóm mới đến kia, tạm thời tôi mới chỉ nghĩ đến hắn là kẻ đàn ông cũng phải yêu thích tôi, chứ rốt cuộc anh ta là người thế nào thì không rõ lắm.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, vừa đúng mười người đàn ông, tôi đã nói mười đầu ngón tay là có thể đếm hết rồi mà.

“Cưng ơi, em tròn mắt ngơ ngác đang suy nghĩ gì đấy?”

Lúc này, Hàn Lỗi đột nhiên cúi người nhìn tôi hỏi.

Tôi một phen đẩy anh ra, lạnh nhạt nói: “Nghĩ đến người đàn ông khác.”

“A?” Hàn Lỗi lấy tay chống đầu nằm nghiêng ở bên cạnh tôi, dùng một tay kia vuốt vuốt tóc của tôi rồi thì thầm thật nhỏ, “Để người chồng thông minh của em đoán một chút xem, người đàn ông bây giờ em đang nghĩ tới hẳn không phải là anh, đúng không nào?”

“Nha! Em chưa nói qua anh rất thông minh sao?” Tôi đem mặt về phía anh ấy, cố ý tạo ra vẻ sùng bái đầy dối trá nói.

“Mặc dù đây là lần đầu tiên em nói như vậy nhưng mà anh cũng biết mình thật sự rất thông minh, đây là chuyện không thể chối cãi, bất quá em cũng rất lớn mật nha, lại dám ở trước mặt người đàn ông như anh thừa nhận người đàn ông mình đang nghĩ không phải chồng của mình, cưng à, anh hẳn nên bội phục dũng khí của em đúng không?”

Lời này nghe sao cũng thấy có mùi vị nguy hiểm nha, hơn nữa còn là nguy hiểm cận kề nữa.

“Em nói thế thì anh làm sao có thể không trừng phạt nghiêm khắc em đây?” Anh vừa cười đến ôn nhu vừa dùng ngón tay khẽ ve vuốt môi của tôi nói: “Cưng à, đối với sự trừng phạt này em có ý kiến hay đề nghị gì không?”

“Cái đó…” Tôi ngượng ngùng cười nói. “Vấn đề này chúng ta ngày mai hãy thảo luận được không, em cảm thấy đây là một vấn đề rất đáng để tham khảo cho nên muốn suy nghĩ thật nghiêm túc, nhưng bởi vì vấn đề thời gian nên không thể qua loa quyết định được, vì thế đề nghị của em là, bây giờ chúng ta đi ngủ trước đã đi!”

“Ha ha…” Hàn Lỗi cười đến càng ôn nhu hơn, “Anh rất vui vì em cũng cảm thấy đây là một vấn đề đáng để tham khảo, cũng rất vui vì em đã coi trọng nó, nhưng mà anh phát hiện nếu như đêm nay không thảo luận được gì thì chông em sẽ mất ngủ a, mất ngủ thì mắt sẽ có quầng thâm, lái xe cũng dễ dàng gặp chuyện không may, chẳng lẽ em không đau lòng cho anh hay sao?”

Tôi có thể nói không sao? Nếu như ở trên xe không có lời của tôi tôi nhất định sẽ nói…

Xem ra tự mình đào hố thì tự mình cũng phải đi lấp thôi, mọi người nói xem tôi tại sao lại tự nhiên đi đào hố lấp mình a, tôi thật là đáng đời mà đáng đời mà, bị coi thường ôi bị coi thường.

Ý thức được chuyện nghiêm trọng sắp xảy ra, vẻ mặt tôi trở nên nghiêm túc, chân thành tha thiết nhìn Hàn Lỗi nói: “Được rồi, cá nhân em cảm thấy, người phụ nữ đã có chồng còn đi nghĩ đến người đàn ông khác là rất đáng giận, nhưng mà, có lẽ cô ấy nghĩ tới người đàn ông khác là do có nguyên nhân thì sao? Vậy thì có thể tha thứ cho em không, hơn nữa, em không có nghĩ tới người đàn ông khác thật mà, em không có!”

“Vậy em nói anh thông minh là có ý gì a?

“Nói anh thông minh ý là anh đã đoán sai! Đây là phản dùng! Từ ngữ phản dùng!”

“Cưng ơi, lại nữa sao, lần tới cũng sẽ giống vậy sao.”

“…”

“Được rồi, vậy anh muốn kết thúc vụ án này từ đâu?”

“Chúng ta ngủ đi!” Tôi thành khẩn nói.

“Được rồi, vậy chúng ta đi ngủ!” Hàn Lỗi cười hết sức vô hại, còn cố ý cường điệu hai chữ mấu chốt “ngủ” nữa.

Về phần tôi rốt cuộc có được một giấc ngủ ngon hay không thì nhìn kết quả đau lưng ngày thứ hai là cũng đủ biết rồi.

Sáng ngày thứ hai, tôi với Hàn Lỗi cùng đi làm, không ngờ vừa mới mở cửa, Hà Dịch ở nhà đối diện cũng mở cửa ra, phía sau là Lưu Tĩnh đi tiễn Hà Dịch.

Bốn người chúng tôi cứ như vậy đứng trước cửa nhà trưng ra cái mặt nạ gật đầu cười mỉm, sau đó định cùng Hà Dịch đi chung thang máy xuống lầu.

Vừa lúc ấy, rất đúng dịp, người hàng xóm mới tới hôm qua cũng mở cửa tiễn một cô gái ra, hoa hoa lệ lệ vong tình ôm hôn ngoài đó, không, hẳn là giống nụ hôn tạm biệt mới đúng.

Oa, mới sáng sớm đã được nhìn thấy hình ảnh kích tình như vậy để nâng cao tinh thần, thật là so sánh với uống cà phê Nestle còn hiệu quả hơn gấp trăm lần a.

Đó là một nữ tiếp viên hàng không, bởi vì cô ấy đang mặc trang phục của nữ tiếp viên, bên chân cũng là một chiếc vali kéo, cố gái ấy có dáng người rất tốt, vóc dáng cao gầy, tiền đột hậu kiều (trước sau lồi lõm), có thể coi như là điển hình của loại phụ nữ có dáng hình ma quỷ, gần như khiến mắt tôi mù lòa, đến nỗi tôi chỉ chăm chú xem thân hình của cô ấy mà không để ý tới dung mạo, mãi đến lúc cô gái đó quay đầu rời đi, tôi mới giật mình, thế nhưng không chú ý tới gương mặt người ta chút nào! Thật là thất sách quá, thất sách quá!

Bất quá người phụ nữ có dáng người ma quỷ thì tôi nghĩ gương mặt của cô ấy chắc có lẽ không khác gì thiên sứ.

Nhưng mà, bốn người chúng ta rõ ràng đứng rành rành tại chỗ như vậy, cô gái kia vì sao không hề tò mò mà quay đầu nhìn qua một chút a? Chẳng lẽ tất cả chúng tôi đều là người vô hình cả hay sao, mặc dù ai cũng rất an tĩnh song nhìn người ta một cái cũng là một chuyện đáng bị nguyền rủa à?

Đợi đến lúc bóng dáng cô gái kia khuất dạng ở khúc quanh, người đàn ông ấy mới thoáng quay người lại, nhìn thấy chúng tôi liền mỉm cười đi về phía này.

Tốt lắm, thì ra chúng tôi không phải là người vô hình.

Người đàn ông kia đi đến trước mặt chúng tôi, đầu tiên là nở nụ cười hết sức thân thiện nói: “Chào mọi người, tôi là người mới đến đây hôm qua, tên Lưu Tuấn, từ nay sẽ là hàng xóm mới của các bạn, sau này xin chiếu cố nhiều hơn!”

Nhìn gần người đàn ông này, tôi không khỏi cố đè nén ý nghĩ muốn thét lên chói tai, anh ta xác định chính là người ngày hôm qua có vóc dáng rất mang tính nghệ thuật hay sao? Mặc dù vẫn là cái vẻ tang thương như thế, vẫn quần ngủ áo sơ mi như thường, nhưng mái tóc lộn xộn giờ phiêu dật tư nhiên, cái mái dài quá trán được kẹp lại gọn gàng, lộ ra vầng trán mắt to mày rậm, sống mũi cao thẳng không thay đổi, cằm sạch sẽ không chút râu ria, mặc dù đeo trên đầu cái kẹp tóc nhưng một chút cũng không hề mất đi khí chất, thậm chí còn nghệ thuật hơn rất nhiều, tuổi anh ta cũng thoạt nhìn không quá lớn, đoán chừng không kém Hàn Lỗi bao nhiêu đâu.

Được rồi, thật tâm bình luận mà nói, anh ta không phải là một người đàn ông tuấn mĩ, mặc dù ngũ quan đoan chính nhưng nhìn khá bình thường, song trên người lại tản ra một loại khí chất kì lạ, vô tình hấp dẫn sự chú ý của những người xung quanh.

Chúng tôi lần lượt bắt tay tự giới thiệu mình, đến phiên tôi, anh ta nắm tay tựa hồ có chút lâu hơn với người khác, mà ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng có chút… Ngạc nhiên?

Đang lúc khuôn mặt của tôi dần dần cứng lại, Hàn Lỗi chủ động đưa tay của mình ra trước mặt Lưu Tuấn, dùng nụ cười công thức đến không thể công thức, kinh điển đến không thể kinh điển hơn, thường xuyên bị tôi gọi là kiểu cười “lừa tình” nói: “Lưu tiên sinh mạnh khỏe, tôi là Hàn Lỗi, là chồng của cô ấy!

Tôi tựa hồ còn nghe thấy hai chữ “chồng” được nhấn mạnh nữa cơ.

Nghe Hàn Lỗi nói, Lưu Tuấn mặt không đổi sắc buông tay của tôi ra, đổi sang cầm tay của Hàn Lỗi, tiếp tục mặt không đổi sắc cười nói: “A ha ha ha ha, thì ra là như vậy a, chào anh chào anh, nhưng mà mọi người cũng không cần khách khí với tôi như vậy, đừng gọi tôi là Lưu tiên sinh, cứ gọi Lưu Tuấn đi, tôi cũng sẽ trực tiếp gọi anh là Hàn Lỗi như vậy.” sau đó anh ta nhìn tôi, Lưu Tĩnh, Hà Dịch nói, “Gọi cô là Hạ Anh, gọi cô là Tiểu Tĩnh, gọi anh là Hà Dịch.”

Mọi người không có dị nghị gì cho nên gật đầu đồng ý .

Lúc này, Hàn Lỗi chủ động đem tay rút ra, dùng tay kia kéo tôi lại gần nói với Lưu Tuấn: “Vậy chúng ta khi nào rảnh rỗi cùng nói chuyện đi, bây giờ chúng tôi muốn đi làm, anh có muốn cùng nhau xuống lầu hay không?”

Xin anh đi, Lưu Tuấn người thế kia giống vẻ như đang muốn ra cửa đi làm à, trên đầu vẫn còn kẹp cái cặp, chân mang dép đi trong nhà, so sánh với kẻ đi làm thì hắn ta càng giống trạch nam* hơn gấp bội.

(*trạch nam: giống với trạch nữ, ý chỉ người lúc nào cũng ru rú ở trong nhà)

Quả nhiên, Lưu Tuấn ngượng ngùng cười nói: “Ha ha, tôi không ra khỏi cửa đi làm, cái kia, mọi người mau đi đi, đến trễ sẽ không tốt, ừm, không tiễn, hôm khác chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện nhé!”

Cho nên dưới ánh nhìn của Lưu Tuấn và Tiểu Tĩnh, ba người chúng tôi đi vào thang máy.

Một người đàn ông không cần đi làm, một người đàn ông cùng phụ nữ hôn nhau trước cửa nhà, Lưu Tuấn này rốt cuộc là một anh chàng như thế nào đây chứ?

Lưu Tuấn là người đàn ông rất cuốn hút, là một người có rất nhiều phụ nữ vây quanh.

Một tuần lễ trôi qua, thậm chí hai tuần lễ trôi qua, tôi không biết mình rốt cuộc đã đúng dịp gặp gỡ Lưu Tuấn ở trước cửa nhà hôn tạm biệt hoặc hôn những người phụ nữ khác nhau bao nhiêu lần nữa

Ra khỏi cửa đi làm có thể vô tình gặp gỡ, buổi tối đi vào cầu thang bộ để vứt rác cũng vô tình gặp gỡ.

Trừ một nữ tiếp viên hàng không bốn người chúng tôi đã nhìn thấy vào ngày thứ nhất, còn có cả OL (office lady*) cùng các phu nhân, vân vân, được rồi, tôi nghĩ đó chẳng qua cũng chỉ là những cô gái đó giả dạng mà thôi, tuy rằng mỗi lần hóa trang một kiểu khác nhau nhưng rất quỷ dị là, tất cả đều cao ráo và có một vóc người ma quỷ hết mức.

(*OL: office lady, tức là nữ nhân viên công sở)

Từ ngày nhìn thấy Lưu Tuấn tôi đã không ngừng suy đoán nghề nghiệp của anh ta, mà đến hôm nay đã tựa hồ có thể xác định, phòng ốc của hắn dung nạp từng ấy người phụ nữ, nếu kẻ này không phải loại công tử lăng nhăng thì chính xác là một kẻ được người ta bao nuôi, gọi chuyên nghiệp một chút thì là Ngưu Lang*, mà thô tục thì chính là Tiểu Bạch Kiểm*, hơn nữa, còn là một man trắng nữa.

(*ngưu lang: trai bao đó bà con ^^~. Còn tiểu bạch kiểm tức là đàn ông, chỉ những anh chàng có vẻ ngoài đẹp đẽ nhưng dựa vào phụ nữ để kiếm sống, ăn bám đàn bà. Man tức là đàn ông)

Ừm, theo như số lượng đàn bà ra vào trong căn phòng của anh ta thì tôi nên nói giá thị trường của anh ta tốt hay là kêu người này biết cách làm ăn đây?

Tối hôm đó, tôi với Lưu Tĩnh cùng nhau từ siêu thị trở về chung cư, vô tình đúng dịp gặp gỡ được anh chàng Lưu Tuấn khó có cơ hội chui đầu ra khỏi căn nhà ở tầng mười lăm này.

Chỉ thấy anh ta vẫn mặc một bộ trang phục hưu nhàn thoải mái, vừa nhìn thấy chúng tôi đã nở nụ cười khiến tôi cảm giác nói không ra lời, sau đó hướng phía này đi tới.

Lưu Tĩnh có vẻ không thích ứng được với sự có mặt của Lưu Tuấn nên sợ hãi đứng ở sau lưng tôi, ló đầu ra chút xíu nhìn anh chàng Lưu Tuấn trước mặt.

Cũng là cùng họ Lưu với nhau mà sao khác biệt lại có thể lớn đến như vậy được

“Này, hai người mới từ siêu thị trở về sao?” Lưu Tuấn biết rõ còn cố hỏi.

Nhìn một chút Lưu Tĩnh đang sợ hãi không dám lên tiếng ở bên cạnh, tôi đành đảm nhiệm vai trò nặng nề là kẻ trao đổi cùng Lưu Tuấn, cho nên tôi cười trả lời: “Đúng vậy, còn anh đang ra ngoài tản bộ sao?”

Tôi nhớ người đàn ông này lúc nào cũng không ra khỏi cửa cơ mà, coi như ra khỏi thì cũng chỉ nhiều nhất là mò mẫm đi dạo trong tầng mười lăm mà thôi.

“Ừ” Hắn không yên lòng trả lời tôi một tiếng sau đó đột nhiên dựa vào gần tôi, nhỏ giọng hỏi, “Có hứng thú chơi một đêm tình không? Có hứng thú bên ngoài… Sao?”

Xem đi, tôi đã bảo hắn không phải hạng đàn ông trăng hoa thì chính là Ngưu lang mà! Lại còn dám kéo mối làm ăn từ hàng xóm phụ cận xung quanh nhà nữa chứ.

“Chẳng lẽ anh cho là tôi có một người chồng chất lượng tốt như vậy mà còn cần bên ngoài sao, có cần thiết sao? Tôi cũng không nghĩ trên đời này có người đàn ông có thể hấp dẫn hứng thú và lực chú ý của tôi hơn Hàn Lỗi tồn tại đâu!” Tôi bình tĩnh nhíu mày, giọng nói nghiêm túc chân thành nói.

Ngoài dự liệu của tôi, Lưu Tuấn thế nhưng vỗ vỗ tay, vẻ mặt cũng kích động không kém nói: “Thật là một câu trả lời có cá tính a! Thật sự cảm ơn cô nhé!”

Người đàn ông này cảm ơn tôi sau liền xoay người chạy về nhà trọ, tiến vào thang máy, hoa lệ biến mất ngay trước mặt chúng tôi.

Tôi khờ mắt, cho nên ngây ngốc hỏi: “Tiểu Tĩnh a, đây là tình huống kiểu gì a, anh ta có ý gì chứ?”

Lưu Tĩnh cũng ngây ngốc nhìn nơi hắn biến mất, rồi ngây ngốc lắc đầu.

Xem ra Lưu Tuấn còn là một người đàn ông quái dị nữa a.

Lại là một buổi tối cuối tuần, tôi ở trong cầu thang vứt túi rác cẩn thận xong, mở cửa cầu thang bộ ra lại vô tình gặp gỡ Lưu Tuấn đang hôn tạm biệt một cô gái.

Lòng tràn ngập nhiệt huyết, tôi không nhịn được đi tới trước mặt anh ta, vẻ mặt Thánh mẫu Maria khổ sở mở miệng từ bi nói: “Đồng chí Lưu Tuấn, nghe tôi khuyên một câu, phần công việc này của anh vẫn là sớm nên nghỉ hưu đi thì hơn, dù sao cũng là ăn cơm thanh xuân, hơn nữa còn dễ dàng lây nhiễm cái bệnh mở đầu bằng chữ A kia nữa, vừa hao tổn tinh thần lại còn làm hại đến thân, anh còn trẻ như thế, chẳng lẽ không có công việc nào khác để làm hay sao?”

(Momo: bệnh chữ A là AIDS ạ=]])

Lưu Tuấn bị tôi nói nghe không hiểu ra sao, cau mày hỏi: “Cô biết rõ tính chất công việc của tôi sao?”

“Rất rõ ràng thế là chuyện tốt chứ sao!” Tôi ôm theo tâm tình kích động nói.

“Cái đó…Cô có phải đã hiểu lầm cái gì hay không?”

“Nhiều phụ nữ đến nhà như vậy anh nói tôi có thể lầm thành cái gì?”

“Ai nha, cô thật sự hiểu lầm, các cô ấy, không, là cô ấy, cô ấy là vợ của tôi mà!” Lưu Tuấn có chút quýnh quáng giải thích.

Tôi khi đó tâm tình kích động chỉ nghe thấy được cụm “các cô ấy” mà tự động rò rỉ cụm “cô ấy” đằng sau.

“Vợ? Nhiều như vậy? Anh tưởng mình là Vi Tiểu Bảo* chắc?” Tôi khinh thường hừ lạnh.

(*Vi Tiểu Bảo: là nam nhân vật chính trong cuốn Lộc Đỉnh Ký. Lộc Đỉnh Ký, chữ Hán giản thể(鹿鼎记), chính thể: 鹿鼎記, latin hóa: lù dǐng jì hay Lộc Đỉnh Công là cuốn tiểu thuyết cuối cùng của Kim Dung. Nhân vật Vi Tiểu Bảo thường được so sánh với AQ của Lỗ Tấn vì nói lên được tính cách chung của người Trung Quốc. Trong truyện, nhân vật này có tới 7 vợ)

“Ai nha, Hạ Anh ơi là Hạ Anh, cô thật sự hiểu lầm tôi rồi!” Vẻ mặt Lưu tuấn cầu xin tha thứ nói.

“Hừ hừ!” Vẻ mặt tôi không tin chút nào.

“Làm sao mà cô lại vẫn bướng bỉnh như trước kia nhỉ?” Lưu Tuấn đột nhiên cười cảm khái.

Này này, sao anh ta nói cứ nghe như chúng tôi đã từng quen biết nhau vậy, nhưng mà tôi nhớ là mình không hề nhận ra hắn nha, thậm chí còn chưa từng thấy qua ấy.

“Đừng có lôi kéo làm quen, nếu không mau nói anh tại sao không hề ra cửa đi làm, lại còn có rất nhiều phụ nữ trang phục khác nhau vào nhà qua đêm mỗi ngày, anh nói anh không phải ngưu lang thì là cái gì chứ?”

Khóe miệng Lưu Tuấn rất rõ ràng co quắp một chút, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chẳng lẽ cô chưa nghe nói qua có một loại nghề nghiệp có thể ngổi ở nhà sao? Tôi là tác gia! Tác gia*!”

(*tác gia tức là nhà văn, nhà thơ, nói về những người chuyên nghiệp viết lách nói chung, ví dụ như Tô Hoài, Xuân Diệu chẳng hạn~~~ Tất nhiên, trừ bỏ kẻ làm báo ra nhé!)

“Gì cơ? Ngồi nhà? Ngồi ở nhà?”

“…”

(giải thích chút, gia tức là nhà, anh ấy nói mình là tác gia, tức là người viết văn ấy, nhưng chị Anh lại hiểu thành ngồi nhà)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 8 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 08, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh cac khoan phai thu khach hang chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status