Cưỡng hôn vợ yêu

Chương 76


Chân mày Mộ Thương Nam trầm lại, “Nhiếp Hạo, đi thông báo, tôi và Mộ Lạc Lạc cắt đứt quan hệ anh em, sau này Mộ Lạc Lạc và tôi không còn quan hệ gì nữa.”

Mộ Lạc Lạc hoảng hốt nhìn anh mình, “Anh, anh muốn đoạn tuyệt quan hệ với em? Em là em ruột của anh mà!”

“Em ruột của anh mà hại người vô tội sao? Lạc Lạc, em thay đổi rồi! Cho dù anh là anh của em, anh cũng không bao che em được! Nhiếp Hạo, đưa nó đi! Mộ gia không có đứa con gái như vậy!” Mộ Thương Nam nói.

Nhiếp Hạo bước tới, muốn kéo Mộ Lạc Lạc đi.

Liễu Họa ôm lấy con gái mình, “Ta xem các người ai dám động đến sợi tóc của con gái ta?”

“Mẹ! Đều tại mẹ bình thường dung túng nó, Lạc Lạc mới trở nên như vậy! Nó đã biết thuê người ta giết người rồi! Mẹ còn muốn dung túng nó nữa sao?” Mộ Thương Nam lớn tiếng nói.

“Em không có làm! Tài khoản của em bị trộm, em thật sự không biết là chuyện gì! Mẹ, mẹ cứu con! Cứu con với!” Mộ Lạc Lạc kéo tay mẹ mình khóc lớn.

“Đừng khóc, người nhà chúng ta sao để Diệp Phi ức hiếp được? Mẹ làm chủ cho con, xem xem ai dám động vào sợi tóc của con?” Liễu Họa nói.

Diệp Phi ngồi trên chân anh bước xuống, “Mộ Thương Nam, để tôi đi hay là đuổi em gái anh đi, anh tự chọn đi!”

Mạng của cô suýt đã không còn, nghĩ tới cảm giác lúc sắp chết của mình, cô sẽ không bỏ qua cho bất cứ ai hại cô!

“Nhiếp Hạo, đưa Mộ Lạc Lạc ra ngoài. Không cho nó bước chân vào nhà cũ của Mộ gia!” Mộ Thương Nam lạnh lùng dặn dò.

“Dạ!” Nhiếp Hạo giữ lấy cánh tay Mộ Lạc Lạc, đưa cô ta ra khỏi biệt thự.

Mộ Lạc Lạc khóc rống lên gọi bố mình, mẹ không giúp được thì cô ta chỉ có thể gọi bố.

Mộ Thâm từ trong phòng sách bước ra, “Chuyện gì vậy? Lạc Lạc khóc cái gì?”

“Ông xã! Ông mau quản con trai đi! Nó trúng độc của Diệp Phi, vì Diệp Phi mà đuổi Lạc Lạc ra khỏi Mộ gia!” Liễu Họa kéo tay chồng mình.

“Thương Nam, mọi chuyện rốt cuộc là thế nào?” Mộ Thâm hỏi.

“Lạc Lạc thuê người giết Diệp Phi. Con nhất định phải trừng phạt nó.” Mộ Thương Nam nói.

Sắc mặt Mộ Thâm trầm xuống, không ngờ con gái mình lại làm ra chuyện như vậy.

“Vậy thì đuổi đi đi, để nó chịu một bài học cũng tốt.”

“Liễu Họa chỉ cảm thấy bản thân đã nghe lầm, “Ông xã, ông nói gì vậy? Ông không cần con gái nữa sao? Cho dù nó làm sai chuyện gì, chúng ta phải từ từ dạy dỗ, sao có thể đuổi nó đi được?”

“Lạc Lạc đã quá đáng rồi, ra ngoài để nó sám hối một chút cũng tốt thôi! Bà đừng quá nuông chiều nó nữa, không có lợi gì cho nó cả!” Mộ Thâm nói xong thì đẩy tay người phụ nữ của mình ra, trở về phòng sách.

Liễu Họa nhìn thấy chồng mình không lo cho con gái liền thở không ra hơi rồi ngất đi.

Thiên Tịnh vội vã kêu lên, “Chú, dì ngất rồi!”

“Liễu Họa! Nhanh, người đâu, lái xe đưa Liễu Họa tới bệnh viện!” Mộ Thâm gọi bảo vệ tới cõng Liễu Họa chạy ra khỏi biệt thự.

Thần trí của Diệp Phi vẫn luôn trong trạng thái kinh hoàng chưa bình thường lại, Mộ Thương Nam thật sự vì cô mà đuổi Mộ Lạc Lạc đi, cho dù bệnh của Liễu Họa tái phát, Mộ Thương Nam cũng không cho Mộ Lạc Lạc quay về.

Mu bàn tay cô trở nên ấm lên, là anh đang chạm vào.

“Anh đưa em về.” Mộ Thương Nam kéo tay cô, đưa cô ngồi xe về.

Nhà của họ đương nhiên là biệt thự của anh.

Chân mày Diệp Phi nhíu lại, lúc xe đến biệt thự, cô cuối cùng cũng làm rõ suy nghĩ của mình. Cho dù anh vì cô làm bao nhiêu, anh vẫn là vị hôn phu của người khác.

Cô còn chưa thê thảm tới mức phải làm kẻ thứ ba của người ta.

“Mộ Thương Nam, tôi là vợ chưa cưới của Cung Trạch Vũ.” Một lý do rất tốt, cô biết Mộ Thương Nam không thể phản bác được lý do này.

Đôi môi Mộ Thương Nam nhếch thành một đường thẳng, “Cho nên là?”

“Cho nên, tôi và anh không có quan hệ gì, anh không cần vì tôi làm gì cả, muốn để em gái về nhà thì có thể để Mộ Lạc Lạc về. Thực ra cho dù anh đuổi Mộ Lạc Lạc đi, tôi cũng chỉ là vợ chưa cưới của Cung Trạch Nam.”Diệp Phi nói.

Khóe môi Mộ Thương Nam giật giật, “Em muốn vạch rõ ranh giới với anh?”

“Phải! Tôi là nhân viên của anh, chỉ có vậy thôi! Chúng ta ngoài quan hệ công việc thì không còn quan hệ gì khác nữa.” Diệp Phi nói dứt khoát.

Mộ Thương Nam đột nhiên cúi đầu hôn lên môi cô, tùy ý xâm chiếm lấy khoang miệng của cô.

Diệp Phi đẩy người đàn ông đang đè trên người mình ra, tức đến mức muốn bóp chết anh, tại sao nói chuyện không hợp thì lại hôn?

Cô cắn mạnh vào môi anh, mùi máu tanh tràn ngập trên môi của họ.

Mộ Thương Nam buông bờ môi của cô ra, liếm vệt máu trên môi mình, “Quan hệ công việc? Một phần trong quan hệ công việc của chúng ta là hôn sao?”

Gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Phi nhăn lại, “Là anh cưỡng hôn tôi!”

“Nếu như em nhất định nói đây là mối quan hệ công việc, vậy thì được, đây cũng là một phần mà tôi yêu cầu, mỗi ngày bất cứ lúc nào cũng bị anh hôn!”

“Mộ Thương Nam, anh dám không nói đạo lý nữa xem? Tôi là bị ép buộc!” Diệp Phi mắng.

“Anh có thể không nói đạo lý hơn một chút nữa, em có muốn không?” Ánh mắt Mộ Thương Nam chăm chú nhìn cô gái nhỏ.

Nói chuyện không hợp thì hôn có là gì? Anh còn có thể nói chuyện không hợp thì làm ngay đây!

Diệp Phi tức đến không nói được, “Tôi không quan tâm anh muốn làm gì, tôi chỉ làm chuyện mình muốn làm!”

Mộ Thương Nam bóp lấy cằm của cô, “Nhớ kĩ, cho dù em làm gì đều phải đợi anh từ nước ngoài trở về rồi nói! Khoảng thời gian này, em dám có quan hệ gì với Cung Trạch Vũ, anh bảo đảm sẽ khiến Cung Trạch Vũ và cả nhà hắn ta cùng chôn chung!”

Người hầu của Thiên Huệ bị anh mua chuộc rồi, lấy trộm sợi tóc của Thiên Huệ.

Tóc của Thiên Huệ, Thiên Tịnh và DiệpPhi đều được gửi tới cho Sở Nhiễm, đợi 24 tiếng anh sẽ biết kết quả, nhưng mà lúc đó anh đang ở nước ngoài, tất cả chỉ có thể đợi anh trở về để vạch trần chân tướng được.

Diệp Phi đẩy tay anh ra, “Anh đừng hòng uy hiếp tôi! Học trưởng không phải là anh, mỗi ngày chỉ nghĩ đến việc đó!”

Cô mở cửa xe ra, xuống xe bước vào biệt thự, nhưng mà là đợi anh quay về rồi mói nói, cô không đáng vì việc này mà gây phiền phức cho Cung gia, hơn nữa cô vốn dĩ chưa chuẩn bị kĩ sẽ phát triển với Cung Trạch Vũ, cho dù cô biết người đeo mặt nạ bạc kia là Cung Trạch Vũ.

Chuyện mà bây giờ cô muốn làm nhất, chính là tìm Cung Trạch Vũ hỏi rõ ràng.

Mộ Thương Nam nhìn thấy cô gái nhỏ bước vào biệt thự rồi, anh mới bảo Nhiếp Hạo lái xe đến bệnh viện thăm Liễu Họa.

Tay của anh bóp vầng trán giữa hai chân mày, Phi Phi đợi thêm chút nữa, anh sẽ cho em biết chân tướng!

-

Trong căn phòng được dát vàng, màn hình máy tính màu vàng kim hiện lên cuộc gọi video, bàn tay của người đàn ông trung niên ấn vào màn hình.

Người đàn ông trên màn hình ngồi trên chiếc ghế xoay, quay lưng lại với ống kính.

“Bá Tước, ngay cả gặp ta mà cũng phải quay lưng lại sao?” Người đàn ông nói.

“Phải, bởi vì tôi không muốn nhìn thấy ông, chủ của Ám Dạ.” Bá Tước nói ra từng chữ.

“Ha ha, cho dù cậu muốn hay không muốn gặp ta, cậu cũng nhất định phải đối diện với ta thôi! Nói đi, tìm ta có việc gì?” Chủ của Ám Dạ hỏi.

“Đã điều tra rõ ràng rồi, tấm bản đồ bảo tàng năm đó rơi vào tay người của Thiên gia, cho nên mới dem tới họa sát thân cho Thiên gia, bây giờ đã trở thành di sản của con gái Thiên gia rồi.” Bá Tước nói.

“Rất tốt, vậy thì phải cưới được con gái của Thiên gia, không thể để lọt vào tay của Mộ gia được. Có được tấm bản đồ bảo tàng đó, ước mơ muốn thống trị kinh tế thế giới của chúng ta có thể trở thành hiện thực rồi!” Chủ của Ám Dạ căn dặn.

“Rất nhanh thôi, cô ấy sẽ nằm trong tay của tôi.” Bá Tước nói xong liền ngắt điện thoại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.6 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng viet, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.