Cuồng thám

Chương 1189 : Chương 1189KÉO DÀI SINH MỆNH TRÁI Ý TRỜI



“Hóa ra... Là cảnh sát à!”

Vừa nghe Triệu Ngọc nói mình là cảnh sát, nỗi sợ hãi của đại sư Trương đã giảm không ít, nhưng tâm trạng lại tuột dốc không phanh, nhất thời ủ rũ.

“Đại sư à, bây giờ chúng ta vào chủ đề chính nhé!” Triệu Ngọc mở cặp công văn ra, lấy xấp ảnh chụp quan tài treo sao Bắc Đẩu nói: “Ông qua xem thử, chắc ông biết thứ này nhỉ?”

“Đây là...” Đại sư vươn cổ nhìn qua, bỗng lộ ra vẻ nghi ngờ: “Cậu cảnh sát này, cậu có ý gì? Đây chẳng phải quan tài treo sao Bắc Đẩu trên núi Vũ Thanh sao? Tôi nghe nói phát hiện thi thể bên trong đúng không? Bên này có rất nhiều người qua đó xem!”

“Ừm... Ôi chao...” Bỗng dưng hình như đại sư Trương đã hiểu ra ý của Triệu Ngọc, vội chắp tay thi lễ giải thích: “Cậu cảnh sát à! Cậu đừng có nghĩ bậy nhé, mấy thi thể trong quan tài này không có chút quan hệ nào với chúng tôi đâu! Chúng tôi cũng chỉ vừa mới nghe nói mà thôi, chúng tôi không có bản lĩnh như vậy đâu...”

“Hừ! Bản lĩnh của các người đúng là không nhỏ!” Triệu Ngọc thu nụ cười lại, trịnh trọng hỏi: “Tôi hỏi ông về quan tài treo sao Bắc Đẩu này, ông có biết trong việc này có gì uẩn khúc không?”

Sau đó, Triệu Ngọc cũng không vòng vo nữa, nói tình hình vụ án quan tài treo và thi thể cho ông ta nghe.

“Hả? Kỳ lạ vậy sao?” Đại sư Trương nghe xong, cả người hỗn độn: “Mấy cỗ quan tài treo sao Bắc Đẩu đó được chôn phía vách đá đón ánh mặt trời, ánh mặt trời nóng như thế, nhiệt độ cao như vậy, sao thi thể lại không hư thối được chứ? Có khi nào... Chỉ là mới để vào trong không?”

“Cái tôi hỏi là sự uẩn khúc!” Triệu Ngọc nói: “Tôi nghĩ chắc cũng không cần tôi nói thêm gì nữa đúng không? Chỉ riêng chuyện các người bỏ thuốc cho tôi là đủ phán tù từ ba năm trở lên, đây là chuyện ván đã đóng thuyền không chạy đi đâu được!”

“Nhưng mà, nếu ông có thể cung cấp manh mối về vụ án quan tài treo sao Bắc Đẩu cho cảnh sát chúng tôi, tôi có thể suy xét bỏ qua vụ khởi tố này, như vậy thì tính chất của cả câu chuyện cũng thay đổi rồi! Tôi nghĩ chắc ông không phải kẻ ngu ngốc đâu đúng không?”

“Ôi, là cậu nói đó, cậu cứ yên tâm đi, tôi nhất định biết cái gì thì nói cái đó, chỉ cần là chuyện tôi biết thì tuyệt đối sẽ không giấu giếm! Nhưng mà...” Đại sư chau mày, cố suy nghĩ hồi lâu mới nói: “Chuyện quan tài treo sao Bắc Đẩu là do người xưa truyền lại, rất là huyền ảo, những người làm nghề này như chúng tôi cũng rất ít ai nhắc tới điều này...”

“Nếu chỉ xét theo góc độ phong thuỷ thì mặt vách núi đó tàng phong lộ thủy, tiếp đất tiếp trời, có thể xem như một vùng phong thủy có lợi cho việc mai táng!”

“Nhưng mà... Nhưng mà thì...” Ông ta cố gắng nhớ lại, ngón tay bất giác vuốt lông mày nói: “Nếu như nói trong quan tài có để thi thể nữ, lại còn ôm ngày sinh tháng đẻ thì chuyện này... chuyện này...”

Triệu Ngọc nhìn thấy động tác xoa tay nhắm mắt của đại sư liền lên tiếng mắng: “Sao hả... Đến giờ mà ông còn đòi tiền sao?”

“Không phải, không phải!” Đại sư vội xua tay: “Tôi không dám, không dám! Chỉ là... Không biết nên nói như thế nào thôi?”

“Ừm...” Ông ta sắp xếp lại ngôn ngữ một lần nữa rồi hỏi: “Cảnh sát à, bảy cô gái đều là trinh nữ sao?”

“Chuyện này...” Trước giờ Triệu Ngọc chưa từng chú ý đến điểm này, cũng chưa từng nghe pháp y nhắc tới, đành phải lắc đầu nói: “Tôi cũng không rõ lắm! Thi thể đang trong quá trình giải phẫu, chuyện này có thể hỏi thử... Ừm... Ông hỏi như vậy là có ý gì?”

“Ôi chao... Chỉ là hỏi thử thôi mà!” Đại sư Trương chau mày nói: “Tình huống này thoạt nhìn có vẻ giống như làm vật bồi táng cho một người tôn quý nào đó!

“Nhưng mà vùng núi Vũ Thanh này của chúng tôi là hậu duệ của tộc người Chá, tôn trọng việc hoả táng, tình huống để lại thi thể không nhiều, trên cơ bản rất ít nhìn thấy cách tuẫn táng thế này...” Đại sư vẫn đang vuốt lông mày nói: “Cho nên tôi cảm thấy tình huống của quan tài treo sao Bắc Đẩu thế này, giống đang kéo dài sinh mệnh cho ai đó hơn!”

“Hả...? Kéo dài sinh mệnh à?” Trước kia Triệu Ngọc cũng từng có suy đoán này.

“Đúng rồi!” Đại sư Trương nói: “Cậu có xem ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’ không? Không phải Gia Cát Khổng Minh sử dụng đèn thất tinh để kéo dài sinh mệnh trái ý trời sao? Tiếc là không thành công?

“Cậu xem xem, quan tài treo sao Bắc Đẩu này đại diện cho Bắc Đẩu Thất Tinh, có khi nào có tác dụng tương tự như đèn thất tinh không? Chỉ là cần đặt thi thể dùng để hiến tế vào trong quan tài?”

“Chuyện này...” Triệu Ngọc không nói đúng sai.

“Cậu xem nếu như là âm thân hoặc là tuẫn táng thì chỉ dùng thi thể của một phụ nữ nào đó là được phải không?” Đại sư Trương nói: “Nhưng mà... Ở đây lại dùng thi thể của bảy cô gái, vậy thì ý nghĩa hoàn toàn khác biệt rồi!

“Trước kia tôi có từng nghe ai nói, cô gái trinh nữ đều là thân thể thuần âm, nếu để thi thể của những cô gái này vào quan tài treo sao Bắc Đẩu, chắc chắc có thể kéo dài tuổi thọ, hoặc là trường thọ!”

“Hả...” Triệu Ngọc vội hỏi: “Vậy ông có từng làm hoặc từng thấy qua chưa?”

“Không! Chuyện này không có thật!” Đại sư Trương vội xua tay: “Kết âm thân tôi cũng chưa từng làm! Đừng nói là tôi, phàm là người tôi có quen cũng chưa từng làm mấy chuyện như này!”

“Vừa rồi không phải tôi đã nói sao, người chết ở vùng này đều bị đưa đi nhà tang lễ hoả táng rồi! Vốn không có thi thể, không thể ôm hũ tro cốt niệm chú chứ phải không?”

“Chậc chậc... Khó như vậy sao?” Triệu Ngọc chậc lưỡi hỏi: “Vậy... Ông cho rằng nếu thi thể trong quan tài treo sao Bắc Đẩu đều là tử vong ngoài ý muốn, vậy có thể thông qua con đường nào để có được thi thể?”

“Vậy thì chỉ có thể vận chuyển từ nơi khác tới đây thôi!” Đại sư không cần suy nghĩ nói: “Hạ Khẩu và Việt Giang thích mai táng, có khi nào là mua từ đó tới hay không?”

“Nếu như tàn nhẫn hơn một chút thì có thể đào từ mộ ra?”

“Nhưng mà... Dù sao đó cũng là đào mộ người ta, tổn hại đến âm đức, giảm dương thọ, trừ phi cùng đường điên rồi, bằng không sẽ không có ai chịu làm chuyện này!”

“Không thể nào!” Triệu Ngọc lắc đầu: “Trên thi thể không có dấu vết đông lạnh, nếu vận chuyển từ mấy trăm cây số tới, thời tiết nóng như vậy, thi thể thế nào cũng bị hư thối!”

“Vậy hả...” Đại sư Trương lắc đầu: “Vậy thì đúng là kỳ lạ! Trừ phi đều là con nhà mình, nếu không không ai có khả năng có nhiều thi thể cô gái trẻ tuổi như vậy!”

Đúng vậy!

Triệu Ngọc không khỏi buồn bực, hắn vốn tưởng rằng có thể hỏi được điều gì từ miệng ông thần côn này, nhưng không nghĩ tới, hỏi cả nửa ngày trời cũng chỉ hỏi được mấy vấn đề bình thường, một vấn đề cũng không giải quyết được!

Lúc này, Từ Lộ lúc nãy đụng vào khung cửa và vợ của đại sư Trương đã có dấu hiệu dần dần tỉnh dậy.

Triệu Ngọc biết một khi bọn họ tỉnh lại, không tránh khỏi việc phải tốn rất nhiều nước bọt, hắn định nhân cơ hội này hỏi thêm vài vấn đề.

Ai ngờ, Triệu Ngọc còn chưa mở miệng, bỗng nhiên đại sư Trương kia chợt nhớ ra chuyện gì, vội chau mày nói: “Hửm? Cậu cảnh sát nè, có điều này tôi cảm thấy không đúng lắm...”



“Chuyện gì? Nói mau!” Triệu Ngọc thúc giục: “Chỗ nào hả?”

“Vừa rồi cậu nói...” Đại sư Trương nhớ lại: “Trong số thi thể của mấy cô gái đó, có một cô là bị bệnh đến chết đúng không?”

“Đúng! Có một nạn nhất qua đời vì bệnh tim!” Triệu Ngọc gật đầu.

“Còn có một cô... bị người ta bóp chết?” Đại sư Trương lại hỏi.

“Đúng!” Triệu Ngọc nghi ngờ: “Sao vậy?”

“Vậy thì không đúng, trong ‘Khí vận đại sự’ và ‘Kham dư huyền kinh’ có nói...” Đại sư Trương bắt đầu nói có sách, mách có chứng: “Sửa mạng trái ý trời, nếu muốn mượn dùng dương thọ của người khác thì vô cùng kiêng kỵ người bệnh chết hoặc người bị đột tử!

“Nhất là loại bệnh hiểm nghèo này! Cậu xem...” Ông ta mở tay ra giải thích: “Vốn muốn cầu xin trường sinh, nhưng bản thân lại bị bệnh nan y, còn có dương thọ gì để nói nữa?”

“Chậc chậc...” Triệu Ngọc chậc lưỡi, tuy nói có vẻ rất là kỳ lạ, nhưng Triệu Ngọc lại cảm thấy người này nói rất có lý.

“Người muốn cắt cổ tay tự sát, uống thuốc tự sát này nọ thì còn có thể miễn cưỡng chấp nhận!” Đại sư lại nói: “Nhưng người bị bóp chết hoặc là xảy ra tai nạn xe cộ cũng là tối kỵ!”

“Hung thần xông sát, nếu dùng những người đột tử như vậy kéo dài sinh mệnh cho mình, chắc chắn là điềm đại hung! Sẽ gây bất lợi cho bản thân mình!”

“Cho nên... Ý của ông là...” Triệu Ngọc lắc đầu: “Vụ án quan tài treo sao Bắc Đẩu này, vốn không phải có người muốn trái ý trời kéo dài sinh mệnh sao?”

“Chuyện này cũng khó nói!” Đại sư Trương khó xử nói: “Cũng có một khả năng là bụng đói vơ quàng!”

“Đúng! Đúng!” Triệu Ngọc dùng tay chỉ vào ông ta, lời nói này vừa đúng với ý Triệu Ngọc. Triệu Ngọc cũng có cách nghĩ như vậy: “Có thể là người này đã lâm vào trạng thái nguy kịch, mạng sống không còn bao lâu nữa! Hắn ta vội vã muốn sống, cho nên cũng mặc kệ kiêng kỵ hay không kiêng kỵ gì nữa...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 26 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status