Cuồng thám

Chương 123 : Chương 123DỰ ĐOÁN ĐÁNG SỢ



Thật sự là có mơ cũng không ngờ rằng, bên trong cái cặp da lại đựng đầy tiền!

Không phải chứ?

Triệu Ngọc có cảm giác như mình đang nằm mơ, lúc nãy còn đang giằng co với Dương Văn Đào, chớp mắt một cái lại nhặt được một cặp tiền?

Cảm giác này... Tại sao lại có chút mơ mơ màng màng nhỉ? Mình bị choáng rồi sao?

Hắn lấy một xấp tiền ra xem, thấy những tờ tiền này đều có mệnh giá một trăm tệ. Tuy rằng đã trải qua thời gian rất lâu, nhưng chúng vẫn được giữ gìn rất tốt.

Triệu Ngọc nhận ra đây đều là tờ một trăm tệ trong bộ tiền Nhân Dân Tệ thứ tư. Mà cái cặp da này chất đầy như vậy thì chắc hẳn phải có ít nhất tám mươi đến một trăm nghìn tệ!

Nhiều tiền đến thế cơ à?

Bà nội nhà nó...

Triệu Ngọc cảm thán trong lòng, tuy rằng bây giờ loại tiền giấy này đã không còn được lưu hành trên thị trường nữa, nhưng vẫn có thể đem đi đổi. Vả lại, nhìn nó lâu đời như vậy, nói không chừng còn có giá trị sưu tầm gì đó.

Nói một cách đơn giản, cứ coi như số tiền này chỉ đổi được với tỉ lệ gấp hai gấp ba, thì số tiền hắn nhận được cũng không ít chút nào!

Wow...

Lần này... Chẳng phải phát tài rồi sao?

Ui chao, mình xém tí nữa quên mất, hôm nay lúc hệ thống rút quẻ, ngoài thu được quẻ Cấn thì còn có quẻ Đoài đại diện cho tiền tài nữa!

Thật không ngờ, quẻ Cấn giúp mình bắt được Dương Văn Đào, mà quẻ Đoài cũng không kém cạnh, giúp cho mình lập tức phát tài rồi!

Ha ha ha...

Hệ thống vĩ đại, tao thật sự yêu mày chết mất!

Triệu Ngọc đắc ý một hồi xong, vốn định lục xem trong cặp còn thứ gì khác không, nhưng thật không ngờ trước mắt hắn bỗng tối sầm lại, không còn nhìn thấy gì nữa!

Thì ra, thiết bị nhìn xuyên đêm tàng hình có thời gian sử dụng là một tiếng đồng hồ, bây giờ đã hết giờ rồi. Vài giây sau, ống nhòm tàng hình cũng tuyên bố hết thời gian sử dụng.

Chậc chậc...

Triệu Ngọc vội cất tiền vào cặp lại, trong lòng thầm nghĩ, thật không ngờ rằng mình đã ở trong hầm mỏ này lâu đến vậy? Không còn kính nhìn xuyên đêm thì không ổn lắm, chỉ dựa vào chút pin trên điện thoại, không biết có duy trì được đến lúc ra ngoài không?

Bây giờ, hắn đã bị lạc đường rồi, không biết lối ra ở đâu nữa!

Triệu Ngọc vội bật đèn pin trên điện thoại lên, phát hiện trên mặt Dương Văn Đào toàn là máu, sống mũi cũng bị gãy rồi, một trong hai con mắt cũng không thể mở lên nổi nữa, y như con chó mù vậy.

Gã ta cứ nằm rên rỉ mãi, tuy rằng chưa chết nhưng trông như đang rơi vào trạng thái mê man, chứng tỏ hòn đá khi nãy mình ném trúng gã ta không hề nhẹ chút nào.

Phù...

Triệu Ngọc hít sâu một cái, điều chỉnh lại cảm xúc rồi bắt đầu suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.

Tuy đã bắt được tên nghi phạm bỏ trốn, hơn nữa còn bỗng nhiên phát tài, nhưng nếu không thể ra khỏi hầm mỏ này thì mọi thứ đều vô nghĩa cả!

Vậy... Mình phải đi ra ngoài thế nào đây?

Giống như là có thể đoán được suy nghĩ của Triệu Ngọc, con chó mù bỗng chạy đến trước mặt hắn và sủa gâu gâu, ra hiệu cho hắn đi theo nó!

“Đừng có mơ!” Triệu Ngọc lại không dám mạo hiểm nữa. Hắn nghĩ thầm trong lòng, con chó này là một chuyên gia dò phân, nếu như dắt theo mình đi khắp nơi tìm phân, mình có còn sống sót nổi không?

Thôi đi, mình vẫn nên tự nghĩ cách khác vậy!

Nghĩ đến đây, Triệu Ngọc phẩy tay với con chó mù, ra hiệu cho nó đừng có gấp gáp chạy lung tung như vậy.

Ngay sau đó, Triệu Ngọc lại đặt hết hi vọng lên người Dương Văn Đào. Nơi đây là địa bàn của gã ta, chắc gã ta sẽ biết lối ra ở đâu chứ?

Nhưng nghĩ lại, kẻ này là tội phạm giết người bỏ trốn, không cần nghĩ cũng biết, gã ta thà rằng chết chung với Triệu Ngọc chứ chắc chắn sẽ không chịu dẫn hắn ra ngoài một cách dễ dàng đâu.

Vả lại, bây giờ gã ta đang bị thương nặng, cũng không biết có tỉnh lại được không, tuyệt đối không được đặt hi vọng lên người gã.

Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Ngọc cảm thấy nếu muốn ra ngoài vẫn nên tự dựa vào sức mình mới được.

Vì vậy, hắn bắt đầu lục tìm trong đầu, chẳng bao lâu sau đã tìm được hai món đạo cụ, một cái máy tăng sóng và một cái máy định vị tàng hình.

Sau khi kết hợp hai món đồ này lại dường như có thể giải quyết vấn đề trước mắt một cách hoàn hảo.

Vì vậy, Triệu Ngọc quyết định sử dụng chúng.

Mấy đạo cụ của hệ thống thật sự rất hữu dụng, vừa mới kích hoạt thì di động của Triệu Ngọc lập tức có tín hiệu sóng, hắn vội gọi một cú điện thoại cho Bành Hân.

Bây giờ là khoảng rạng sáng một giờ, Bành Hân vẫn còn đang trong trạng thái mơ màng. Mãi đến khi Triệu Ngọc lặp lại lần nữa rằng mình đã bắt được Dương Văn Đào, vả lại còn đang bị lạc trong hầm mỏ, lúc này hắn mới nghe thấy tiếng đồ rơi xuống đất rầm rầm phát ra từ đầu dây bên kia...

Triệu Ngọc nói cho Bành Hân biết toạ độ hiển thị trên máy định vị tàng hình, việc còn lại chính là kiên nhẫn ngồi đợi thôi! E rằng đám người Bành Hân ít nhất cũng phải hai tiếng sau mới tìm được hắn.

Không cần lo lắng, hai tiếng thôi mà...

Triệu Ngọc tìm một chỗ, dựa vào tường ngồi xuống nghỉ ngơi. Do hắn và Dương Văn Đào bị còng lại với nhau, nên hắn chỉ đành dùng sức kéo Dương Văn Đào lê lết đến trước mặt mình.

Tên này...

Triệu Ngọc nghĩ, nếu như bây giờ Dương Văn Đào còn tỉnh táo thì hắn thật sự rất muốn hỏi rằng, rốt cuộc anh nghĩ cái quái gì thế? Chẳng lẽ định ở trong hầm mỏ này cả đời à?

Ngoài ra, tên nghi phạm xuất hiện gần hồ chứa nước có phải là anh không? Chẳng lẽ... là do nhân chứng nhìn nhầm sao? Anh chạy đến hồ chứa nước để làm gì?

Nhưng hiện giờ Dương Văn Đào lại mơ mơ màng màng, không hề có dấu hiệu sắp tỉnh lại.

Con chó mù lại rất ngoan, nhìn thấy Triệu Ngọc ngồi yên, nó cũng đi đến nằm bên chân hắn, không sủa một tiếng nào.

Tuy rằng nó chỉ biết tìm phân, nhưng Triệu Ngọc lại có ấn tượng rất tốt với nó. Hôm nay nếu như không có sự giúp đỡ của nó, chắc chắn hắn không thể bắt gặp Dương Văn Đào tận hai lần.

Được rồi người anh em, đợi sau khi ra ngoài, chắc chắn tao sẽ mua một con gà quay thật to cho mày ăn!

Ngồi đó không có gì làm, Triệu Ngọc lại bắt đầu suy nghĩ về hệ thống của mình. Quẻ Cấn Đoài ngày hôm nay quả đúng là tuyệt đỉnh!

Bắt được tên nghi phạm bỏ trốn, còn nhặt được một cặp tiền, quả đúng là song hỉ lâm môn, hoàn hảo đến tuyệt vời!

Có điều... bây giờ đã là một giờ khuya rồi, người đã bắt được, tiền cũng nhặt xong, nhưng tại sao thông báo kết thúc của hệ thống vẫn chưa vang lên nhỉ?

Chẳng lẽ... kỳ ngộ ngày hôm nay của mình vẫn chưa kết thúc?

Suy nghĩ một hồi, hắn bất giác lại nghĩ đến số tiền trong cặp da. Chuyện này không chỉ vượt quá tưởng tượng của hắn mà còn có cảm giác rất kì lạ nữa. Thử nghĩ xem, tại sao trong một hầm mỏ đã bị sập lại có một cặp tiền bị chôn vùi cơ chứ?

Có thể nhận ra một điều, cặp tiền và Dương Văn Đào không có quan hệ gì cả, Triệu Ngọc chỉ may mắn nhặt được thôi.

Không biết những cọc tiền này đến từ nơi nào và của ai? Là ai đã giấu nó ở đây?

Chẳng lẽ cặp tiền này có liên quan đến mỏ bạc sao? Năm xưa, có phải đã từng có giao dịch bí mật gì được tiến hành trong hầm mỏ khai thác bạc này không? Nhưng... một số tiền lớn như thế tại sao lại bị bỏ lại ở đây?

Một lúc sau, Triệu Ngọc bỗng nhớ ra, trong hang đá lúc nãy toàn là đá vụn, chẳng lẽ nơi đó thật sự đã từng xảy ra sạt lở sao?



Hự...

Triệu Ngọc bỗng cảm thấy rùng mình. Có khi nào... chủ nhân của túi tiền, do sạt lở nên đã bị đá đè trong hang. Dưới đống đá vụn đó... có khi nào, còn có... thứ khác?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 25 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần quản lý tài chính cá nhân của bạn thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như ky thu tien binh quan la gi, mo ta cong viec content marketing chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.

loading...
DMCA.com Protection Status