Cuồng thám

Chương 1281 : Chương 1281TẦM QUAN TRỌNG CỦA MÁY PHIÊN DỊCH



“A... Thật sự… tôi thật sự rất hưng phấn, năm nay lại có người mới gia nhập rồi!” Juliet tháo chiếc kính râm lớn xuống, mặt mày hớn hở nói với Triệu Ngọc: “Tên Grimm này thật đúng là có quan hệ rộng rãi, hoan nghênh cậu, thần thám Trung Quốc! Ha ha ha...”

Bởi vì có máy phiên dịch bên người, cho nên mặc dù Juliet đang nói tiếng Anh, nhưng Triệu Ngọc vẫn có thể nghe hiểu. Vừa nghe thấy đối phương khen mình, liền vội vàng gật đầu đồng ý, trong lòng bày tỏ sự biết ơn.

“Quá khen rồi, quá khen rồi...”

Ai ngờ, vừa nghe thấy Triệu Ngọc dùng tiếng Trung trả lời, Miêu Khôn bỗng nhiên bật cười, ông dùng tiếng Pháp nói với Juliet: “Em yêu à, người bạn này của anh có điểm khiếm khuyết về ngôn ngữ, chỉ hiểu một chút tiếng Anh! Cho nên chúng ta muốn nói gì thì dùng tiếng Pháp nói chuyện đi!”

Mẹ nó...

Trong lòng Triệu Ngọc hồi hộp, thật sự không ngờ rằng ông già Miêu Khôn này thật xấu xa, sao lại... Chẳng phải sợ mình biết được điều gì đó ư?

Hừ!

Đừng có mơ... Trong lòng Triệu Ngọc quyết định, trên mặt tỏ vẻ ngây thơ vô tội.

“Eddie... Eddie... %$$#...” Lúc này người da đen phụ trách đón khách lại nói ra những câu giống lúc nãy.

Ồ...

Bởi vì có máy phiên dịch, nên Triệu Ngọc có thể nghe hiểu, hóa ra người da đen này đang nhắc nhở Miêu Khôn, nói đằng sau còn có người đến! Chờ một chút, chờ một chút...

Vốn dĩ chẳng phải là lời chào hỏi gì.

Mẹ nó... Trong nháy mắt thiện cảm của Triệu Ngọc dành cho ông cha vợ này đã rớt xuống đáy vực, chỉ muốn giơ ngón tay giữa.

“Eddie. Eddie...” Miêu Khôn vẫn còn cho rằng người ta đang chào hỏi ông, vội vàng đáp lễ, nhìn thấy người đàn ông da đen đó có biểu hiện ngại ngùng.

Lúc này, sau khi nhìn thấy biểu tượng cái tẩu, Juliet cũng lấy vé mời của cô ta ra, để người đàn ông da đen nhìn qua.

“Juliet à.” Miêu Khôn dùng tiếng Pháp lưu loát nói: “Vụ việc ở Paris lần trước, bởi vì có nhiệm vụ khẩn cấp cần làm nên không thể dùng bữa tối với em, đi mà không chào tạm biệt, thật sự ngại quá!”

“Hiểu rồi, hiểu rồi!” Juliet khẽ cười, nói: “Ít nhất trước đó chúng ta đã từng e ấp cả buổi tối, đã rất happy rồi!”

Bịch bịch...

Nghe xong lời này, Triệu Ngọc không nhịn nổi liền nuốt nước bọt, thật sự không ngờ rằng Miêu Khôn lại phong lưu đến vậy. Hừ! Con người ra vẻ đạo mạo nghiêm trang, ở trên máy bay còn nói bản thân thờ ơ bình thản, đoan chính không động lòng, đúng là vớ vẩn!

Có điều... Triệu Ngọc quan sát từ trên xuống dưới người phụ nữ này, mặc dù người phụ nữ đã khoảng chừng 40 tuổi, hơn nữa dáng người cường tráng, nhưng vẫn giữ gìn nhan sắc không tệ.

Ăn mặc xinh đẹp, do cô ta cao 1 mét 85, nên dáng người cũng coi như là chuẩn.

Ui... Khẩu vị của cha vợ, đúng là rất độc đáo...

“À...” Miêu Khôn nhìn thấy Triệu Ngọc ngẩn người, vội nghiêm trang dùng tiếng Trung giải thích với hắn: “Triệu Ngọc à, tiểu thư Juliet là bạn tốt của ta, cô ấy nói nếu như có cơ hội cô ấy sẽ mời chúng ta đến nhà làm khách, tài nấu nướng của cô ấy vô cùng tuyệt vời đó!”

“Ồ... Vậy sao... Cảm ơn... Cảm ơn...” Mặc dù Triệu Ngọc cạn lời, nhưng vẫn thầm cảm ơn trong lòng.

“Thế nào, anh yêu, vất vả lắm chúng ta mới có thể gặp mặt, sau khi salon đó kết thúc, anh không có thời gian ở bên em à?” Juliet tiếp tục dùng tiếng Pháp hưng phấn nói: “Em biết ở đảo Fiji có nơi rất thú vị, nơi đó có loại cá biển vô cùng ngon, hơn nữa còn có tác dụng tráng dương nữa!”

Bịch bịch... Triệu Ngọc lại nuốt nước bọt...

“Được thôi!” Miêu Khôn nhận lời ngay: “Có điều đến lúc đó, anh còn phải kiểm tra thời gian biểu của anh như thế nào! Chỉ mong sẽ không phải ở lại nhà Grimm quá lâu, ha ha!”

“Ừm... Khụ khụ...” Miêu Khôn ho vài tiếng, quay mặt nhìn Triệu Ngọc, sử dụng tiếng Trung: “Tiểu thư Juliet nói cô ấy vô cùng hy vọng có cơ hội có thể mời con, vị thần thám Trung Quốc có thể đến Cục hình sự Paris tham quan, hy vọng có thể giao lưu văn hóa lẫn nhau...”

“Bà nội gấu nhà nó!” Triệu Ngọc mắng thầm ở trong lòng: “Còn giao lưu văn hóa Trung Tây nữa, tôi nghĩ là giao lưu thân thể thì có!”

“Đúng rồi.” Miêu Khôn tiếp tục nói với Triệu Ngọc: “Ta vừa khen con với Juliet, nói con biết võ thuật Trung Quốc là một cao thủ. Con không biết là Juliet cũng là một người trong nghề Taekwondo và Judo, nếu như ở trên đảo Kỳ Tích có cơ hội, hai người có thể so tài với nhau...”

“Khục! Konnichiwa (tiếng Nhật, nghĩa xin chào), nice to meet you (rất vui được gặp bạn)!”

Trong lúc Miêu Khôn nói chuyện phiếm, bất ngờ bên cạnh vang lên giọng nói vô cùng có lực. Đám người quay đầu lại nhìn thấy có một ông già đứng đó!

Mặc dù bên ngoài cũng là người da vàng, nhưng dựa vào khí chất nét mặt của ông ta, còn có câu nói “konnichiwa” vừa rồi, Triệu Ngọc kết luận, người này chắc chắn là người Nhật Bản!

“Ồ... Hóa ra là ông Tani Ichiro, xin chào xin chào!” Miêu Không thật đúng là quan hệ rộng, người Nhật Bản cũng biết, lúc này ông liền tiến lên bắt tay, miệng nói: “Lần trước từ biệt đã là mười năm không gặp rồi! Ngài vẫn như cũ, gần đây... A...”

Nói đến đây, Miêu Khôn lúc này mới ý thức được mình đang nói tiếng Trung, liền vội vàng đổi sang tiếng Nhật: “Gần đây sức khỏe ổn chứ?”

“Ha ha ha... Còn tốt, còn tốt!” Người Nhật Bản mỉm cười gật đầu, đưa mắt nhìn sang người phụ nữ tóc vàng Juliet kia, muốn lên tiếng chào hỏi.

Nhưng mà, vị sư tỷ Dagger cũng không nể mặt, trực tiếp quay người đi, làm bộ như không biết ông ta.

“Ồ... ồ...” Người Nhật Bản ngại ngùng, lúng túng ồ một tiếng.

“Triệu Ngọc à.” Miêu Khôn tươi cười rạng rỡ giới thiệu với Triệu Ngọc: “Vị này là nhà văn trinh thám nổi tiếng ở Nhật Bản, ngài Tani Ichiro! Sách của ông ấy có thể nói là biến thái đến cực độ, người đọc sách của ông ấy đều phải chuẩn bị kĩ bô dùng để ói mới được...”

Ồ... Là nhà văn...

“Cái này... Đây không phải là...” Ai ngờ, ông Tani Ichiro lại biết nói tiếng Trung, sau khi nhìn thấy Triệu Ngọc, bỗng nhiên hưng phấn nói: “Đây không phải là vị cảnh sát rất nổi tiếng ở Trung Quốc sao... Triệu... Triệu...”

“Triệu Ngọc!” Miêu Khôn giới thiệu nói: “Đôi mắt của ngài thật tinh tường, như vậy cũng có thể nhận ra ư?”

“Tôi...” Tani Ichiro dùng tiếng Nhật nói: “Bình thường tôi thường chú ý đến những vụ án thú vị xảy ra trên thế giới, cho nên cũng biết được một chút!

“Tôi còn tưởng rằng lần này Grimm mời đều là những người bạn cũ! Không ngờ rằng lại có một người mới đến...” Nói xong ông ta lại dùng tiếng Trung bập bẹ nói với Triệu Ngọc: “Thật sự hân hạnh hân hạnh! Nếu như có thời gian, hy vọng chúng ta có thể giao lưu với nhau, tôi đang viết sách ‘tảo nương’ câu chuyện trinh thám lớn đó!”

“Không phải ‘tảo nương’, là ấp ủ!” Miêu Khôn quả nhiên là chuyên gia ngôn ngữ, dùng tiếng Nhật chỉnh sửa cho nhà văn người Nhật này.

Vào lúc này, người da đen giơ tấm bảng bỗng nhiên đi tới trước mặt, yêu cầu xem vé mời của Tani Ichiro.

Sau khi nhìn thấy Tani Ichiro lấy vé mời ra, lúc này anh ta mới thỏa mãn gật đầu, nói một tràng tiếng Hindi với mọi người.

Triệu Ngọc nghe hiểu được, ý của anh ta là anh ta đã nhận đủ người rồi, bây giờ có thể theo anh ta lên xe!

Mặc dù nhóm người Miêu Khôn nghe không hiểu, nhưng nhìn động tác của anh ta cũng có thể hiểu đại khái ý nghĩa, liền cùng anh ta ra khỏi sân bay…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 26 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dantaichinh.com chẳng hạn như biên bản thu hồi hoá đơn, trích lập dự phòng mới nhất chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status