Cuồng thám

Chương 13 : Chương 13: Phanh nằm ở đâu?



<strong><em>Nhóm dịch: Fulybook</em></strong>

Nhân sinh nhược chích như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến! (1)

<em>(1)Trích từ bài thơ Mộc Lan Hoa Lệnh, có nghĩa là: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì sao có chuyện gió thu làm chiếc quạt đau lòng.</em>

Trong thế giới lúc trước, Triệu Ngọc cũng từng có một mối tình oanh oanh liệt liệt...

Hắn 18 tuổi, yêu cô lúc đó cũng 18 tuổi.

Tên của cô là… Diêu Giai!

Diêu Giai thiên sinh lệ chất, tuyệt đại phương hoa (2), xinh đẹp như nàng tiên không nhuốm bụi trần trên Tiên Cung, tóc dài nhẹ bay khiến Triệu Ngọc đắm say đến mức không thể nào thoát ra được.

<em>(2)Chỉ người con gái xinh đẹp, tốt bụng hiếm thấy.</em>

Hai người yêu nhau ngọt ngào mà mãnh liệt. Đoạn ký ức đó là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong cuộc đời hắn. Nhưng mà, cũng giống như những bộ phim Hàn muốn lấy nước mắt người xem vậy, kết cục cuối cùng vẫn khó thoát khỏi bi kịch.

Triệu Ngọc tuổi trẻ hăng hái, đánh nhau như cơm bữa. Kết quả, trong một lần ẩu đả kịch liệt, ngoài ý muốn khiến chân Diêu Giai trúng dao, chịu tàn tật cả đời.

Sau khi cha mẹ Diêu Giai điên cuồng đánh mắng Triệu Ngọc một trận thì mang con gái đi khỏi quê hương. Hai người bị chia cách từ đó, tưởng như khó có thể gặp lãi. Đến tận lúc Triệu Ngọc phải nằm trên ghế chịu án tử hình, nhìn thuốc độc từ chảy vào mạch máu, trong miệng hắn vẫn lẩm bẩm gọi tên Diêu Giai.

Đại mã y Bắc Phong (3), Cái tên Diêu Giai này, khiến Triệu Ngọc đến chết không quên...

<em>(3)Ý chỉ như lá rụng về cội.</em>

Chẳng thể ngờ được là…

Người đẹp vốn đã đi xa, lại đột ngột xuất hiện trước mặt mình, hơn nữa còn là cô gái bị cướp túi… kia!

Gặp lại người xưa, Triệu Ngọc cảm thấy dường như đã xa cách mấy đời!

Diêu Giai trước mắt mặc một chiếc váy dài màu hồng nhạt, tóc đen buộc cao, tuy đã trưởng thành hơn nhưng vẫn như ngọc bích không tỳ vết, xinh đẹp tuyệt luân. Dù túi của cô bị người ta cướp đi nhưng hành động vẫn nho nhã nhẹ nhàng, khiến người nhìn hoài không chán...

"Bắt trộm! Bắt trộm! Túi của tôi!" Mặt Diêu Giai tràn ngập lo lắng chạy ngang qua Triệu Ngọc mà chẳng thèm để ý gì đến hắn. Hình như từ sâu trong lòng cô cũng không mong đợi vào việc Triệu Ngọc bắt kẻ gian giúp mình.

Hả!

Triệu Ngọc nhanh chóng tỉnh lại từ trạng thái mơ màng, không đúng nha? Nếu như túi của Diêu Giai bị tên kia cướp đi, vậy thì khác rồi! Ông đây còn thất thần làm gì chứ?

Triệu Ngọc nhanh chóng nhìn khắp xung quanh, phát hiện cái tên cướp túi kia đã chạy rất xa, nếu chỉ dựa vào đôi chân này thì khó mà đuổi kịp.

Nhưng lúc này trên đường đang có rất nhiều xe, đừng nói ô tô, thậm chí ngay cả xe đạp cũng chen không lọt, căn bản không có phương tiện giao thông nào thích hợp cả.

Làm sao bây giờ?

Triệu Ngọc quay đầu lại liền thấy con vật vô cùng cao lớn kia… lạc đà!

Ha!

Có cách rồi!

Triệu Ngọc chẳng thèm suy nghĩ thêm nữa, nhanh chóng đoạt lấy dây cương trong tay người chủ, xoay người nhảy lên lưng lạc đà!

“Giá!”

Trước kia hắn từng cưỡi ngựa trong trường đua, hai chân kẹp chặt, đánh lạc đà muốn nó tiến tới. Ai ngờ, mặc cho hắn hành hạ thế nào, con lạc đà kia vẫn vững như núi Thái Sơn, không thèm chuyển động.

"Ông anh, anh đang làm gì vậy?" Chủ của Lạc đà nóng nảy: "Mau đi xuống đây đi! Như vậy không đúng đâu!"

"Đừng nói nhảm nữa, tôi là cảnh sát đây!" Triệu Ngọc tiếp tục hét lớn: "Bắt cướp đó, nhìn không ra sao? Bây giờ phải trưng dụng lạc đà của anh, mau nói cho tôi biết phải làm thế nào thì nó mới chạy? Nhanh lên!"

Bị Triệu Ngọc quát một tràng như vậy, chủ lạc đà thấy rất sợ hãi, cũng không biết anh ta dùng cách nào mà chỉ khẽ vỗ một cái vào mông lạc đà thì nó đã hất bốn vó lên, nhanh chóng chạy về phía trước!

Sự việc xảy ra đột ngột khiến Triệu Ngọc thiếu chút nữa thì ngã sấp xuống, hắn hoảng hốt quơ tay, ôm chặt lấy bướu lạc đà.

Cộc cộc cộc...

Lạc đà càng chạy càng nhanh, tiếng gió vù vù thổi qua hai bên tai, còn kích thích hơn cả đua mô-tô.

"Sư huynh... anh..." Lý Bối Ny đứng kế bên ngây ra như phỗng, sửng sốt một lúc lâu mới gọi với theo: "Anh... Cẩn thận nha..."

Dường như giọng nói của Lý Bối Ny cũng không đuổi kịp Triệu Ngọc. Bốn chân lạc đà như lướt trên gió, chỉ trong nháy mắt đã vượt qua Diêu Giai đang đau khổ đuổi theo kẻ trộm.

Diêu Giai cũng ngẩn ngơ, ngửa đầu nhìn lạc đà lớn và Triệu Ngọc đang lắc lư trên người nó, cảm thấy hình ảnh trước mắt vốn không thuộc về thế giới này!

Lạc đà chạy dọc theo lối đi bộ, tuy đường hẹp nhưng nó di chuyển rất linh hoạt, tốc độ vẫn không hề giảm, chẳng bao lâu sau đã đuổi kịp tên cướp kia.

Mới đầu, tên cướp túi còn tưởng rằng không có việc gì! Ai ngờ mới vừa quay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy một con vật to khủng khiếp đuổi theo mình, tròng mắt hắn ta trừng lớn như muốn lòi ra, vội vàng tăng tốc độ.

Chạy được một đoạn, lúc lạc đà sắp đuổi kịp tên cướp thì hắn ta chợt nhìn thấy một con ngõ nhỏ, nhanh chóng chuồn vào đó.

Triệu Ngọc cũng vội vàng kéo dây cương, lạc đà xoay cái mông to bự của nó một vòng, cũng vọt vào theo.

Trong ngõ nhỏ có mấy gian hàng bày bán đồ linh tinh như nồi bát muôi bồn, đồ ăn vặt, thậm chí còn có xem bói.

Động tác của tên cướp kia rất linh hoạt, hắn dễ dàng di chuyển qua các quán nhỏ nhưng lạc đà lớn thì lại không thể né tránh, thô bạo đụng bay hết những thứ cản đường nó!

Chỉ một thoáng thôi, nồi bát muôi bồn tan nát rải đầy dưới đất, ghế dựa bị bẻ gãy kêu răng rắc, đám đông hoảng hốt tới mức ngay cả ông thầy bói mù cũng xoay người muốn bò lên tường.

Trong ngõ hẻm gà bay chó sủa, một mảnh hỗn loạn.

Nhưng dù như vậy, lạc đà lớn cũng không giảm tốc độ, cuối cùng khi chạy tới cuối con ngõ nhỏ thì đuổi kịp tên cướp. Lúc đó, tên cướp túi đã mệt đến mức sắp hộc máu, tiếng thở gấp hồng hộc còn lớn hơn tiếng của lạc đà.

Nhưng mà, ngay lúc đuổi kịp tên cướp, Triệu Ngọc mới chợt phát hiện ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng! Trước đó hắn đã quên hỏi, phanh của con lạc đà này nằm ở đâu rồi?

Làm sao để... ngừng lại đây!?

"Hừ! Hừ!"

Triệu Ngọc thử liền mấy cách phanh truyền thống nhưng con lạc đà cứ trơ trơ ra, bốn vó vẫn tung bay, nhanh như điện chớp. Chỉ thoáng chốc nó đã vượt qua tên cướp mấy mét rồi.

Hả?

Tên cướp kia ngẩng đầu lên, người trên lạc đà vậy mà không bắt hắn, cho nên hắn quay đầu chạy ngược về, nhưng hắn thật sự chạy không nổi nữa, chỉ có thể chậm rãi đi bộ về.

Bà nội nó chứ!

Triệu Ngọc cảm thấy bên tai mình có hai con quạ đen bay ngang qua, lại còn không ngừngkêu quạ quạ. Rơi vào đường cùng, hắn chỉ còn cách tàn nhẫn kéo dây cương của lạc đà, quẹo một vòng lớn ở chỗ đầu hẻm, rồi chạy ngược lại.

"Không phải chứ?”

Lúc này đến cả ý muốn tự sát tên cướp cũng nghĩ đến nhưng hắn ta vẫn cắn răng, cố gắng tăng tốc. Bây giờ Triệu Ngọc không cho hắn cơ hội nào nữa, lúc lạc đà chạy qua bên người tên cướp, hắn xoay người nhảy khỏi lưng lạc đà.

Triệu Ngọc bay theo hình một đường cong xinh đẹp trong không trung rồi hung hăng ngã lên người tên cướp.

Tên cướp bị nện một cái đến nổ đom đóm mắt, chẳng còn hơi sức đâu mà vùng vẫy nữa. Đợi đến lúc Triệu Ngọc đứng dậy, hắn ta thành thành thật thật giơ hai tay lên, tỏ ý đầu hàng.

Nhưng mà, Triệu Ngọc đang nổi nóng, chẳng thèm quan tâm hắn ta có đầu hàng không đã vung quyền đánh hắn bầm tím mắt, máu mũi phun ra ngoài như hai cái vòi nước bị hỏng van.

Bà nội nó chứ!

Cho mày chạy này!

Triệu Ngọc lại tát hắn ta một bạt tai, rồi mới đặt mông ngồi xuống mặt đất, người mệt rã rời. Con lạc đà này cũng rất có linh tính, cảm thấy trên lưng không còn người liền tự động ngừng lại, còn liên tiếp quay đầu nhìn Triệu Ngọc!

Triệu Ngọc giơ ngón tay cái ra nói với nó: "Cảm ơn nhé! Người anh em!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 26 lượt.

Bạn đang muốn cải thiện kỹ năng giao tiếp bằng tiếng Anh hay bạn hay bạn muốn nâng cao kiến thức của mình qua nguồn tài liệu và sách báo tiếng Anh? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động trên trang findzon chẳng hạn như amphora la gi nghia cua tu amphora la vo hai quai co hy lap co la ma, cocoon la gi nghia cua tu cocoon la lam ken chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.

loading...
DMCA.com Protection Status