Cuồng thám

Chương 1527 : Chương 1527ĐIỀU KIỆN



Chương 1527ĐIỀU KIỆN

“Phù...”

Trong một nhà hàng cơm Tây nào đó ở thành phố Vân Ổ, Triệu Ngọc thở dài rồi cầm dao nĩa lên.

Nhưng nhìn món bít tết ngon miệng trước mắt mình, hắn vẫn không có khẩu vị gì.

“Làm ơn đi, anh cứ ăn mấy miếng đi, ăn đại mấy miếng cũng được!” Tiểu thư Miêu ở đối diện khuyên: “Cứ chịu đựng như vậy sao được?”

“Không có thể lực và tinh thần đầy đủ thì sao có thể ứng phó với những cuộc điều tra tiếp theo chứ?”

“Hay là... Chúng ta gói mang về phòng làm việc đi?” Triệu Ngọc đề nghị: “Hình như anh lại nghĩ ra vài khả năng nữa rồi!”

“Đóng gói mang về thì đồ ăn sẽ lạnh mất, anh mau ăn đi!” Tiểu thư Miêu khoanh tay ra lệnh: “Ăn xong, em sẽ quay về Cục Cảnh sát cùng anh!”

“Xin anh đấy, thần thám Triệu của em à, chúng ta đã chắc chắn chuyện đào thi thể rồi, anh chỉ cần đợi kết quả là được. Tiểu Thôi ở đó chỉ đạo, pháp y Trương cũng phái người đến chờ rồi, anh còn lo lắng gì nữa?”

“Được, được... Anh ăn, anh ăn...” Triệu Ngọc không cố chấp nữa, đành phải dùng dao cắt một miếng bò bít tết nhỏ ra ăn.

“Chậc!” Miêu Anh tiếp tục ra lệnh, không buông lỏng chút nào: “Bác sĩ đã dặn hiện giờ anh không thể quá lo lắng, nếu anh nghe em một câu thì tối nay anh cứ ngủ đi, em sẽ theo dõi vụ án!”

“Không được.” Triệu Ngọc lắc đầu: “Trong chín video, chỉ video có Miêu Tiếu Văn là có nghĩa địa! Còn những video khác thì sao? Trong những video khác, chỗ thì ở vùng hoang vu, chỗ thì ở công xưởng bỏ hoang, chỗ thì ở công trường kiến trúc... Anh phải làm rõ tại sao hung thủ không hành động theo lối suy nghĩ thông thường mà chọn tất cả các địa điểm giết người ở nghĩa địa? Trong những video khác, hung thủ đã chôn thi thể ở đâu?”

“Triệu Ngọc, em biết...” Miêu Anh đặt dao nĩa của mình xuống rồi nghiêm nghị nói: “Em không phải bảo mẫu của anh, em biết anh chê em lải nhải! Nếu là lúc trước thì chắc chắn em sẽ không ngăn cản anh, chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng!”

“Nhưng bây giờ không được, trạng thái tinh thần của anh không cho phép anh tự giày vò mình như vậy nữa!

“Nghe em đi, tuy vụ án này lớn nhưng vẫn có chúng em mà!” Miêu Anh thật lòng khuyên nhủ: “Về các địa điểm giết người, Tiểu Thôi đã thành lập đội phân tích chuyên nghiệp rồi; trên mạng thì có Tăng Khả; việc điều tra nghi phạm thì có chị Ngô; Còn em và Nhiễm Đào nữa, không có vấn đề gì đâu! Anh hãy nghỉ ngơi cho tốt, mai lại đến thay chúng em, làm vậy cũng chỉ vì nghĩ cho vụ án thôi!”

Ừm...

Triệu Ngọc vừa nhai bít tết vừa gật đầu cảm khái.

Thực ra, trong lòng hắn hiểu Miêu Anh rất có lý, trạng thái tinh thần của hắn trong thời điểm hiện tại quả thực đã xảy ra một số vấn đề. Cứ thế này thì công việc chỉ đạo phá án của hắn sẽ bị ảnh hưởng.

Hơn nữa, căn cứ vào kinh nghiệm của mình để phán đoán, quy mô vụ án video giết người lớn, không phải chỉ một, hai ngày là phá được, mình buộc phải chuẩn bị tâm lý mất thời gian dài mới phá án được.

Xem ra... Đúng là mình cần nghỉ ngơi thật tốt.

Thôi được, nghe lời Miêu Anh, ăn no đã!

Triệu Ngọc lập tức gật đầu đồng ý rồi ăn hết đĩa bít tết to.

Sau khi về đến Cục Cảnh sát, Triệu Ngọc về phòng làm việc trước, thu thập tin tức theo thông lệ, sắp xếp một số việc rồi mới quay trở lại phòng nghỉ ngơi dưới sự thúc giục của Miêu Anh.

Nhưng trước khi ngủ, hắn vẫn nghiêm túc quan sát hệ thống trong đầu, đồng thời xác nhận lại máy báo động khẩn cấp trên mục đạo cụ.

Hôm nay, sau khi ra khỏi khu chung cư biệt thự Kim Đỉnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao đột nhiên máy báo động khẩn cấp lóe lên rồi lại tự động tắt?

Không biết là do hệ thống trục trặc hay là do lúc đó đã xảy ra sự cố gì? Cũng có thể là có người muốn gây hại cho mình?

Chắc không đến mức đó đâu nhỉ?

Triệu Ngọc nghiêm túc suy nghĩ, lần này mình đến Việt Châu, ngoài Tổng cục Hình sự biết tin ra thì người thân và bạn bè hắn không hề biết, nên không thể nắm được hành tung của hắn được.

Vậy... Chuyện gì đã xảy ra?

Không được...

Để an toàn, Triệu Ngọc vẫn mở loại máy có thể duy trì vài ngày như máy thăm dò tàng hình, đồng thời sử dụng mấy trăm điểm tích lũy để cường hóa, mở rộng phạm vi của máy thăm dò.

Như vậy, một khi có ai muốn gây hại cho mình thì mình sẽ dễ phát hiện ra sớm.

Ừm, chỉ mong... chuyện hôm nay chỉ là ngoài ý muốn thôi!

Hiện tại, khu vực gieo quẻ bói vẫn trong trạng thái cooldown, không thể gieo quẻ, hắn không thể biết trước vận mệnh tương lai của mình. Bởi vậy, vẫn nên thận trọng trong mọi việc thì hơn.

Sau khi mân mê máy thăm dò xong, Triệu Ngọc mới nằm trên giường.

Để tránh đêm dài lắm mộng, hắn uống một viên thuốc ngủ tàng hình rồi mới ngủ say...

Giấc ngủ này, hắn ngủ rất say, hầu như không mơ thấy gì.

Đợi khi tỉnh lại thì trời đã sáng.

Triệu Ngọc nhìn đồng hồ, 6:06 sáng, con số cũng khá may mắn.

Triệu Ngọc vươn vai, vào nhà vệ sinh rửa mặt. Sau khi giải quyết xong hàng loạt việc cần làm sau khi ngủ dậy, hắn mới cảm thấy mình đã khôi phục hơn nửa sức lực, thể lực, cảm giác cực kỳ sảng khoái, lâu rồi không cảm nhận được.

“Được rồi, thần thám Triệu vĩ đại, người quét sạch các vụ án khó giải...” Triệu Ngọc nhìn gương, động viên tinh thần cho mình một cách vô sỉ: “Thời khắc mày đại phát thần uy đã đến, hung thủ trong vụ án video giết người gặp mày là xui xẻo tám đời tám kiếp của hắn ta đấy...”

Vù vù... Vù vù...

Không ngờ, trong lúc Triệu Ngọc đang nói khoác mà không biết ngượng thì điện thoại hắn bỗng vang lên như ứng nghiệm điều gì.

Triệu Ngọc cầm điện thoại lên xem, trên màn hình lại là những con số lạ lẫm, chúng không những lạ mà còn nhiều số hơn bình thường rất nhiều.

Ừm...

Triệu Ngọc vừa nhìn đã chắc chắn số điện thoại này là từ nước ngoài, mà bạn bè của hắn ở nước ngoài chỉ có một người duy nhất. Đó chính là sư tỷ Dagger Juliet ở Pháp!

Không cần nói gì cả, Juliet tìm hắn chỉ có một chuyện: thuyết phục hắn phá những vụ kỳ án khó giải trên thế giới như là vụ án đại gia siêu cấp mất tích, vụ Kuman Thong ở Philippines, v.v…

Ngại quá...

Triệu Ngọc cầm điện thoại nhưng không nghe, trong lòng thầm nói, giờ bản thần thám phải phá một vụ án lớn, hôm nay không phí lời với cô đâu.

Vì vậy, hắn không cúp điện thoại mà trực tiếp đẩy cửa ra khỏi phòng làm việc.

Song, vừa mới mở cửa thì hắn lập tức cảm thấy bất thường. Hôm nay, cửa phòng làm việc của tổ điều tra đặc biệt vô cùng náo nhiệt, rất nhiều cảnh sát mặc áo blouse trắng ra ra vào vào, bước chân vội vàng, dường như đã xảy ra chuyện gì rồi thì phải?

À...

Triệu Ngọc bỗng nhớ ra, có phải tối qua...

“Brừ brừ... brừ...”

Không ngờ, chiếc điện thoại trong tay Triệu Ngọc lại rung lên. Hắn cúi đầu xuống nhìn, vẫn là số điện thoại khi nãy.

Triệu Ngọc hơi phiền, hắn vừa muốn ấn nút đỏ để cúp điện thoại thì nghĩ lại. Không đúng, nếu Juliet chỉ muốn thuyết phục mình thì theo lý chắc hẳn sẽ không cố chấp như vậy chứ?

Chẳng lẽ... Còn chuyện khác?

Nghĩ đến đây, Triệu Ngọc ấn vào nút xanh nghe điện thoại.

Kết quả, trong điện thoại bỗng vang lên giọng đàn ông như tiếng sấm, hơn nữa người đàn ông này còn sử dụng tiếng Anh không quá chuẩn!

Đệch!

Triệu Ngọc mắng một câu, làm cái lông gì thế? Gọi đường dài quốc tế mà còn gọi sai à?

Ừm...

Đợi đã...

Trong chốc lát, Triệu Ngọc nghe ra giọng người đàn ông. Sao lại quen thế nhỉ?

Không phải chứ?

Cuối cùng hắn mới nhớ ra người đàn ông nói tiếng Anh này là ai.

Nghĩ vậy, Triệu Ngọc không dám sơ suất, vội vàng sử dụng máy phiên dịch tàng hình nên lập tức hiểu lời của người này.

“Tôi nói này thần thám Trung Quốc, đừng giả vờ nữa, tôi biết cậu hiểu tiếng các nước.” Người đàn ông trong điện thoại hùng hổ nói: “Female Miêu đã nói với tôi rồi, đơn giản là tôi có thể giúp cậu giải quyết vấn đề của mình.”

“Nhưng cậu biết tôi làm nghề gì mà!”

“Vậy nên giờ chúng ta vẫn nên bàn bạc điều kiện đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 28 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau doc than, phanh cbs rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.

loading...
DMCA.com Protection Status