Cuồng thám

Chương 465 : Chương 465KHĂN LỤA HOA HƯỚNG DƯƠNG



“Cái gì!?”

Các cảnh sát khác nghe Triệu Ngọc nói vậy thì đều ngạc nhiên đến nỗi giật nảy người, cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.

“Đàn anh, em thấy loạn rồi đấy. Anh đang nói gì vậy?” Lý Bối Ni hỏi: “Khăn lụa và con tin, với cả… nhà Lan Thư Bình… có liên quan với nhau sao?”

“Không phải!” Triệu Ngọc cũng cảm thấy đầu mình rối hết cả lên. Hắn day day thái dương của mình, nói: “Tôi… tôi nhớ mà, tôi từng nhìn thấy chiếc khăn này ở nhà Lan Thư Bình! Quỷ thật! Hôm nay tôi mới đi mà, thế mà sao… sao lại không tài nào nghĩ ra nhỉ?”

“Tiểu Triệu, chẳng lẽ ý cậu là…” Trương Cảnh Phong nhìn màn hình chiếu, nói: “Người bắt cóc đứa trẻ chính là vợ Lan Thư Bình? Đây chỉ là vở kịch do cả nhà họ diễn ư?”

Suy đoán của Trương Cảnh Phong làm tất cả mọi người trợn mắt nhìn…

“Không phải!” Triệu Ngọc lắc đầu nói: “Con mẹ nó im hết giùm tôi đi, để tôi ráng nhớ lại xem… nhớ lại xem…”

Triệu Ngọc ôm đầu cố gắng lục lọi lại trí nhớ của mình. Loại cảm giác này thực sự quá kỳ lạ, rõ ràng là hắn nhớ mình đã nhìn thấy chiếc khăn này trong nhà Lan Thư Bình, nhưng sao lại không nhớ ra cụ thể ở đâu cơ chứ?

Mặc dù các cảnh sát xung quanh đều rất tò mò nhưng không ai dám lỗ mãng hỏi han, chỉ nín thở yên tĩnh đợi Triệu Ngọc.

“A…”

Cuối cùng, sau vài phút vắt óc suy tư, cuối cùng Triệu Ngọc cũng làm rõ được đầu đuôi mọi chuyện!

“Đúng rồi! Đúng, đúng rồi!” Triệu Ngọc nắm chặt tay lại, động nói: “Tôi nhớ ra rồi! Là ở trong phòng ngủ của con gái Lan Thư Bình, chính xác là vậy! Mà chiếc khăn lụa này cũng không hẳn là tranh, nói đúng hơn đó là một… bức tranh!”

Cái gì!

Tranh!?

Các cảnh sát lại xôn xao hết cả, không một ai hiểu được rốt cuộc Triệu Ngọc đang muốn nói gì.

“Sai… không sai được!” Triệu Ngọc nói bằng giọng chắc nịch: “Ở… Ừ… Không phải con gái Lan Thư Bình rất thích vẽ tranh à? Trên bức tường trong phòng ngủ của cô bé treo nhiều tranh lắm, chúng đều do tự tay cô bé vẽ. Khi đó tôi còn khen đẹp nữa mà! Sau đó… hình như một trong số những bức tranh đó có vẽ chiếc khăn hoa hướng dương này!”

Khi hắn nói tới đây, cả phòng làm việc lập tức yên ắng hẳn.

Năm giây sau, Lý Bối Ni đặt câu hỏi đầu tiên: “Đàn anh, anh có chắc không? Chỉ là… một chiếc khăn lụa?”

“Đợi đã…” Bỗng nhiên, Triệu Ngọc lại sực nhớ ra một thứ. Trong cột đạo cụ của mình có một món gọi là máy tìm lại ký ức.

Sau khi sử dụng đạo cụ này, hắn có thể tìm được một đoạn ký ức, đồng thời để nó hiển thị ra rõ ràng. Dù sao bây giờ mình cũng có năm cái, cứ thử dùng một cái xem sao.

Vì vậy, Triệu Ngọc lập tức nhấn vào đạo cụ đó và sử dụng. Cũng giống với máy xóa ký ức mà hắn dùng trước kia, sau khi kích hoạt, hắn phải nhập vào khoảng thời gian chính xác mới được. Không những thế, đoạn ký ức này chỉ có độ dài mười phút.

May mà Triệu Ngọc nhớ rất rõ thời gian khi hắn đến nhà Lan Thư Bình. Hắn vừa nhập vào xong, trong đầu đột nhiên xuất hiện một màn hình hiển thị, đưa hắn trở về đoạn ký ức của buổi sáng hôm nay.

Trên màn hình, Triệu Ngọc nhanh chóng thấy được hình ảnh của phòng ngủ con gái Lan Thư Bình mà hắn đã nhìn thấy hồi sáng. Thị giác vẫn lấy hắn làm trung tâm, những món đồ kia đều là những thứ hắn từng tận mắt quan sát.

Khi ống kính chuyển dời từ từ, cuối cùng hắn cũng trông thấy những bức tranh trên tường. Quả nhiên… ngay trong số rất nhiều những tác phẩm ấy, bức tranh vẽ khăn hoa hướng dương lập tức đập vào mắt hắn.

Con gái Lan Thư Bình quả thực rất có tài năng hội họa, tuy rằng nét vẽ vẫn có hơi hướm ngây ngô trẻ thơ nhưng hình ảnh lại rất sinh động, trông giống như đúc. Triệu Ngọc vừa liếc mắt nhìn là đã nhận ra, chiếc khăn lụa hoa hướng dương trên bức tranh này chính là chiếc khăn mà người phụ nữ trong video kia quàng trên cổ!

Nói cách khác…

“Đàn anh… Đàn anh… anh không sao chứ?”

Nghe được câu hỏi han lo lắng của Lý Bối Ni, Triệu Ngọc từ từ thoát ra khỏi hồi ức của mình. Khi hắn ngước mắt lên nhìn lại mới bất ngờ thấy mình đang nằm trên đất như cóc luyện công, nếu như chân phải hơi giơ lên một chút thì chính là tư thế chó đi tiểu...

Ôi shit!

Triệu Ngọc vội vàng bò dậy từ dưới đất, vừa phủi bụi trên người vừa nói: “Không sao, không sao, đang mải nghĩ về vụ án ấy mà! Khụ khụ…”

Triệu Ngọc ho khan vài tiếng, sau đó vội vàng gọi điện thoại cho Trương Diệu Huy.

Lúc này anh ta còn đang nằm vùng ở nhà Lan Thư Bình nên chẳng bao lâu sau, anh ta đã gửi ảnh chụp bức tranh vẽ khăn hoa hướng dương về theo đúng lời dặn của Triệu Ngọc.

Mãi đến khi thấy bức tranh này, mọi người mới tin tưởng Triệu Ngọc nói.

“Ôi trời ơi, đúng là thần kỳ quá đi mất!” Lý Bối Ni líu lưỡi nói: “Nếu vậy thì chẳng phải là… chẳng phải là…”

“Chính xác!” Triệu Ngọc kêu to một tiếng rồi lại dùng ngón tay chỉ vào người phụ nữ không mấy bắt mắt trên màn hình: “Cô gái này rất có thể chính là người bắt cóc!”

“Ồ!”

Dù mọi người đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không kìm được mà ồ lên, xôn xao hết cả.

“Lúc trước chúng ta từng đặt giả thiết…” Triệu Ngọc nói thật nhanh: “Trong hoàn cảnh như vậy mà có thể lặng lẽ bắt một đứa bé đi, tức là bọn bắt cóc đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Chúng đã tiếp xúc với cô bé từ trước, để cô bé mất đi sự đề phòng với bọn chúng!”

Nói rồi, Triệu Ngọc lại chỉ bức tranh trên điện thoại: “Cô bé có thể vẽ cả khăn quàng của cô ta lên bức tranh của mình đủ để biết rõ, thời gian tiếp xúc của cô bé với bọn chúng không chỉ rất dài, mà họ còn trở thành bạn bè tốt! Cho nên cô bé mới có thể vẽ bức tranh này, cho nên bọn bắt cóc mới có thể thành công như vậy!”

“Chuyện này…” Lương Hoan lắc đầu nói: “Nếu vậy phải nhanh chóng thông báo cho Trương Diệu Huy, để cậu ấy hỏi vợ Lan Thư Bình về nguồn gốc của bức tranh này và lúc trước cô bé có từng nói gì về nó không? Đó cũng đều là manh mối cả!”

“Ừ…” Triệu Ngọc gật đầu, Lương Hoan lập tức đi gọi điện thoại.

“Nhưng…” Trương Cảnh Phong nhíu mày nói: “Tôi nghĩ mãi mà không ra, kẻ bắt cóc không phải là Phùng Khoát à? Tại sao bây giờ lại biến thành một cô gái? Cô gái này từ đâu tới?”

“Lẽ nào… là giả gái?” Đại Phi nghi ngờ hỏi.

“Đừng đùa nữa!” Trương Cảnh Phong nói: “Rõ ràng cô gái này đã tiếp xúc với đứa bé trong thời gian không ngắn. Phùng Khoát mới vượt ngục, làm sao có khả năng đó được?”

Giả gái?

Triệu Ngọc suy nghĩ một chút, một khả năng bỗng lóe lên trong đầu hắn. Lẽ nào… là Tiêu Chấn sao? Để tiếp cận cô bé nên Tiêu Chấn đã giả gái?

Nhưng… hắn lại cẩn thận nhìn lên màn hình, thân hình của cô gái kia thon thả lả lướt như vậy, sao có thể là đàn ông đóng giả được?

Vậy chuyện này… rốt cuộc là sao?

Cô gái đeo khăn lụa có hình hoa hướng dương này là ai?

Sự xuất hiện của người phụ nữ này bỗng chốc làm rối loạn tất cả những suy đoán trước đó của Triệu Ngọc. Tuy nhiên, bây giờ họ đã phát hiện ra được một manh mối hiếm hoi như vậy, cho nên nhất định phải theo sát.

Vì vậy, Triệu Ngọc lập tức yêu cầu các cảnh sát điều tra xem lại các đoạn video được trích xuất một lần nữa, nhằm tìm ra cô gái ấy đã đến bằng cách nào? Mục đích thực sự của cô ta là gì?

Kết quả, Triệu Ngọc vừa mới phân công xong, Lý Bối Ni đã lập tức phát hiện ra một chuyện. Cô phóng to hình ảnh trên màn chiếu vài lần rồi chỉ vào đó, nói với mọi người: “Mọi người nhìn xem, tư thế tay phải của cô gái trông giống như đang làm gì?” Lý Bối Ni lại chỉ vào một chỗ khác, nói: “Còn nữa, trên mặt đất có một cái bóng, mọi người nhìn xem cái bóng này giống cái gì?”

“Xe!” Triệu Ngọc quan sát rất cẩn thận, lập tức cho ra đáp án: “Ô tô! Tư thế này của cô ta… là đang đóng cửa xe! Ôi… con mẹ nó chứ! Hóa ra là cô bé đã bị bắt cóc theo cách này! Tôi dám chắc lúc đó con gái Lan Thư Bình ở ngay trên xe của cô ta!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 26 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như tao quan 2013 tao tho hat am i mang chung minh thu vao gap ngoc hoang full hd, nhat cuong lam tho ve vo/nhat cuong lam tho ve vo 2 rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status