Cuồng thám

Chương 495 : Chương 495ANH THẤY THẾ NÀO?



Triệu Ngọc không thể nào ngờ người đàn ông trung niên kia lại không chút do dự nhảy xuống từ chỗ cao như vậy!

Ngang với nhà trệt là nóc của một xưởng xi măng bỏ hoang, khoảng cách đó đến nóc các nhà trệt khá xa, mức chênh lệch ít gì cũng phải cỡ ba bốn mét, nhìn thôi đã thấy quáng mắt, nhưng người này lại không chút do dự nhảy xuống, đúng là khiến người ta không thể tin nổi!

Triệu Ngọc vội vàng chạy đến cạnh đó quan sát, lại thấy người nọ phóng qua không trung, rơi chính xác vào nóc xưởng xi măng đối diện! Người này đúng là người trong nghề, sau khi rơi xuống đất còn lăn người để giảm bớt áp lực.

Nhưng dù sao đây cũng là một cú nhảy xa khó tin, dưới trùng kích mạnh mẽ của lực quán tính, đùi phải của hắn ta vẫn bị đập xuống rất nặng.

Ui chao...

Người đàn ông trung niên nhất thời ngã người trên nóc nhà, nhìn kĩ thì thấy cẳng chân bên phải đã biến dạng, chắc là gãy xương rồi.

Đờ mờ!

Triệu Ngọc thở hổn hển, nhìn người đàn ông đối diện mình, lại nhìn khe rãnh dưới chân, không thể hiểu nổi tới cùng người này nhảy qua kiểu gì?

Lúc này, tuy người đàn ông trung niên kia đang chịu đau nhưng vẫn xoay đầu lại, dùng ánh mắt chứa đầy ý khiêu khích nhìn Triệu Ngọc. Đôi mắt kia giống như đang nói, có gan thì anh cũng nhảy thử xem?

Đờ mờ nó, bà nội con gấu!

Đương nhiên Triệu Ngọc không phục, hắn lập tức xắn tay áo lên, nhanh chóng lui về phía sau, chuẩn bị cũng bay qua không trung một lần!

Ông... ông đây không tin đâu!

Một người đàn ông lớn hơn mình vài chục tuổi còn có thể nhảy qua cơ mà? Vậy vì sao ông đây không nhảy qua được? Ông không phục!

Chỉ trong thoáng chốc, Triệu Ngọc hạ quyết tâm, nhanh chóng chạy lấy đà rồi cũng nhảy từ nóc nhà trệt qua!

Dù sao tuổi Triệu Ngọc còn trẻ, tốc độ cũng nhanh, vẽ một đường parabol trong không trung, mắt thấy sắp vững vàng hạ cánh xuống nóc nhà máy.

Nhưng mà, chuyện khiến Triệu Ngọc ngoài ý muốn đã xảy ra. Không ngờ, người đàn ông trung niên kia thấy Triệu Ngọc muốn nhảy sang, vậy mà mặc kệ cái chân què, cúi người dùng sức quơ lấy một tấm ván gỗ rất lớn trên nóc nhà máy, dùng nó đánh thẳng về phía Triệu Ngọc!

Đờ mờ!

Triệu Ngọc không thể ngờ mình đã trúng kế của đối phương, trong quá trình hạ xuống cực nhanh đó, hắn đụng “ầm” vào tấm ván gỗ. Phản lực của tấm ván gỗ rất lớn, lập tức bắn Triệu Ngọc về, rơi xuống rãnh sâu hơn mười mét kia.

Bên dưới rãnh sâu là mặt đất cứng của khu xưởng xi măng, nếu rơi trên đó chắc chắn sẽ phải chết!

May mà từ lúc bắt đầu nhảy qua Triệu Ngọc đã chuẩn bị tâm lý trước, đã sớm nghĩ tới đạo cụ tên là máy bay tàng hình kia, bây giờ bỗng nhiên rơi xuống dốc núi, hắn nhanh chóng sử dụng đạo cụ này.

Chiếc máy bay tàng hình này rất ghê gớm, sau khi sử dụng thì tự hình thành một dòng khí bay về phía trước, mạnh mẽ cố định Triệu Ngọc giữa không trung.

Cùng thời khắc đó, trong đầu Triệu Ngọc xuất hiện một hình ảnh như control remote, hắn có thể dùng suy nghĩ của mình khống chế phương hướng, độ cao và tốc độ của máy bay.

Ha ha ha...

Cảm nhận được đạo cụ sảng khoái này, Triệu Ngọc nhanh chóng thoát khỏi nỗi sợ khi rơi xuống vừa rồi, vậy mà còn lòng dạ làm màu, khua tay múa chân làm ra tư thế như siêu nhân!

Đi thôi!

Ngay lúc Triệu Ngọc khống chế máy bay tàng hình bay lên thì trong lòng hắn không khỏi đắc chí nghĩ thầm, nếu tên khốn kia nhìn thấy mình chẳng những không ngã chết mà còn dùng cách thức bay trở về thần kỳ như vậy, liệu hắn ta sẽ sợ đến mức nào?

Nhưng mà, lần này Triệu Ngọc lại tiếp tục sai lầm. Khi hắn ra oai bay trở về nóc xưởng một lần nữa thì đột ngột phát hiện, nơi đó trống trơn, không có một bóng người!

Đờ mờ!

Người đâu?

Dù thế nào Triệu Ngọc cũng không thể tin được, người kia đã gãy chân rồi, sao lại chạy nhanh như vậy?

Ui chao?

Từ từ...

Đột nhiên, hắn thấy được hai thứ, lúc này mới nhận ra có lẽ mình đã đoán sai chuyện gì. Hai thứ này lần lượt là tấm ván gỗ lớn lúc nãy người đàn ông cầm đánh hắn và một lỗ thủng lớn trên đỉnh nhà máy!

À......

Lúc này Triệu Ngọc mới nhớ tới, vừa rồi lúc mình bị tấm ván gỗ đánh bay xuống dốc núi, bởi vì lực đánh vào mạnh mẽ của mình, cũng va chạm khiến tấm ván gỗ và cả người đàn ông trung niên kia văng ra thật xa.

Chẳng lẽ...

Tên kia... ngã vào trong lỗ thủng này rồi?

Nghĩ đến đây, Triệu Ngọc gấp gáp chạy đến xem xét lỗ thủng đó, kết quả, khi hắn nhìn xuống phía dưới thì kinh ngạc đến mức ngã ngồi trên mặt đất!

Lần này hắn không đoán sai, quả nhiên tên kia rớt xuống lỗ thủng rồi, bên trong nhà máy xi măng bỏ hoang cũng cao chừng mười mét. Nói cách khác, lúc Triệu Ngọc rơi xuống dốc núi bên ngoài, người đàn ông trung niên này cũng ngã xuống bên trong nhà máy.

Đương nhiên, hắn ta không có máy bay tàng hình như Triệu Ngọc, cho nên hắn ta té ngã óc văng tung tóe, vô cùng thê thảm...

...

Bốn giờ sau, trời đã tối hoàn toàn.

Bởi vì địa điểm chị em Millie gặp chuyện không may thuộc sự quản lý của phân cục Nhữ Dương, cho nên Triệu Ngọc làm nhân chứng đang ngồi trong văn phòng của tổ trọng án Nhữ Dương lấy khẩu cung.

Triệu Ngọc có phần quen thuộc với gian phòng làm việc này. Nhớ lại ngày đó, lúc điều tra vụ án giết người chéo, hắn từng đánh cược với Miêu Anh ở đây!

Sau này, lúc Triệu Ngọc yêu đương với Miêu Anh, Miêu Anh vẫn canh cánh trong lòng chuyện này, muốn Triệu Ngọc nói ra vì sao hắn có thể chặn sóng? Triệu Ngọc không thể tự bào chữa, cũng không có cách nào nói sự thật, đành phải trên trời một bước trên đất một cước nói xằng nói xiên, khó khăn lừa gạt qua ải.

“Cảnh sát Triệu!” Lúc này, cấp dưới trước kia của Miêu Anh - Tiểu Trương, mang một hộp thức ăn nhanh tới cho Triệu Ngọc: “Ăn chút đồ ăn đi! Chúng tôi đã xin chỉ thị với cấp trên rồi, anh sẽ được đi khỏi đây nhanh thôi. Có điều... anh cũng biết nguyên tắc rồi đó, nếu chúng tôi còn cần gì, vẫn phải làm phiền anh...”

Triệu Ngọc khẽ gật đầu nhưng không đưa tay nhận cơm hộp.

“Haizz!” Tiểu Trương nặng nề thở một hơi, đặt cơm hộp trên bàn, sau đó ý vị sâu xa nói: “Xem ra, ông trời đúng là có mắt! Người kia tự tay đẩy hai chị em người ta ngã chết, quay đầu lại bản thân mình cũng bị ngã chết!”

“Có điều... Nói đi nói lại, lần này ít nhiều gì cũng nhờ có cảnh sát Triệu đây! Bằng không, chúng tôi không thể bắt được tên hung thủ này dễ dàng!”

Triệu Ngọc quơ lấy nước khoáng uống vài ngụm, vừa rồi bởi vì nói quá nhiều nên bây giờ hắn thật sự không muốn lên tiếng.

“Có thể anh không biết, tên hung thủ kia... là một cảnh sát!” Tiểu Trương gật gù nói.

“Hả...?” Triệu Ngọc ngẩng đầu lên, hắn vốn tưởng rằng đó là một sát thủ chuyên nghiệp! Thật không ngờ đó lại là một vị cảnh sát?

Nhìn thấy Triệu Ngọc có hứng thú với chuyện này, Tiểu Trương nhanh nhẹn kéo ghế, ngồi trước mặt Triệu Ngọc nói: “Hung thủ tên là Cận Siêu, năm nay 47 tuổi, người Vân Châu, cũng luôn sống ở Vân Châu, chứ không phải người Tần Sơn! Chúng tôi điều tra rồi, bản thân hắn ta không liên quan gì đến chị em họ Trần đã chết!”

“Chị em họ Trần?” Cuối cùng Triệu Ngọc mở miệng hỏi một câu.

“Hai đứa con gái của ông trùm giới giày dép Trần Bỉnh Quang.” Tiểu Trương giới thiệu: “Người chị tên Trần Tư Tuệ, còn người em tên Trần Tư Kỳ, haizzz! Một người 19, một người 18!”

À... Triệu Ngọc khẽ gật đầu, hóa ra, đây mới là tên thật của Millie và Maggie. Nghĩ tới hai chị em, Triệu Ngọc lộ ra vẻ mặt thương cảm.

Trong cuộc sống của mình, hai chị em này chỉ là khách qua đường vội vàng mà thôi. Nhưng Triệu Ngọc không cách nào thản nhiên đối đãi với cái chết đột ngột của các cô như những người bị hại khác.

“Bây giờ, chúng tôi đã nắm giữ ba điều.” Tiểu Trương lại nói: “Một là, hung thủ không có ân oán cá nhân với chị em họ Trần! Thứ hai, ba tháng trước, Trần Bỉnh Quang đột ngột bị bệnh nhập viện, đến nay còn hôn mê; thứ ba, Trần Bỉnh Quang ghê gớm lắm nhé, năm trước vừa mới cưới một cô vợ trẻ trung xinh đẹp tên Ngải Lỵ Lỵ!

“Cho nên, cảnh sát Triệu, anh thấy thế nào?”

“Hả?”



Ai ngờ, vừa nghe thấy tên Ngải Lỵ Lỵ, Triệu Ngọc soạt một cái đứng lên!

Tiểu Trương vốn đã kiêng kị Triệu Ngọc ba phần, thấy Triệu Ngọc đột nhiên đứng dậy, cậu ta sợ đến mức suýt nữa thì ngã sấp xuống...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 28 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như cach tao va xoa chu thich ghi chu trong word, thu thuat cong nghe chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status