Cuồng thám

Chương 567 : Chương 567VỤ MUA BÁN ĐẶC BIỆT



Trong phòng thẩm vấn nào đó của Cục Cảnh sát Tấn Bình.

“Sao hả, có định thành thật khai báo chưa?” Triệu Ngọc nhướng lông mày lên, nghiền ngẫm nhìn chằm chằm vào nữ phi tặc Thôi Lệ Châu ngồi đối diện.

Dù sao thì dùng dây thừng buộc chặt cũng không lịch sự, cho nên giờ phút này hai tay Thôi Lệ Châu đã bị đổi thành còng tay. Có điều, đây là Cục Cảnh sát, cho nên Thôi Lệ Châu cũng không dám làm loạn.

“Anh cảnh sát à.” Thôi Lệ Châu không có ý đâm chọc gì Triệu Ngọc nữa, mà làm ra vẻ vừa khẩn trương vừa nghiêm túc cộng thêm thấp thỏm: “Chúng ta... có thể làm một vụ mua bán không?”

“Ồ?” Mắt Triệu Ngọc sáng lên, hỏi ngay: “Sao hả? Cô thật sự quen tên Lưu Vũ kia à?”

“Ghê vậy? Làm sao anh biết?” Thôi Lệ Châu hơi kinh hãi, nói: “Tôi... Tôi cũng không biết tên của ông ta là gì, nhưng mà...” Cô ta tiếp tục suy nghĩ một chút, rồi mới do dự nói: “Nhưng mà, tôi xác định tôi đã từng gặp ông ta! Hơn nữa, tôi còn biết hiện tại ông ta đang trốn ở đâu!”

“Hả?” Lòng Triệu Ngọc khẽ động, thật không ngờ, phó bản Kỳ Ngộ lần này lại chính xác vậy, nữ phi tặc mà mình gặp ở bệnh viện tâm thần lại quen người bị tình nghi của vụ án giết người thần tốc?

“Nếu như... Ừm...” Thôi Lệ Châu cắn môi, do dự nói: “Nếu không, trước tiên anh làm cho tôi một chuyện có được không? Chúng tôi làm trộm nhưng cũng có nguyên tắc. Tôi muốn anh xác nhận giúp tôi xem Mã Cường của phố Trương Bình đến cùng có ngồi tù không? Tội của ông ta có nghiêm trọng hay không?”

“Cái gì? Mã Cường?” Tròng mắt Triệu Ngọc xoay tròn, nhất thời hiểu ra, vội hỏi: “Mã Cường này có phải Nhị gia mà các người nhắc tới không?”

“Đúng!” Thôi Lệ Châu gật đầu: “Tôi chỉ muốn xác định, ông ta không bao giờ được ra ngoài nữa, tôi mới dám nói! Anh... có hiểu ý của tôi không?”

“Tôi hiểu rồi, quy tắc trong giang hồ mà! Xem ra, Nhị gia này là đại ca móc túi của các người chứ gì?” Triệu Ngọc cười nói: “Sao vậy? Chẳng lẽ Lưu Vũ có liên quan gì với ổ trộm cướp các người?”

“Ừm...” Thôi Lệ Châu nhìn Triệu Ngọc một chút, không nói gì.

Triệu Ngọc hiểu ý của cô ta nên quay người đi ra khỏi phòng thẩm vấn. Sau đó, hắn đứng trước cửa chẳng hề làm gì, cứ đứng như thế ròng rã hai phút rồi mới lại đi vào phòng thẩm vấn.

“Được rồi, điều tra ra rồi!” Triệu Ngọc há mồm nói: “Nhị gia của các người đúng là phạm tội, chẳng những phạm tội, hơn nữa còn bị người ta chém, đang cấp cứu trong bệnh viện! Đồng nghiệp bên đó nói cho tôi biết, coi như có thể cứu được, hơn phân nửa cũng biến thành người thực vật!”

“Hả?” Thôi Lệ Châu giật nảy cả mình, lo lắng hỏi thăm: “Nghiêm trọng như vậy, bị... bị... bị ai chém?”

“Không biết, còn chưa điều tra ra! Có điều cô có thể yên tâm, vị đại ca móc túi của các người không thể tìm cô gây chuyện nữa!” Triệu Ngọc thúc giục: “Bây giờ cô có thể nói chuyện của cô cho tôi biết chưa?”

“Hả... Được... Được...” Mặc dù Thôi Lệ Châu nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn chậm rãi ngồi thẳng trên ghế, nói với Triệu Ngọc: “Là như vậy, anh cảnh sát à. Đúng là tôi từng gặp người anh nói ở tổng bộ của chúng tôi! Lúc ấy, ông ta đang nói chuyện với một sư huynh của tôi, anh cũng biết mà, chỗ của chúng tôi hiếm khi xuất hiện người lạ, cho nên tôi mới có ấn tượng sâu như vậy!”

“Tổng bộ? Là ổ trộm cướp hả?”

Bỗng dưng Triệu Ngọc nghĩ đến, trong vụ án giết người thần tốc, lúc hung thủ uy hiếp nhà máy sản xuất thuốc đã từng sử dụng một chiếc điện thoại bị trộm. Bây giờ Thôi Lệ Châu lại nói Lưu Vũ có liên quan tới ổ trộm cướp, chẳng lẽ chiếc điện thoại kia là do mấy tên trộm này trộm cho ông ta dùng?

“Vậy thì... cô gặp ông ta vào lúc nào?” Triệu Ngọc suy nghĩ, hỏi.

“Ba ngày trước có gặp một lần, sáng hôm qua cũng gặp một lần.” Thôi Lệ Châu nhớ lại: “Tôi đoán không chừng lúc này ông ta còn ở tổng bộ của chúng tôi đó!”

“Vậy thì tốt!” Triệu Ngọc đứng dậy, nói: “Vậy bây giờ cô mau nói cho tôi biết, ổ trộm cướp của các người ở đâu?”

“Nói đùa hả, anh hai?” Thôi Lệ Châu mở to mắt: “Anh biết bây giờ tôi đang làm gì không? Khi sư diệt tổ đó! Nếu là sau này đồn ra ngoài, tôi còn lăn lộn trên con đường này kiểu gì?”

“Được! Hiểu rồi.” Triệu Ngọc sảng khoái nói: “Tôi biết cô có ý gì, cứ yên tâm đi, chỉ cần cô giúp tôi tìm ra Lưu Vũ, chúng tôi sẽ xóa bỏ chuyện cô trộm thuốc!”

“Nói trước rồi nhé!” Thôi Lệ Châu cũng rất sảng khoái: “Tôi nhất định phải tự mình mang các người đi, chắc anh cũng biết, đây là ổ trộm cướp, cho dù tôi cho anh biết vị trí cũng chưa chắc các anh có thể tìm ra!”

“Ừ...” Triệu Ngọc khẽ nhíu mày: “Chuyện này hả...”

“Nhờ anh đó!” Thôi Lệ Châu thè lưỡi: “Ổ trộm cướp của chúng tôi bốn phương thông suốt. Nếu như không có tôi dẫn đường, người các anh muốn tìm chạy theo đường nhỏ thì anh đừng có trách tôi không nhắc anh nha!”

“Ừm... Được!” Trong lòng Triệu Ngọc nghĩ, dù sao bên khuỷu tay của cô còn có máy quay của tôi mà! Tôi còn sợ cô thừa cơ chạy hả?

“Anh cảnh sát!” Thôi Lệ Châu tinh nghịch nói: “Biết sư huynh của tôi là ai không? Hôm đó ở nhà tôi, anh cũng đã gặp rồi! Tên của hắn ta là Bàng Dũng, tên này một mực có những ý nghĩ kỳ quái với tôi, cũng chẳng phải thứ tốt lành gì! Không bằng, anh mang nhiều người một chút. Tranh thủ phá hang ổ của bọn họ! Chỉ khi bọn họ xong đời hết, tôi mới có thể an toàn chứ?”

“Ha ha...” Triệu Ngọc cười, hơi gật gật đầu: “Con bé này được lắm, đủ hung tàn!”

“Hừ! Hắn ta bất nhân thì tôi bất nghĩa!” Thôi Lệ Châu thản nhiên nói: “Nói thật cho anh biết, ở chỗ chúng tôi, chỉ có Nhị gia bảo vệ tôi thôi, bây giờ ông ta không còn nữa tôi cũng không còn cách nào lăn lộn!”

“Anh cảnh sát, đừng nói tới việc bọn họ che giấu tội phạm giết người, tôi cam đoan, chỉ những thứ có trong ổ trộm cướp đó cũng đủ cho chúng đi tù mọt gông!”

“Có điều, chúng ta đã thương lượng xong rồi, chờ đến lúc bắt được tội phạm thì anh không được làm khó tôi nữa! Anh yên tâm, sau lần này tôi đã nhận được bài học rồi, sẽ đổi ác theo thiện, được không?”

Triệu Ngọc bị cô nhóc lanh chanh này nói đến dở khóc dở cười, nhớ lại chuyện trong khách sạn tối qua, trong lòng nổi lên thiện cảm như gặp tri kỷ.

Trong lúc hoảng hốt, hắn thậm chí lóe lên một suy nghĩ, nếu như sau này thu nữ phi tặc thành vây cánh của mình, phải chăng sẽ có lợi hơn cho công việc phá án của hắn hay không?

Thời gian gấp gáp nên Triệu Ngọc không thể xác định bây giờ Lưu Vũ có còn ẩn núp trong ổ trộm cướp hay không, bọn họ phải hành động nhanh lên mới được.

Thế là, hắn lập tức thông báo cho Lý Lạc Vân, để phía cảnh sát Tấn Bình điều phối lực lượng.

Bởi vì ảnh hưởng của vụ án giết người thần tốc quá rộng nên bây giờ gần như toàn bộ cảnh sát hình sự của Tấn Bình đều được điều đến nơi này, chờ mệnh lệnh.

Mà Lý Lạc Vân nhận được mệnh lệnh, đương nhiên không dám chậm trễ, lập tức tự mình ra trận, tiến đến ổ trộm cướp đuổi bắt Lưu Vũ.

Bởi vì manh mối là do tổ điều tra đặc biệt điều tra ra, cho nên Triệu Ngọc cũng tham dự hành động của cảnh sát. Huống hồ, hắn còn phải trông chừng nữ phi tặc kia thật kỹ càng!

Cứ như vậy, vừa qua mười hai giờ trưa, Triệu Ngọc dẫn theo một đội cảnh sát dựa theo chỉ dẫn của Thôi Lệ Châu, đi tới vị trí của ổ trộm cướp.

Thế nhưng chờ đến khu vực mục tiêu, tất cả các cảnh sát hình sự đều cảm thấy khiếp sợ. Bọn họ không thể nào ngờ đến ổ trộm cướp này lại giấu trong một chợ buôn bán cỡ lớn!

Ở đây người đến xe đi, vô cùng huyên náo, lá gan của mấy tên trộm cũng quá lớn rồi nhỉ?

Có điều, sau khi bọn họ chăm chú suy nghĩ một phen thì cũng hiểu ra lý do rất nhanh.

Bởi vì trong chợ buôn bán vô cùng náo nhiệt, cho nên mấy tên trộm mới có thể lựa chọn xây ổ ở đây. Nơi này khắp nơi đều là xe đưa hàng nhận hàng, giấu tang vật ở chỗ này đúng là không còn gì hợp bằng! Bởi vì vàng thau lẫn lộn, rất nhiều tang vật, thậm chí có thể đặt ngay bên ngoài!

Cao!

Cao!

Đúng là cao minh!

Tất cả cảnh đều phải cảm thán, đúng là đạo cao một thước ma cao một trượng, những kẻ trộm này là quá gian xảo!

Có điều, mục tiêu xuất hiện trong chợ buôn bán đã tạo thành phiền toái cực lớn cho phía cảnh sát. Bởi vì nơi này bốn phương thông suốt, rất nhiều đường ra, chẳng những có hành lang dưới mặt đất, mà còn có đường bắc ngang trên không trung. Một khi đánh cỏ động rắn, sẽ rất khó bắt người!

Thế là, Lý Lạc Vân quyết định ngay tại chỗ, yêu cầu mọi người đổi sang thường phục, sau đó đi canh giữ cửa ra vào, rồi mới phái ra một đội cảnh sát kinh nghiệm phong phú, xâm nhập vào trong chợ buôn bán để tiến hành bắt tội phạm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 27 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Hằng cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Hằng's Blog chẳng hạn như phim kinh di my 2019 kien chua khong lo an thit nguoi thuyet minh, when you are ridiculously op but still cannot disobey your master teito x frau 07 ghost ep 10 học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status