Cuồng thám

Chương 630 : Chương 630



630: LÒNG MANG Ý XẤU

Buổi chiều hai giờ mười lăm phút, tại Cục Cảnh sát thành phố Bách Linh, đại đội cảnh sát hình sự.

Vì đã hẹn trước, Triệu Ngọc dẫn Thôi Lệ Châu lập tức tới văn phòng đại đội trưởng điều tra hình sự. Đại đội trưởng họ Tôn, năm nay năm mươi chín tuổi, mười chín năm trước, đúng là người này đã tự tay bắt Thôi Phương Vũ.

Bởi vì Triệu Ngọc đã làm rõ thân phận của mình sớm, nên đại đội trưởng Tôn này tất nhiên không dám chậm trễ, vừa vào phòng liền tự mình châm trà rót nước cho Triệu Ngọc và Thôi Lệ Châu.

“Ha ha, các lãnh đạo tới đây giờ này thật trùng hợp quá!” Đội trưởng Tôn cung kính nói: “Nếu tới chậm một tuần thì chắc tôi về hưu rồi! Tôi đã nghe các anh nói rồi, đó chính là vụ án hai mươi năm trước, lúc ấy, tôi còn đang đi làm ở đồn công an cơ!”

Vừa nói, đội trưởng Tôn lại khách sáo đưa điếu thuốc cho Triệu Ngọc, lại bị Triệu Ngọc từ chối khéo.

“Thôi Phương Vũ, tên này, tôi không nhớ được nhiều, nhưng người thì vẫn có thể nhớ rõ một ít.” Đội trưởng Tôn ngồi vững xong, mới bắt đầu nghiêm túc nhớ lại: “Tôi nhớ rõ, tòa vừa mới phán chưa được bao lâu, ông ta đã vì bị bệnh tim mà được phóng thích, vừa mới đưa đi trị liệu nhưng vì cứu chữa không có hiệu quả mà qua đời!”

“Nói thật, vụ án buôn lậu cũng không phải vụ án gì lớn, hơn nữa đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, rất nhiều chi tiết, tôi thật sự không nhớ rõ... Giống như, tuổi của tên Thôi Phương Vũ kia và tôi cũng tương đương nhau!” Đội trưởng Tôn thấy Triệu Ngọc và Thôi Lệ Châu nghe rất nghiêm túc, cho nên nói cũng cực kỳ cẩn thận: “Đúng rồi, ông ta mở một công ty, tiền thì có nhưng rất rõ ràng công ty bọn chúng đang nghe lệnh của băng nhóm bất hợp pháp nào đó! Công ty chỉ là con rối của bọn chúng, ngoài việc tham gia buôn lậu ra, bọn chúng còn là kẻ khả nghi với nhiều tội danh như rửa tiền đen và đầu cơ trục lợi hiện vật văn hoá khảo cổ.”

“À, thế thì... về phần tử bất hợp pháp này, bây giờ ông còn biết ai không?” Triệu Ngọc hỏi: “Tôi phải làm gì mới có thể tìm được người hiểu biết về tình hình của Thôi Phương Vũ?”

“Không có, mấy năm nghiêm khắc truy đánh lắm, mấy tập đoàn bất hợp pháp tất cả đều như cây đổ bầy khỉ tan, kẻ chết kẻ bị thương lẩn trốn, không đến mức đi tìm!” Đội trưởng Tôn tò mò hỏi han: “Lãnh đạo à, không biết tại sao các anh cảm thấy hứng thú với người này như thế? Ông ta đã chết nhiều năm như vậy rồi! Hơn nữa, hình như cũng không tham gia vụ án gì nghiêm trọng thì phải? Đúng rồi...” Nói xong, ông ta bỗng nhiên nhớ tới điều gì, vội nói: “Năm đó, Thôi Phương Vũ chết khá đột ngột, cấp trên còn lo lắng bị người ta diệt khẩu vân vân, bảo chúng tôi đặc biệt điều tra!”

“Nhưng dù là ngục giam hay là bệnh viện, tất cả đều cho ra kết luận tử vong ngoài ý muốn. Thôi Phương Vũ tuy rằng trẻ tuổi, nhưng trái tim vẫn có vấn đề! Hơn nữa, nhóm tội phạm cũng bị xoá sạch, không liên lụy đến bất cứ chuyện diệt khẩu hay không diệt khẩu.”

“Thế... thế còn vợ và người nhà ông ta thì sao?” Thôi Lệ Châu không nhịn được hỏi một câu: “Ông còn nhớ gì không?”

“Cái này à...” Vị cảnh sát điều tra hình sự lớn tuổi nhíu mày, suy nghĩ hồi lâu mới lắc đầu nói: “Thế này đi, anh chị chờ một chút nhé, tôi gọi mấy cuộc điện thoại, hỏi mấy đồng sự cùng tôi phá án lúc ấy xem! Xem bọn họ có nhớ gì hay không...”

Nói xong, đội trưởng Tôn gọi điện thoại cho nhóm đồng sự già của mình ngay trước mặt Triệu Ngọc và Thôi Lệ Châu.

Kết quả, chỉ có một đồng sự khá trẻ tuổi nói cho ông ấy rằng khi Thôi Phương Vũ bị bắt là một người độc thân, vợ của ông ta đã chết lâu rồi! Còn về đứa trẻ, lại càng không ai biết.

Dưới sự trợ giúp của đội trưởng Tôn này, bọn họ lại tra được một chuyện khi Thôi Phương Vũ chết.

Lúc ấy, cha mẹ Thôi Phương Vũ vẫn còn khoẻ mạnh, tang sự là do hai người già lo liệu. Hơn nữa, về sự mất tích của Thôi Tịnh Hảo cũng là hai người già báo với cảnh sát. Nhưng đáng tiếc là chỉ qua vài năm, hai người vốn vì lý do sức khỏe cũng lần lượt rời khỏi nhân thế.

Đội trưởng Tôn cực kỳ nhiệt tình, ông ấy dùng tài nguyên trong tay mình lại giúp nhóm người Triệu Ngọc tra nơi ở của Mã Văn Lượng, kết quả phát hiện rằng vào vài ngày trước, Mã Văn Lượng vừa mới vì đánh nhau nên bị một đồn công an tạm giam. Trên bộ phận đăng ký còn lưu lại phương thức liên hệ và chỗ ở tạm thời của gã.

Chỉ cần có thể tìm được người này, tất nhiên có thể có được càng nhiều tư liệu kỹ càng hơn.

“Thật sự rất cảm ơn ông!” Trước khi đi, Triệu Ngọc và đội trưởng Tôn nhiệt tình nắm tay, hơn nữa để lại số điện thoại cho nhau.

Đội trưởng Tôn tỏ vẻ rằng dù sao cũng nhàn rỗi, ông ta sẽ đi thu thập một ít tư liệu, nếu có giá trị thì sẽ lập tức thông báo cho Triệu Ngọc và Thôi Lệ Châu.

Sau khi nói lời cảm ơn, Triệu Ngọc và Thôi Lệ Châu mới rời khỏi Cục Cảnh sát.

“Thế nào?” Sau khi đi ra, Triệu Ngọc nói với Thôi Lệ Châu: “Con đường ánh sáng mà tôi tìm thế nào? Lực lượng đội cảnh sát mới là cường đại nhất! Chúng ta mặc kệ tài nguyên ưu việt như vậy một bên, ngược lại đi chọc vào mấy ổ âm u đó, căn bản không đáng giá!”

“Tổ trưởng, anh đang khuyên tôi cải tà quy chính đấy à?” Thôi Lệ Châu mỉm cười: “Nhưng tôi lại nghe câu nói của anh có hàm ý khác đấy? Tôi trước kia sống trong giang hồ là vì cuộc sống bức bách, còn anh thì sao? Tôi thấy anh hiểu nhiều luật giang hồ như vậy, chẳng lẽ, trước kia anh còn từng nằm vùng à?”

“Thôi thôi thôi, đừng lạc đề nữa!” Triệu Ngọc lấy ra địa chỉ của Mã Văn Lượng: “Để tôi xem nào, chúng ta vẫn nên tìm người kia trước đã!”

Phá án nơi đất khách khác với bản địa, Triệu Ngọc không có xe, đi đâu cũng chỉ có thể cùng Thôi Lệ Châu thuê xe ô tô hoặc là đi xe buýt. Bọn họ mất rất nhiều sức lực mới tìm được nơi ở tạm thời của Mã Văn Lượng, nhưng điều khiến kẻ khác thất vọng chính là tại nơi ở tạm thời này không có người.

Dựa vào lời nói của hàng xóm, Mã Văn Lượng chỉ ở nơi này một năm trước, địa chỉ mà ông ta báo với cảnh sát vốn là giả. Điện thoại cũng không cần tra xét nữa, khẳng định cũng đều là giả!

“Bực bội quá!” Trên đường về, Thôi Lệ Châu chán ngán thất vọng mà nói: “Chỉ tìm người này thôi cũng đã mất nhiều sức lực và thời giờ như thế! Tôi thấy chúng ta rất khó hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định!”

“Cái cô ngốc này.” Triệu Ngọc vỗ vỗ bả vai Thôi Lệ Châu: “Cô tưởng tra án đơn giản như cô trộm đồ à? Đây chính là công việc cần kiên nhẫn và nghị lực nhất đấy! Đi, chúng ta đến đồn công an từng tạm giữ hắn xem có thu hoạch gì không? Lỡ như hắn lại bị tạm giam thì sao? Căn cứ vào kinh nghiệm của tôi, nhân chứng mà càng khó có thể tìm được thì thường thường càng có giá trị!”

“Ừm... Tổ trưởng...” Ai ngờ, Thôi Lệ Châu bỗng nhiên đẩy bàn tay háo sắc của Triệu Ngọc ra, cau mày nói: “Tôi vẫn cảm thấy con đường ánh sáng của anh cũng khá là vớ vẩn vô dụng, chi bằng thế này đi, chúng ta chia làm hai đường, hai bút cùng vẽ, cái tên Mã Văn kia không phải thích bài bạc và háo sắc sao? Tôi sẽ đến xung quanh gần chỗ sòng bạc và chỗ ăn chơi mà ông ta bị bắt để tra xem thế nào!”



“Ừm... Chuyện này à...” Triệu Ngọc nhíu mày: “Một cô gái như cô mà lại đi nơi đó thì không quá thích hợp nhỉ? Nếu không, hai chúng ta đổi?”

“Không cần đâu!” Thôi Lệ Châu mỉm cười: “Tôi cũng không phải kẻ ngớ ngẩn, ngu dốt, nếu ngay cả loại chuyện này cũng không ứng phó được thì tôi cũng đừng mong sống sót trong tổ đặc biệt các anh! Hơn nữa, anh có giấy chứng nhận, anh đi đồn công an mới thích hợp chứ ngài cảnh sát!”

“Thế... tôi mua cho cô di động, chúng ta có thể tùy thời giữ liên hệ!” Triệu Ngọc nói xong, bắt đầu đưa tay vào trong túi quần.

“Không cần!” Ai ngờ, Thôi Lệ Châu lại đưa tay lấy ra một cái di động màu trắng: “Có gì, tôi sẽ liên hệ anh!”

“Trời ạ, cái cô không biết hối cải này, này, Tiểu Châu Châu, cô làm vậy không thể được...” Không đợi Triệu Ngọc lải nhải, Thôi Lệ Châu đã sớm biến mất ở đầu đường.

Phù...

Triệu Ngọc thở phào một hơi, đầu tiên là kéo quần lên, sau đó mới lẩm bẩm với vẻ may mắn, tên quỷ khôn khéo này đã đi rồi! Phải thừa dịp cơ hội hiếm có này để làm chuyện của mình mới được.

Nghĩ đến đây, Triệu Ngọc cười âm hiểm, sau đó vươn tay gọi xe taxi.

Sau khi lên xe, hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho một người. Không nghĩ tới, người tiếp điện thoại này lại ở xa tận Tần Sơn, đúng là cao thủ tìm người - Trương Cảnh Phong ở phân cục Dung Dương.

“A lô, lão Trương à!” Triệu Ngọc hạ giọng hỏi: “Chuyện mà tôi nhờ anh tra, rốt cuộc thế nào rồi? Tìm được vị trí xác thực chưa?”

“Tìm được rồi, tìm được rồi!” Trương Cảnh Phong hồi đáp: “Tôi sẽ gửi vị trí cho cậu. Nhưng mà sau khi tới nơi, cậu phải bỏ công tìm mới được! Cậu cũng biết đấy, tôi chỉ tìm được vị trí phần mộ tổ tiên nhà họ Thôi, nhưng tôi không thể cam đoan phần mộ mà cậu muốn tìm chắc chắn là ở chỗ đó đâu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 28 lượt.

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như file excel viet hoa don gtgt, cach cong hoac tru tuan thang tu ngay trong excel chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status