Cuồng thám

Chương 666 : Chương 666



KẺ TỘI PHẠM GIẾT NGƯỜI ĐIÊN CUỒNG

“Nhìn xem... Cái ba lô này, trước đây hẳn là bị cất giấu trên trần nhà!” Ngô Tú Mẫn đầu tiên chỉ lên lỗ thủng trên trần nhà, sau đó mới chỉ chỉ một cái ba lô đã bị cháy sém một nửa nằm trên sàn nói: “Đồ vật bên trong túi...”

Triệu Ngọc cẩn thận nhìn, chỉ thấy trong phòng lúc này toàn là màu trắng của bột chữa cháy, dưới lớp bột chữa cháy có một cái ba lô đeo lưng màu xanh lá cây bị ném ở nơi mà Lý Phi mới vừa muốn tự thiêu.

Triệu Ngọc hơi có chút ấn tượng, lúc ấy cái ba lô này bị Lý Phi đặt dưới chân, bởi vì trên bề mặt túi cũng bị dính xăng cho nên lúc đó nó cũng bị thiêu cháy theo.

Lúc này, Thôi Lệ Châu đang đứng bên cạnh chiếc ba lô cho nên lập tức móc đồ vật bên trong ra xem. Chỉ thấy trong túi đựng một ít vàng bạc châu báu, đồ cổ, ngọc khí, đủ loại trân bảo!

“Bà nội gấu nhà nó chứ!” Ai ngờ, Thôi Lệ Châu khi nhìn những thứ này lại học theo điệu bộ của Triệu Ngọc mắng một câu: “Ông ta vậy mà lại dùng cái túi này chứa đồ vật, thật sự là khốn khiếp! Mọi người có biết không? Cái ba lô này là do cha tôi trộm được từ nhà của một người nào đó! Nhãn hiệu này gọi là Beagle Darren, là bản giới hạn của Italia đó! Ông ta cứ vậy mà đốt nó, lòng tôi đây...”

“Ừ...” Triệu Ngọc thở ra một hơi từ trong kẽ răng, lúc nãy, hắn thấy bộ dáng nghiêm túc của Ngô Tú Mẫn còn tưởng là trong phòng lại phát hiện ra thi thể gì đó chứ! Tỷ như một búp bê nhựa cây, thân thể con người bị mang đi làm vật thí nghiệm đại loại thế! Lại không nghĩ tới, chẳng qua là mấy cô gái này đã tìm thấy một bảo vật của Đào Hương mà thôi.

Xem ra, hôm nay quẻ “Đoài” trước đó bói ra vẫn rất là linh nghiệm, chỉ có điều... A a... Tuy bảo vật là nhiều thật, nhưng tất cả đều không liên quan tới mình!

“Chị Ngô, chị biết cái ba lô này đáng giá bao nhiêu tiền không? À, chị đã nghe qua tên nhãn hiệu này chưa?” Thôi Lệ Châu vẫn còn đang than trời trách đất: “Đừng có nhìn bề ngoài của nó chỉ là một cái ba lô bình thường, nhưng giá trị còn xa xỉ hơn nhiều mấy thứ đồ trang sức bên trong nữa! Nếu khoa trương mà nói thì, cho dù đem tất cả những thứ bên trong này cộng lại cũng không tìm thấy thứ nào đáng giá bằng nó đâu! Đốt rồi, đốt rồi...”

“Được rồi, tất cả đừng có động vào vật chứng!” Triệu Ngọc nhìn đám bột chữa cháy ở phòng, nói với hai người đồng nghiệp nữ: “Để lại chỗ cũ cho Khoa Giám định làm việc! Chúng ta vẫn nên ít động vào hiện trường thì tốt hơn!”

Mặc dù Triệu Ngọc nói như vậy, nhưng hắn vẫn không nhịn được đi tới mở cửa phòng ngủ ở hai bên ra, bước vào nhìn xem một chút. Chỉ thấy bên trong phòng chỉ có một ít gia cụ sơ sài, đổ nát, căn nhà vốn đã sụp xuống, nhìn một cái liền biết đã lâu không có người ở.

Chậc chậc...

Nhìn hoàn cảnh này, Triệu Ngọc càng cảm thấy, những thứ này hoàn toàn trái ngược lại với dự đoán trước kia của bản thân. Ở trong suy đoán của hắn, tên tội phạm mà lần này hắn bắt được ắt phải là một tên ác ma nhà giàu biến thái cuồng giết người, nhưng cuối cùng bắt đến tay lại là một tên Lý Phi nghèo túng khó coi!

Đá quý cùng với kho báu đều nằm ở trên tay, vậy mà ông ta có thể nghèo thành cái dạng này cũng thật khiến người mở rộng tầm mắt.

Tại sao nhà cửa cùng con người đều nghèo thành như vậy?

Ngôi nhà này lại dùng để làm cái gì?

Trong nhiều năm như vậy, cái con người điên cuồng giết người này rốt cuộc đã làm những gì, tại sao lại biến thành hình dáng thảm hại như này?

Mang theo hoài nghi sâu sắc, Triệu Ngọc cùng hai nữ đồng nghiệp rời khỏi căn nhà nọ. Lúc ra đến ngoài, vừa vặn nhìn thấy đội trưởng Tôn đang giao nhận tội phạm với Nhiễm Đào.

Đội trưởng Tôn không hổ là một củ gừng già có kinh nghiệm lão luyện, sau khi tiếp nhận người cũng không gấp gáp cho người đứng lên, mà là đè sau lưng ông ta, nghiêm giọng quát nói: “Lý Phi! Ông đã bị bắt!” Đội trưởng Tôn cố ý dời sát miệng tới bên tai Lý Phi: “Ông có biết, vì sao chúng tôi muốn bắt ông không?”

Cách thức mà đội trưởng Tôn đang sử dụng đều là một trong những mánh khóe của cảnh sát bọn họ. Thời điểm mà tội phạm đang bị bắt giữ thường sự đề phòng trong lòng rất yếu ớt, nếu như nhân lúc này có thể khiến gã cúi đầu nhận tội, đương nhiên sẽ bớt đi không ít phiền toái về sau này.

Có điều, tất cả cảnh sát có mặt tại hiện trường đều biết thân phận của Lý Phi, người này hoàn toàn không giống như một tên tội phạm bình thường, ông ta chính là người hiềm nghi lớn nhất trong vụ án mạng nghiêm trọng thi thể nữ không đầu lần này. Tâm tư ông ta rất sâu, tất nhiên sẽ biết mức độ khó khăn khi cảnh sát định tội mình, cho nên, tất cả mọi người đều cho là, lần này đội trưởng Tôn quát hỏi như vậy sẽ không tạo ra được tác dụng gì.

Nhưng mà, sự thật chứng minh, mọi người đều đã đoán sai rồi.

Lý Phi mặc dù mặt xám như tro, nét mặt chết lặng, nhưng đội trưởng Tôn vừa hỏi xong, ông ta lại gật đầu một cái!

A!?

Cái gật đầu này có thể sẽ không thể cứu vãn được gì nữa, Triệu Ngọc bị một màn đột ngột như vậy làm cho chấn kinh đứng tại chỗ. Làm thế nào hắn cũng không đoán ra được, Lý Phi lại gật đầu dễ dàng như vậy.

Có điều, sau khi kinh ngạc qua đi, Triệu Ngọc mới chợt hiểu rõ. Đừng quên, mới vừa rồi Lý Phi đã muốn tự sát! Ngay cả muốn chết ông ta cũng đã nghĩ đến, vì thế cho thấy lòng phòng bị của ông ta đã sụp đổ từ lâu rồi!

Đội trưởng Tôn vừa thấy có một tia hy vọng, cổ họng ngay lập tức xé ra, hỏi: “Lý Phi, nói, sáu vụ án thi thể nữ không đầu ở Tấn Trung, có phải do ông gây ra không?”

Lời này vừa hỏi xong, hiện trường một mảnh yên lặng như tờ. Tất cả nhân viên đều nín thở tập trung tinh thần, dời tầm mắt đến trên người Lý Phi.

Một giây, hai giây, ba giây, cho đến giây thứ năm, cuối cùng Lý Phi mới lần nữa gật đầu.

Ác ác ác...

Oa...

Vừa thấy vậy, các cảnh sát không kiềm chế được thấp giọng kêu lên.

“Ha ha ha ha...” Ai ngờ, một giây tiếp theo, Lý Phi lại cười lên như điên: “Đúng! Người đều do tôi giết! Tôi giết, tôi giết, tôi giết, ha ha ha ha...”

Lý Phi cười như điên một cách quái dị, làm cho nhóm cảnh sát đang đứng tại chỗ nổi hết cả một tầng da gà lên, có người nhát gan, cả người thậm chí đã bắt đầu run lẩy bẩy.

“Ha ha ha ha... Hu hu hu...” Ai ngờ, cười chưa được mấy tiếng, Lý Phi lại nghẹn ngào khóc rống lên, nước mắt tung tóe giống như đập nước đang xả lũ vậy: “Hu hu hu hu... Cuối cùng, ngày này cũng đã tới... Tại sao, đã đến lúc rồi! Hu hu hu... Tại sao, tại sao!?”

Sau khi quát lên vài tiếng “tại sao”, Lý Phi bỗng nhiên trở nên nóng nảy, bắt đầu giãy giụa kịch liệt, mấy cảnh sát thân hình cường tráng thấy vậy cũng lập tức tiến lên trợ giúp đội trưởng Tôn chế ngự ông ta lại.



Thân thể Lý Phi gầy yếu, mấy người rất nhanh đã đè ông ta xuống. Nhưng mà, sau khi bị đè xuống sát mặt đất, Lý Phi vẫn cố chấp quay sang hướng Triệu Ngọc đang đứng, trong mắt ông ta giờ phút này đều là tia máu, điên cuồng hét lớn về phía Triệu Ngọc: “Tại sao, không để tôi bị thiêu chết đi, tại sao? A...”

Ai ngờ, sau khi hô xong, Lý Phi lại sửng sốt nhìn thấy Triệu Ngọc ngồi xuống trước mặt, chẳng những dùng ánh mắt sắc bén lạnh như băng nhìn mình, mà tay phải còn giơ lên một ngón giữa với ông ta...

...

Hai tiếng sau, tại Cục Cảnh sát Bách Linh, trên hành lang trước phòng thẩm vấn.

Giờ phút này, Triệu Ngọc đang bưng một ly cà phê nóng hôi hổi, đứng thẳng tắp ở bên cửa sổ cuối hành lang, hắn vừa nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, vừa thất thần suy nghĩ.

Mặc dù trời còn sáng nhưng trên bầu trời mây đen giăng kín, thật giống như sắp nổi lên một trận gió bão vậy. Tâm tình Triệu Ngọc cũng trở nên âm trầm tựa như thời tiết bên ngoài cửa sổ.

Cuối cùng Lý Phi cũng đã bị bắt rồi!

Hơn nữa, ông ta cũng đã thừa nhận, bản thân chính là hung thủ trong vụ án thi thể nữ không đầu ở Tấn Trung, cảnh sát cũng đỡ việc, không cần phải phí sức đi tìm chứng cứ!

Nhưng là, Triệu Ngọc vẫn cảm thấy, có thật nhiều, thật nhiều chuyện không thể giải thích được.

Sau khi Lý Phi bị bắt giữ, cảnh sát cẩn thận lục soát chỗ ở của ông ta ở huyện Hương Lăng, nhà tang lễ huyện Hương Lăng cùng với căn nhà cũ lúc mà ông ta bị bắt giữ kia.

Mặc dù, cảnh sát đã tìm được chất Axit cyanomethyl enamine cùng với thuốc chống phân hủy do chính ông ta mua, thậm chí còn có một ít sách hóa học, nhưng vẫn không phát hiện dấu vết liên quan tới vụ án, không có vết máu, hung khí cùng những dấu vết chứng tỏ ông ta đã giết người.

Không biết là sau vụ án thi thể nữ không đầu, Lý Phi đã thôi giết người, hay là ông ta còn có những địa điểm khác để mang người đến giết nữa, cũng hoặc là, ông ta mượn nhà tang lễ thiêu cháy thi thể, hủy thi diệt tích rồi!

Xem ra, nếu muốn biết sự thật, hiểu được đầu đuôi cả vụ án, còn phải đợi tra hỏi Lý Phi xong mới có thể giải quyết hết được.

Có điều... nghĩ tới dáng vẻ điên cuồng vừa rồi của Lý Phi, hắn không kìm được mà cảm thấy vô cùng lo lắng, ông ta sẽ không biến thành Đào Hương thứ hai, cũng trở thành một người tinh thần không bình thường chứ?

Chẳng qua là, điều mà hắn lo lắng hiển nhiên cũng không trở thành sự thật, còn chưa uống xong ly cà phê trong tay, Ngô Tú Mẫn đã ra khỏi phòng thẩm vấn gọi hắn một tiếng: “Tổ trưởng, tình trạng của Lý Phi đã ổn định, chúng ta... có thể bắt đầu!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 25 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về tai khoan 333 thue va cac khoan phai nop nha nuoc, phuong huong phat trien chan nuoi gia cam o nuoc ta chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status