Cuồng thám

Chương 742 : Chương 742



KHÔNG PHẢI CHIẾN ĐẤU MỘT MÌNH

“Cái gì? Nam Giang? Sếp ơi, anh không nói đùa đấy chứ?” Trong điện thoại, Nhiễm Đào vô cùng không tình nguyện mà nói: “Tôi vừa mới đi được nửa đường mà anh lại bắt tôi trở về Nam Giang?”

“Ít nói nhảm thôi!” Triệu Ngọc mắng to một câu: “Cậu đi được nửa đường, không phải trùng hợp cũng gần Nam Giang sao? Tôi muốn cậu đến học viện Điện ảnh và Truyền hình Nam Giang để điều tra chuyện của Quách Nhất Hàng và Kiều Như Tuyết! Chẳng phải Tăng Khả đã gửi tài liệu cho cậu rồi sao? Sau khi điều tra ở Nam Giang xong thì đến Triều Hải tra tiếp quê quán của hai người kia luôn!”

“Ừm... nhưng... nhưng mà sếp ơi...” Mặc dù Nhiễm Đào không dám trái lời nhưng vẫn không thể không nhắc đến một vấn đề mấu chốt: “Tôi không phải đang hành động một mình đâu, ở đây tôi còn một con chó đấy! Tôi đâu thể mang theo con chó này đi điều tra chứ? Lại còn là một con chó săn lớn cao gần bằng người nữa chứ!”

“Gâu gâu...” Dường như có thể nghe hiểu, trong điện thoại bất ngờ vang lên tiếng sủa của Đại Hanh.

“Bà nội gấu nhà nó, mang theo con chó không phải trông sẽ uy phong hơn sao?” Triệu Ngọc không cho phản bác: “Chuyện của cậu thì bản thân cậu tự giải quyết, đây là nhiệm vụ! Nhiệm vụ cũng phải hoàn thành, chó của tôi cũng phải chăm sóc kỹ lưỡng cho tôi! Bằng không... hậu quả rất nghiêm trọng đấy!”

Nói xong, Triệu Ngọc liền cúp điện thoại.

Tăng Khả và Ngô Tú Mẫn ở bên cạnh không nhịn được cười mỉa một trận, Ngô Tú Mẫn lại nói một câu như được hả giận: “Dường như tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt hết xanh rồi đỏ của Nhiễm Đào đấy! Ha ha ha...”

“Tổ trưởng.” Tăng Khả không hiểu hỏi: “Chuyện của Quách Nhất Hàng và Kiều Như Tuyết, chúng ta đã thông báo với cảnh sát Khúc Lương rồi. Bọn họ tự khắc sẽ điều động lực lượng cảnh sát đi điều tra rõ ràng, đâu cần anh Đào phải ra tay nữa?”

“Như vậy sao được?” Ngô Tú Mẫn không chút khách sáo mà phản bác: “Cậu ta bên đội cơ động, dù sao cũng phải cho cậu ta chút chuyện để làm chứ? Bằng không, cậu ta mà mang chó đến đây, chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy phiền, chắc chắn lại nhảy nhót lung tung...”

“Chậc chậc... Chị Ngô, nghe chị nói kìa?” Triệu Ngọc nghiêm mặt trách cứ nói: “Sau này đừng có lúc nào cũng nói thật, biết không?”

Phốc, lần này, Ngô Tú Mẫn không nhịn được cười ra tiếng.

Thật ra thì ngoài miệng Triệu Ngọc nói như vậy nhưng trong lòng lại không nghĩ như vậy. Hắn vẫn cảm thấy mối quan hệ của Quách Nhất Hàng và Kiều Như Tuyết không đơn giản như thế cho nên mới bảo Nhiễm Đào đi xác nhận.

Vào lúc này, trời đã sáng hẳn.

Sau khi mặt trời từ dưới biển dâng lên, nhiệt độ tăng cao khiến người khác cảm nhận được một chút ấm áp sau màn đêm lạnh lẽo.

Bảng trắng dùng để phân tích vụ án được chở đến đây, Triệu Ngọc trực tiếp dán tờ giấy trắng được viết đầy ắp tư liệu lên. Bởi vì người chết trong vụ án rất nhiều, tài liệu có vẻ dày đặc, cả hai tấm bảng trắng đều không có chỗ trống.

Sau khi Triệu Ngọc xem lại những tài liệu này một lần nữa, sự nghi ngờ trong đầu càng thêm sâu. Hắn cho rằng Quách Nhất Hàng chẳng qua chỉ là một diễn viên mới đến, nếu như nói rằng anh ta muốn tập hợp lại tất cả kẻ thù của Kiều Như Tuyết đến chung một đoàn làm phim thì đương nhiên sẽ không dễ dàng như vậy được.

Cho nên, hoặc là Quách Nhất Hàng còn có đồng bọn, anh ta không hề hành động một mình. Còn không thì chân tướng sẽ không đơn giản như bọn họ tưởng.

Vì vậy, sau khi suy nghĩ cẩn thận, Triệu Ngọc quyết định muốn đích thân đi gặp một người.

Cấp bậc của tổ điều tra đặc biệt vẫn hiện rõ, nên mới sáng sớm, vị Cục trưởng Vương Thành Cương của Khúc Lương đã xách theo rất nhiều suất ăn sáng phong phú đến.

Nhưng mà Triệu Ngọc lại không có tâm trạng ăn sáng mà lại đi thẳng tới phòng tiếp khách của thuyền chỉ huy để gặp ông chủ và nhóm quản lý của công ty điện ảnh Quán Quân.

Ông chủ của điện ảnh Quán Quân tên là Cao Bằng, sau khi nghe đến tên tuổi của tổ trưởng tổ điều tra đặc biệt phòng hình sự tối cao thì Cao Bằng tỏ ra vô cùng căng thẳng, mồ hôi trên gáy cũng chảy xuống.

Năm nay Cao Bằng 53 tuổi, đeo một cặp mắt kính gọng vàng, trên đầu gần như đã không còn tóc nữa. Ông ta mập mạp, dáng người thì cồng kềnh nhưng ngược lại rất phù hợp với thân phận ông chủ của ông ta.

“Lãnh đạo, lãnh đạo...” Cao Bằng liên tục chắp tay thi lễ với Triệu Ngọc: “Kính nhờ các anh, nhất định phải bắt được hung thủ! Những nhân viên ở đoàn làm phim này đều là trụ cột của công ty chúng tôi...”

“Bớt nói nhảm đi.” Triệu Ngọc quét mắt nhìn mọi người ở đây, dứt khoát hỏi một câu: “Ông mau nói cho tôi biết rốt cuộc thì tại sao những người trong đoàn làm phim này lại tham gia với nhau? Ai tập hợp lại?”

“Ừm...” Nghe thấy những lời này, mồ hôi trên mặt Cao Bằng đúng là rơi xuống như mưa, những người khác cũng trố mắt nhìn nhau. Bọn họ vốn tưởng rằng lãnh đạo cao cấp nói chuyện thì phải lịch sự biết bao. Ai ngờ Triệu Ngọc vừa mở miệng lại đều là tiếng địa phương dân dã.

“Ai tập hợp?” Cao Bằng quay đầu lại nhìn cấp dưới của ông ta, gãi gãi đầu rồi nói: “Chắc là công ty nhỉ?”

“Đúng, đúng vậy, là như thế...” Có người phụ họa nói: “Hạng mục được duyệt trước, sau đó mới tuyển người, đều là dựa theo quy trình rồi làm thôi!”

“À, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi!” Cao Bằng vỗ gáy một cái, nói: “Thái Kim Đạt, người là do biên kịch Thái chọn!”

“Ồ?”

Vừa nghe đến cái tên Thái Kim Đạt, Triệu Ngọc hơi sững sờ, dường như đã chạm vào suy nghĩ nào đó trong đầu mình.

“Đạo diễn là lão Tiền, quay phim là Trương Thành Công, còn có nam chính Tạ Hạo.” Cao Bằng giơ ngón tay ra đếm: “Những người này đều là biên kịch Thái lựa chọn cẩn thận, mối quan hệ cá nhân của bọn họ cũng không tệ!”

“Đúng đấy!” Một vị khác phụ họa nói: “Thợ trang điểm Tần Hảo, công việc của đoàn làm phim là Khang Nhạc Minh và Hứa Hữu, còn có nhà sản xuất sinh hoạt Trương Dũng. Những người này đều là ê kíp chí cốt của đạo diễn. Cho nên cứ thế mà tham gia cùng nhau!”

“Lãnh đạo, ở đây tôi có danh sách nhân viên của toàn bộ đoàn làm phim.” Cao Bằng bày tỏ: “Đoàn làm phim của phim ‘Hải đăng’ tuyển tổng cộng ba mươi bảy người. Nhưng bởi vì bộ phận ngoại cảnh sắp hoàn thành rồi nên hầu hết mọi người đã đi về. Cuối cùng chỉ còn sót lại những nhân viên quan trọng kia!”

“À, đúng rồi, còn có Lý Thiến nữa!” Cao Bằng lại bổ sung nói: “Sau khi hạng mục được duyệt, biên kịch Thái chỉ có một yêu cầu đối với diễn viên nữ là phải trưởng thành một chút, thướt tha một chút, đầy đặn một chút. Cho nên... chúng tôi đã chọn Lý Thiến!”

“Anh cũng biết đấy, muốn quay bộ phim này, chúng tôi chỉ cần một, hai triệu thì đã có thể hoàn thành chế tác rồi. Về chuyện quản lý cũng không nghiêm khắc quá. Sau khi biên kịch Thái xem Lý Thiến thử vai thì đã trực tiếp đồng ý!”

“Biên kịch Thái?” Triệu Ngọc cau mày hỏi: “Cái ông biên kịch Thái này có đủ quyền lên tiếng sao? Không phải các đoàn làm phim đều như nhau, đều là nhà sản xuất phim và đạo diễn trâu bò nhất à?”

“À... chuyện này...” Cao Bằng bị tiếng địa phương của Triệu Ngọc làm cho kinh động hoàn toàn. Lúc này ông ta mới lau mồ hôi, vội vàng trả lời: “Giới giải trí luôn phân biệt đối xử, đối với loại công ty nhỏ như chúng tôi mà nói, biên kịch Thái là người có quyền uy tuyệt đối! Dù sao ông ta cũng là một nhà biên kịch lớn, đương nhiên sẽ có quyền phát ngôn rồi!”

“Trên danh nghĩa, mặc dù tôi là tổng sản xuất nhưng thực tế vẫn phải nhìn sắc mặt của ông ta mà làm việc!” Nói đến đây, Cao Bằng bất đắc dĩ thở dài một hơi, gần như khóc nức nở: “Nhưng không ngờ, chẳng qua chỉ là quay phim mà thôi. Sao lại... tại sao lại xảy ra chuyện lớn như vậy chứ? Anh cảnh sát, rốt cuộc hung thủ là ai vậy?”

Triệu Ngọc cũng không trả lời câu hỏi của ông ta mà nghiêm túc suy nghĩ về chuyện của Thái Kim Đạt. Hắn đang suy đoán, nếu như đoàn làm phim là do Thái Kim Đạt thành lập, như vậy thì vị biên kịch Thái này có khi nào là đồng bọn của Quách Nhất Hàng không?

Ông ta trợ giúp Quách Nhất Hàng, nhưng cuối cùng lại bị Quách Nhất Hàng giết người diệt khẩu?

Có thể không?

Nếu quả thật như vậy, chữ viết trên bụng Thái Kim Đạt đại biểu cho ký hiệu thêm kịch bản thì giải thích thế nào đây?

Hửm?

Đột nhiên, Triệu Ngọc lại nghĩ tới một vấn đề quan trọng, vội hỏi: “Tôi hỏi các ông, diễn viên Quách Nhất Hàng đã gia nhập đoàn làm phim như thế nào?”

“Quách Nhất Hàng?” Cao Bằng suy nghĩ một chút, lắc đầu hỏi ngược lại: “Quách Nhất Hàng là ai?”

“Không phải chứ? Nam diễn viên đóng vai nam phụ trong đoàn làm phim đó!” Triệu Ngọc vừa giới thiệu, vừa mở tấm ảnh Quách Nhất Hàng ra rồi hỏi: “Đừng nói với tôi rằng anh ta chui từ trong khe đá ra nhé?”

“À... tôi biết... tôi biết...” Ai ngờ, một vị quản lý bỗng nhiên gật đầu nói: “Đây không phải là người diễn viên trẻ tuổi được chọn cuối cùng sao? Là nam phụ, thật ra cũng không có bao nhiêu cảnh diễn. Theo lý thuyết thì cảnh quay của cậu ta đã sớm xong rồi chứ. Nhưng không biết tại sao cậu ta cũng ở lại trên đảo?”

“Quách Nhất Hàng? À... tôi nhớ ra rồi!” Cao Bằng gật đầu nói: “Lúc chuẩn bị quay, đạo diễn Tiền Tiến có thảo luận với tôi, ông ấy nói rằng năng lực của tên nhóc này không tệ, khí chất bề ngoài cũng thích hợp cho nên mới để cho cậu ta vào đoàn làm phim!”

Cái gì?

Đạo diễn Tiền Tiến?

Chậc chậc...

Triệu Ngọc không khỏi lắc đầu chép miệng, lẽ nào... hung thủ Quách Nhất Hàng thật sự không hành động một mình sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 26 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status