Cuồng thám

Chương 785 : Chương 785



SỰ THẬT VỀ ADN

“Tổ trưởng, em cảm thấy hẳn là không có vấn đề gì chứ?” Tăng Khả đứng bên ngoài phòng thẩm vấn Lưu Thải Vân và hỏi Triệu Ngọc: “Lòng phòng bị của Lưu Thải Vân đã sụp đổ, cho nên chắc là bà ta sẽ nói ra sự thật nhỉ? Bà ta là người duy nhất biết được chân tướng của vụ án năm đó, chỉ cần bà ta mở miệng thì chân tướng nhất định sẽ rõ như ban ngày!”

“Hì hì, tôi cảm thấy chắc là không có vấn đề gì đâu!” Nhiễm Đào đứng bên cạnh gật đầu nói: “Chỉ bằng vụ án giết người trên đảo Vĩnh Tiến này thôi cũng đủ cho hai mẹ con nhà này bị xử tử hình rồi! Dù sao cũng phải chết thì sao không khai ra luôn chứ?”

“Hy vọng chị Ngô có thể ra tay một cái là tóm được luôn!” Tăng Khả nói như cầu nguyện: “Nếu là như vậy thì chúng ta đã có thể phá giải thêm vụ án oan năm xưa rồi!”

“Nhưng mà...” Nhiễm Đào lắc đầu nói: “Chắc cũng không có tác dụng gì lớn đúng không? Người canh tháp đã chết, Thái Hạng Bân cũng đã chết! Dù Lưu Thải Vân có nói ra sự thật thì...”

“Không phải!” Tăng Khả nói: “Nếu như người canh tháp là do Lưu Thải Vân giết thì Thái Hạng Bân nhất định đã bị oan rồi! Mặc dù người đã chết nhưng nếu có thể được gột sạch oan khuất thì không phải tốt hơn sao! Sao mà không có tác dụng được?”

“Ừ, theo tôi thấy thì trong bộ phim mà đoàn làm phim quay có lẽ có thứ gì đó đã chọc trúng dây thần kinh của Lưu Thải Vân rồi!” Nhiễm Đào nghiêm túc suy đoán: “Cho nên tôi càng cho rằng Lưu Thải Vân mới thật sự là hung thủ giết người! Mọi người nghĩ xem, năm đó Thái Hạng Bân thực sự là một người sống sót sau khi gặp tai nạn trên biển, dù không bị thương nặng nhưng cũng đâu thể nào dễ dàng bị vẻ đẹp của Lưu Thải Vân hấp dẫn mà cưỡng bức bà ta chứ!?”

“Còn nữa, nếu như là Thái Hạng Bân giết người thì tại sao phải ở lại trên đảo chờ cảnh sát tới bắt? Tại sao lúc cảnh sát tới, ông ta còn đang ngủ? Tại sao sau khi bị bắt, ông ta vẫn luôn khăng khăng rằng mình vô tội?” Nhiễm Đào nói với vẻ khẳng định: “Thế nào, Tăng Khả, hay là hai chúng ta đánh cược đi? Lão đại, anh cược không?”

“Tôi cược cái đầu quỷ của cậu đấy!” Triệu Ngọc trừng mắt nhìn Nhiễm Đào, hỏi: “Chó của tôi đâu?”

“A... à à... Trên xe! Trên xe!” Nhiễm Đào khẩn trương vung tay: “Tôi cũng đâu thể mang theo một con chó lớn như vậy đi lại trong Cục Cảnh sát của người ta được đúng không? Yên tâm đi, nhóc đó ăn ngon, ngủ ngon, tự do thoải mái lắm đấy!”

“Tổ trưởng! Liên quan tới vụ án giết người ở hải đăng, anh thấy thế nào?” Tăng Khả nhìn thấy Triệu Ngọc nhíu chặt lại chân mày liền nhân cơ hội hỏi một câu.

“Chưa chắc!” Triệu Ngọc suy nghĩ một lúc, nói: “Cậu có nhớ trong lời khai của Đậu Tự Lực đã nhắc tới mỗi khi Lưu Thải Vân lên đảo thì tâm tình sẽ thả lỏng một cách thần kỳ không?”

“Các cậu nghĩ kĩ đi, nếu như bà ta và người canh tháp có quan hệ không tốt thì tình cảm mà Lưu Thải Vân dành cho hòn đảo này cùng với hải đăng ắt hẳn phải hoàn toàn trái ngược lại đúng không?”

“Chuyện này...” Nghe đến đây, Nhiễm Đào hơi sững sờ.

“Hì hì hì...” Tăng Khả nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng: “Anh Đào, anh còn muốn đánh cược nữa không?”

“Ừm... lão đại, lão đại!” Nhiễm Đào gãi gãi đầu, không để ý tới Tăng Khả nữa mà là quay lại hỏi Triệu Ngọc: “Tôi có một vấn đề không hiểu lắm, mong anh chỉ bảo một chút!”

“Hừ...” Tăng Khả hừ một cái đầy khinh bỉ với Nhiễm Đào.

“Vừa rồi, tôi đã suy nghĩ cẩn thận toàn bộ vụ án lại một lượt!” Nhiễm Đào trịnh trọng nói: “Tôi cảm thấy kế hoạch giết người của Đậu Tự Lực thật sự khá hoàn hảo, gần như không hề có sơ hở! Mặc dù anh ta không có bằng chứng ngoại phạm, hơn nữa còn lái ca nô ra ngoài biển, nhưng trên thực tế thì chúng ta vẫn đâu thể buộc tội cho bọn họ nếu chỉ dựa vào chuyện này?”

“Anh nói thì em mới nhớ.” Tăng Khả cũng nói: “Trước kia em cũng từng làm trong Khoa Giám định một thời gian, em biết tàn thuốc hoặc dấu chân nếu không có điểm nào đặc thù rõ ràng thì không thể nào đoán ra thời gian chuẩn xác được!”

“Nói cách khác, dù cho chúng ta có thể chứng minh tàn thuốc và dấu chân xuất hiện gần hiện trường là của hai mẹ con họ, nhưng bởi vì không có cách nào để kết luận ra thời gian chính xác, cho nên vẫn không thể coi chứng cứ này là hữu hiệu mà sử dụng!”

“Đúng, ý của tôi chính là như vậy!” Nhiễm Đào phụ họa: “Nếu như Đậu Tự Lực và Lưu Thải Vân cứ ngậm chặt miệng, chết cũng không chịu thừa nhận thì chúng ta thực sự không thể làm gì được họ! Nhưng mà... kế liên hoàn của lão đại lại rất có hiệu quả, đây là cái đạo lý gì chứ?”

“Hừ!” Triệu Ngọc hừ lạnh một tiếng, trên mặt có bao nhiêu đắc ý đều hiện ra hết: “Nếu không thì làm sao mà tôi có thể làm tổ trưởng của các cậu được? Nói cho các cậu biết, thật ra thì thứ mà tôi chơi với Đậu Tự Lực chính là một cuộc chiến tâm lý! Nói trắng ra thì chỉ có hai chữ ‘lòng người’ thôi'!”

“Lòng người?”

“Đúng!” Triệu Ngọc đắc ý nói: “Từ khi nghi ngờ Đậu Tự Lực, tôi đã nhìn ra rõ ràng kế hoạch mà Đậu Tự Lực đã tính toán quá thông minh, chỉ cần không tìm được thi thể của Quách Nhất Hàng thì chúng ta sẽ không thể làm gì được anh ta cả!”

“Cho nên bí quá hóa liều, tôi mới quyết định lợi dụng một kế liên hoàn để làm xáo trộn lòng của anh ta và Lưu Thải Vân!” Triệu Ngọc giơ ngón tay ra vừa đếm vừa nói: “Video do Tạ Hạo quay, Lý Thiến cầm súng chĩa vào Đậu Tự Lực, Trương Dũng nhảy tàu chạy trốn, còn có đoạn video do Tăng Khả cắt nối biên tập lại, vân vân và vân vân, những thứ này đều đã được tôi thiết kế tỉ mỉ sẵn từ trước rồi!”

“Mục đích chính là muốn khiến lòng của Đậu Tự Lực rối loạn! Sau khi đã rối lên rồi thì anh ta sẽ chủ động sản sinh ra một loại ảo giác, cho rằng nhất định là mình đã lộ ra một sơ hở quan trọng nào đó, nên tôi mới sẽ như con chó điên mà cắn lấy anh ta không chịu nhả ra! Khiến anh ta chột dạ, sợ hãi, không kịp bình tĩnh lại mà suy nghĩ điều gì khác! Chỉ có như vậy thì chúng ta mới có thể tìm được thời cơ!”

“À... Lợi hại! Thật sự rất lợi hại!” Tăng Khả nói: “Nói thật ra thì lúc ở trên tàu chỉ huy, nhìn thấy dáng vẻ của anh khi nói chuyện, ngay cả em cũng cảm thấy sợ hãi đấy!”

“Nhưng... một kích trí mạng nhất…” Triệu Ngọc tiếp tục khoe khoang, nói: “Vẫn là tờ giấy kết quả so sánh ADN! Nhắc tới chuyện này, may mà người nghiệm xác là pháp y Cao! Mặc dù thân phận của Đậu Tự Lực nhìn thì có vẻ chẳng liên quan gì đến vụ án, nhưng chỉ khi Đậu Tự Lực biết mình không phải là đứa con của người canh tháp thì trong lòng anh ta mới bắt đầu hoang mang và hốt hoảng, mà điều đó cũng đủ để khiến anh ta rơi vào bẫy rồi!”

“Đúng! Quả thực là rất mạnh!” Tăng Khả phụ họa: “Thậm chí Đậu Tự Lực còn muốn tự sát cùng với ngọn hải đăng đó nữa! Chỉ có điều, nói tới chuyện tự sát, chiêu kia của tổ trưởng quả thực rất lợi hại, một người từ trên cao nhảy xuống mà vẫn có thể cứu được...”

Cùm cụp...

Tăng Khả đang hăng hái nói thì cửa phòng quan sát bị một người dùng sức đẩy ra, Cục trưởng Vương Thành Cương vội vã chạy vào và rống to: “Không xong rồi, không xong rồi! Lưu Thải Vân xảy ra chuyện rồi...”

Ông ta vừa gào vừa gấp gáp ra lệnh cho một cảnh sát cấp dưới: “Mau... mau gọi bác sĩ, gọi xe cứu thương... Mau lên!”

Hả?

Nhóm Triệu Ngọc tuy cảm thấy ngoài ý muốn nhưng cũng vội vàng xông vào trong phòng thẩm vấn. Kết quả thì thấy Lưu Thải Vân đang đau đớn nằm trên mặt đất, cả người run rẩy, miệng sùi bọt mép, tình hình vô cùng nguy cấp.

Một nhân viên cảnh sát không hiểu chuyện gì xảy ra, vội vàng tiến lên muốn đè lại thân thể của Lưu Thải Vân.

“Đừng cử động!” Ngô Tú Mẫn lớn tiếng ra lệnh: “Nhanh, cởi cổ áo và thắt lưng của bà ta ra!”

Vừa nói, chị ấy vừa mở hộp cấp cứu bên cạnh ra, nhét một miếng vải vào trong miệng Lưu Thải Vân. Lúc này, cả người Lưu Thải Vân vẫn không ngừng run rẩy, tròng trắng mắt trợn ngược, dường như bà ta đã mất ý thức.

“Ô... hình như là... són tiểu rồi...” Nhân viên cảnh sát đang cởi quần Lưu Thải Vân bỗng dưng hô lên.

“Đừng cuống, đừng cuống!” Ngô Tú Mẫn vội vàng lấy một ống tiêm từ trong hộp cấp cứu ra, sau đó thuần thục phân phối thuốc, cuối cùng mới tiêm một mũi vào người Lưu Thải Vân.

Không bao lâu sau, Cục trưởng Vương đã dẫn nhân viên y tế chạy tới, sau đó đặt Lưu Thải Vân lên cáng cứu thương, đưa đi bệnh viện.

“Tổ trưởng!” Ngô Tú Mẫn lau mồ hôi trên trán, báo cáo: “Có thể là triệu chứng của bệnh động kinh! Thật là quá sơ ý! Lưu Thải Vân không có giấy tờ chứng minh thân phận cho nên tôi cũng không hiểu rõ bệnh án của bà ta!”

“Vậy... bà ta nhận tội chưa?” Tăng Khả chen miệng hỏi một câu.

Ngô Tú Mẫn lắc đầu: “Mới vừa nhắc tới chuyện này thì bà ta đã không chịu nổi rồi! Chuyện sau đó quá bất ngờ! Có điều, tôi đã tiêm cho bà ta một mũi an thần, hẳn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng! Nhưng mà trạng thái tinh thần của bà ta thật sự khiến người ta lo lắng!”

“Tổ trưởng Triệu, bên này!” Không ngờ, bên này đang rối ren, pháp y Cao Phát Tài lại dẫn học trò xinh đẹp của ông ta đột ngột xuất hiện trước cửa.

Tăng Khả vừa nhìn thấy nữ học trò xinh đẹp kia thì mặt lập tức đỏ lên.

“Có chuyện gì xảy ra vậy? Sao xe cấp cứu lại tới đây?” Cao Phát Tài chỉ ra bên ngoài mà hỏi.

Lúc này, Triệu Ngọc mới vội vàng tiến lên, kể lại hết những chuyện vừa xảy ra cho Cao Phát Tài nghe.



“Ừm! Nếu đã phá xong vụ án mạng này rồi thì không cần quá gấp gáp làm gì!” Cao Phát Tài nói: “Còn vụ án mấy chục năm trước, cứ để từ từ đi! À, ở chỗ tôi có một tập tài liệu so sánh ADN, nói không chừng còn có thể giúp đỡ được các cậu đấy!”

Vừa nói, pháp y Cao vừa đưa một tập tài liệu cho Triệu Ngọc.

“A! Nhắc mới nhớ, thật sự cảm ơn ông quá!” Triệu Ngọc nhớ tới chuyện làm giả tài liệu, lại vội vàng nói: “Nếu ông không giúp tôi một tay thì Đậu Tự Lực kia sao có thể dễ dàng khai ra được!”

“Tổ trưởng Triệu, tập tài liệu này có liên quan tới Đậu Tự Lực, chỉ có điều...” Đỗ Phát Tài cau mày nói: “Bản báo cáo so sánh kết quả thật có thể còn chấn động hơn bản giả kia nhiều!”

“Hả? Cái gì... tức là sao?” Triệu Ngọc tò mò nhận lấy tài liệu, vô cùng nghiêm túc mà đọc, khi nhìn thấy kết quả so sánh cuối cùng trong bản báo cáo thì hắn lập tức giật mình ngây người tại chỗ.

“Sao thế? Sao thế?” Mọi người tò mò cho nên đều đến gần xem. Vừa nhìn một cái, tất cả đều bị giật mình không nhẹ, mồm há hốc, lưỡi cũng cứng lại, ai cũng không dám tin tưởng vào điều mà mắt mình vừa nhìn thấy!

“Pháp y Cao! Ông chắc chắn kết quả này là chuẩn xác, sẽ không xảy ra bất cứ sai lầm gì chứ?” Triệu Ngọc cầm tài liệu hỏi.

“Tôi còn nghi ngờ hơn các cậu cho nên đã so đi so lại tổng cộng ba lần rồi!” Cao Phát Tài gật đầu: “Chắc chắn trăm phần trăm, không thể nghi ngờ! Đậu Tự Lực và Thái Kim Đạt không phải là anh em chú bác, mà là anh em ruột thịt!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.9 /10 từ 26 lượt.

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như niem phat giai tru nghiep chuong, dung lang phi thoi gian vao nhung viec vo ich Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status