Cuồng thám

Chương 790 : Chương 790



CHÂN TƯỚNG RẤT XA VỜI

“Lẩu gà?” Tăng Khả lắc đầu nói: “Lần đầu tiên em nghe thấy đấy! Ăn có ngon không?”

“Tần Sơn chúng tôi cũng có lẩu gà, nhưng mà trông thì có vẻ không giống nhau lắm!” Triệu Ngọc nhìn hình ảnh trong thực đơn và nói: “Ở Tần Sơn là ninh trong nồi và dưỡng sinh là chủ yếu, mà bên này thì xem ra có vẻ rất cay đây!”

“Hì hì! Xem ra tôi là người có đủ tư cách nhất để giới thiệu với anh chị đấy!” Trong quán lẩu, Nhiễm Đào chỉ vào thực đơn mà giới thiệu: “Đây là đặc sản của Ôn Tây, nơi khác không thể ăn được đâu! Trước tiên đem thịt gà xào sau đó mới hầm, vị vô cùng ngon. Nghe nói là được biến tấu từ món cay Tứ Xuyên đấy, toàn bộ khu vực phía Bắc, chỉ có Ôn Tây là làm ngon nhất, cũng xem như là làm rạng rỡ truyền thống!”

“Vậy... có cay không?” Tăng Khả vội hỏi: “Đừng quá cay có được không?”

“Thưa ngài, chỗ của chúng tôi có lẩu Uyên Ương, một nửa cay, một nửa là hầm vàng ươm, ngài đều nếm thử xem sao!” Người phục vụ nhiệt tình giới thiệu.

Nơi này là một quán lẩu nhỏ có tên là “0317”, Triệu Ngọc cẩn thận so sánh với bản đồ, vào tám giờ mười lăm tối nay, phó bản Kỳ Ngộ sẽ xảy ra tại nơi này.

Cũng không tệ lắm, vừa lúc đã đến giờ ăn cơm, Triệu Ngọc có thể vừa ăn cơm vừa chờ đợi kỳ ngộ đến.

“Được lắm, vậy chọn lẩu Uyên Ương đi!” Triệu Ngọc búng ngón tay một cái, sau đó lại chọn thêm rau trộn và bia.

“Ủa? Lão đại... Ừm...” Nhiễm Đào thấy Triệu Ngọc chọn bia, muốn nói điều gì nhưng lời đến bên miệng lại không thể không nuốt ngược xuống.

“Cái gì?” Triệu Ngọc trừng mắt nhìn hắn ta: “Cậu không được phép uống! Lát nữa còn phải lái xe tiếp nữa đấy!”

“Lão đại, làm ơn đi! Tôi chạy xe cả ngày rồi, tối hôm qua còn phải ở bệnh viện trông chừng Lưu Thải Vân nữa, chưa được chợp mắt chút nào cả!” Nhiễm Đào oán giận, sau đó chỉ vào Ngô Tú Mẫn: “Chị Ngô cũng biết lái xe mà, lại không hay uống rượu bia, lát nữa để cho chị ấy lái đi?”

“Khỏi phải nghĩ! Nhiễm Đào, phân công theo chức trách, cậu là người chạy việc bên ngoài, tôi là nhà tâm lý, cậu lái!” Ngô Tú Mẫn không có khả năng sẽ cho Nhiễm Đào mặt mũi.

“Thế...”

Nhiễm Đào chuyển mắt nhìn về phía Tăng Khả, Tăng Khả vội vàng nhặt một chai bia lên uống một hớp và nói: “Bằng lái của em vẫn trong thời gian thực tập, không thể lái với tốc độ cao!”

“Hừ! Càng ngày càng không biết xấu hổ!” Nhiễm Đào buồn bực bỏ chai bia qua một bên, trừng mắt nhìn Tăng Khả một cái.

Triệu Ngọc nhìn xung quanh, diện tích của quán lẩu cũng không nhỏ, trang hoàng cũng không tệ lắm, nhưng bởi vì vị trí hẻo lánh, hơn nữa bên ngoài lại đang có tuyết rơi cho nên trong quán cũng không có nhiều người đến dùng cơm.

Nhưng mà ở cách đó không xa phía sau bọn họ có một bàn với sáu bảy thực khách đang dùng cơm, thoạt nhìn những người này cao lớn thô kệch, mà cử chỉ trái lại rất nhã nhặn lịch sự, tuy đang uống rượu nói chuyện, nhưng lời nói vẫn luôn nhỏ nhẹ.

Lẩu gà vẫn dùng nồi đồng đặt lên lò than kiểu cũ, nhóm lửa cũng cần một ít thời gian, sau khi ngồi xuống, mọi người đều không kìm được lại bắt đầu trò chuyện.

“Tổ trưởng!” Ngô Tú Mẫn mở lời trước: “Cậu vẫn luôn nghiên cứu năm vụ án lớn chưa giải quyết, vậy... không lẽ cậu không biết Phong Điếm này là nơi nào sao?”

“Phong Điếm?” Triệu Ngọc hơi sững sờ: “Thì sao?”

“Cậu không biết thật sao?” Ngô Tú Mẫn lắc đầu nói: “Đập chứa nước núi Bạch! Đập chứa nước núi Bạch thuộc về sự quản lý của huyện Phong Điếm! Vụ án phân thây ở đập nước là một trong năm vụ án lớn chưa tìm ra lời giải đã xảy ra ở nơi này đấy!”

“À...” Lúc này, Triệu Ngọc mới nhớ tới, nói: “Cuối cùng, hung thủ là một nhân viên kiểm lâm, đúng không? Có vấn đề về tâm thần?”

“Đúng!” Ngô Tú Mẫn nói: “Hơn nữa, phía chính phủ vẫn luôn giữ bí mật về quá trình phá án!”

“Tại sao?” Tăng Khả nói: “Vụ án đã được phá, chẳng lẽ còn có điều bí ẩn gì sao?”

“Ừm... Tôi đã từng định đi hỏi thăm!” Triệu Ngọc nói: “Nhưng không có đủ quyền hạn. Nhưng mà theo như tin đồn thì vụ án này do một người có khả năng đặc biệt phá giải!”

“Wow! Đúng là vô căn cứ!” Tăng Khả cười nói: “Nếu như khả năng đặc biệt có thể phá án thì còn cần đến tổ điều tra đặc biệt như chúng ta làm gì?”

“Ừm...” Câu này đã đánh trúng nhược điểm của Triệu Ngọc, hắn đang nghĩ, hệ thống Kỳ Ngộ của mình có được tính là khả năng đặc biệt không?

“Dù nói thế nào thì vụ án đã được phá là tốt rồi!” Ngô Tú Mẫn nói: “Hiện nay, năm vụ án lớn chưa phá chỉ còn lại ba vụ nhỉ? Hơn nữa, nếu nghiêm khắc mà nói thì vụ án ác ma ở Bắc Thiên vẫn chưa thể thực sự được coi là vụ án chưa giải quyết!”

“Không có lửa thì làm sao có khói! Vụ án ác ma tuyệt đối có vấn đề!” Triệu Ngọc nói: “Nếu không thì vị tiền bối kia của tôi đã không viết nó lên cuốn sổ bìa da màu vàng rồi!”

“Đúng! Chín người chết, đều chết cùng một kiểu là rơi từ trên cao xuống, trên phương diện thời gian và phạm vi thì không thể không có vấn đề được!” Tăng Khả phụ họa: “Nếu không thì chuyện này đã bị lãng quên từ lâu rồi!”

Đang lúc nói chuyện, nhân viên phục vụ đã bưng nồi lẩu gà nóng hôi hổi lên bàn, mùi thơm từ lẩu gà tỏa ra bốn phía, khiến mọi người cảm thấy thèm ăn hơn, khẩu vị cũng được mở toang ra.

“Wow, thơm quá đi...” Tăng Khả không nhịn được khen ngợi một câu.

Cạch...

Lúc này, cửa chính của quán cơm bị mở ra, có hai người đi từ bên ngoài vào.

Đi đầu là một người đàn ông trung niên, người này mặc một bộ Âu phục bằng vải nỉ, ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, mày kiếm mắt sáng, vô cùng có tinh thần.

Người này cao một mét tám, để mái tóc húi cua, dáng người thẳng, bước chân nhanh nhẹn, chỉ nhìn một cái là biết nhân vật này không tầm thường.

Người đi phía sau ông ta là một người trẻ tuổi, khuôn mặt thật thà chất phác. Người tuổi trẻ hơi thấp hơn một chút, nhìn động tác và biểu cảm trên mặt thì anh ta hẳn là một trợ lý.

Sau khi đi vào quán cơm, hai người liền đi thẳng tới một cái bàn nhỏ trong góc phòng. Người trẻ tuổi kia thì vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, cũng gọi một nồi lẩu gà.

“Ài! Lâu rồi không được ăn lẩu gà chính tông rồi!” Người đàn ông trung niên cởi bộ Âu phục bằng vải nỉ ra, lộ ra một cái áo sơ mi ca rô thẳng thớm.

“Ông chủ, ông uống bia hay rượu trắng?” Người trẻ tuổi hỏi.

“Ha ha ha... Ăn lẩu gà thì dĩ nhiên phải uống bia rồi!” Người đàn ông trung niên cười sang sảng một tiếng, chìa tay hỏi nhân viên phục vụ: “Chủ quán, có bia ướp lạnh không?”

“Ôi chao, nghe ông nói kìa, tuyết đều đã bay lả tả đầy trời rồi, làm sao mà còn có thể uống lạnh nữa chứ?” Nhân viên phục vụ cười nói: “Nếu như ngài vẫn muốn uống thì tôi chỉ có thể cầm mấy chai ra ngoài ướp lạnh cho ngài thôi...”

Nói xong, mấy người nhìn nhau cười.

Thấy tình cảnh này, Triệu Ngọc cũng không thể bất lịch sự mà nhìn tiếp nữa, liền xoay người lại. Lúc này còn cách thời gian Kỳ Ngộ xảy ra một tiếng đồng hồ, hắn cũng không thể chắc chắn được rằng rốt cuộc kỳ ngộ sẽ đến từ đâu, hay là từ trên người nào.

“Nào... Mọi người nếm thử đi!” Lúc này, Tăng Khả rót giấm giúp Triệu Ngọc, hơn nữa còn gắp một miếng thịt gà lớn đặt vào trong giấm.

Không ngờ, ngay vào lúc Triệu Ngọc nhấc đũa lên định nhấm nháp thì điện thoại di động chợt vang lên.

Tích tích...

Tích tích...

Triệu Ngọc không biết tin nhắn là gì, cho nên không thể làm gì khác hơn là đặt đũa xuống, mở điện thoại di động ra xem. Ai ngờ, chưa nhìn được bao lâu thì hắn đã kinh sợ giật mình ngay tại chỗ.

“Ừm... Tổ trưởng, anh sao vậy?” Tăng Khả nhìn ra có chuyện không ổn, vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Không phải!” Triệu Ngọc khẽ gật đầu một cái, sau đó đặt điện thoại di động lên trên bàn và nói: “Lưu Thải Vân đã khai báo! Cái này... là lời khai của bà ta! Tất cả chân tướng của vụ án hải đăng đều trở nên rõ ràng rồi!”

“Hả!?” Mọi người cả kinh, vội vàng xúm lại nhìn điện thoại di động bên cạnh.

.

“Trời đất! Sao... sao lại có thể như vậy?” Sau khi xem xong, Ngô Tú Mẫn suy sụp ngồi xuống: “Nếu như lúc trước cho tôi một trăm khả năng thì tôi cũng sẽ không thể nào đoán được...”

“Đúng vậy!” Vẻ mặt của Tăng Khả trở nên ngưng trọng: “Tại sao lại như vậy?”

“Không thể phủ nhận! Tôi cũng không thể đoán được chuyện lại như vậy!” Triệu Ngọc cầm chai bia lên, kề miệng uống một ngụm lớn và nói: “Thái Hạng Bân đã có thể rửa sạch án oan rồi! Chỉ có điều...”

...

Thời gian quay lại ba mươi lăm năm trước trên đảo Vĩnh Tiến, đêm tối tĩnh mịch, ngọn đèn trên hải đăng sáng rực rỡ, chiếu rọi xuống mặt biển mênh mông trầm lặng, hướng dẫn phương hướng cho tàu bè qua lại.

Mà đâu có ai biết, trong một căn phòng nghỉ dưới ngọn hải đăng, không ngờ lại truyền đến tiếng thở dốc dồn dập của đôi nam nữ.

Lưu Thải Vân bị Thái Hạng Bân đè ở dưới thân, cả người tuy giãy giụa nhưng vẫn trầm mê vào trong đó. Khi đó, trong lòng bà ta cực kỳ mâu thuẫn, một mặt thì không muốn phản bội chồng mình, còn mặt khác lại không nhịn được khát vọng như lửa từ trong lòng...

Sau khi Lưu Thải Vân gả cho người canh tháp, cùng người canh tháp sinh sống trên đảo đã sáu năm, mà trong sáu năm này, mặc dù sống rất dễ chịu nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa được nếm trải cảm giác mà một người đàn bà nên có.

Hóa ra, người canh tháp lúc còn nhỏ đã bị thương, không có chức năng của phái nam. Đừng nói là sinh con dưỡng cái, ngay cả vấn đề sinh lý tối thiểu nhất cũng không có biện pháp giải quyết được.

Mà trước khi kết hôn, người canh tháp cũng không nói vấn đề nghiêm trọng này cho Lưu Thải Vân biết, vì thế, ông ta vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn, lòng mang áy náy, cảm thấy rất có lỗi với vợ mình.

Có điều, bởi vì hầu như không có người ngoài tới đảo, tuy Lưu Thải Vân không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể than trách số mệnh, nhẫn nhục chịu đựng, âm thầm chấp nhận tất cả những chuyện này mà thôi.

Nhưng mà từ khi hai người họ cứu được một thủy thủ trẻ tuổi anh tuấn trong biển ra, tất cả mọi chuyện dường như đã khác đi.

Thật ra, khi Lưu Thải Vân cùng chồng hợp sức cứu Thái Hạng Bân từ trong biển lên, bà ta cũng không hề nảy sinh bất kỳ suy nghĩ đặc biệt nào, nhưng mà sau đó, khi giúp Thái Hạng Bân thay quần áo thì bà ta vô tình nhìn thấy cơ thể của người này.

Mà chính vì cái liếc mắt ấy đã khiến một người xinh đẹp trẻ tuổi như Lưu Thải Vân lập tức động lòng, cũng khiến cho Thái Hạng Bân trẻ tuổi háo thắng nhận ra được cơ hội, hai người liền nảy sinh ái muội ngắn ngủi.

Sau đó, Lưu Thải Vân không chịu nổi cô quạnh, thừa dịp đêm khuya, chồng đã ngủ say, lén lút tới chỗ ở của Thái Hạng Bân rồi hai người xảy ra quan hệ.

Nhưng mà Lưu Thải Vân dù nằm mơ cũng không hề ngờ tới chồng mình không hề ngủ thật mà vẫn luôn bám theo phía sau bà ta tới ngọn hải đăng, hơn nữa còn thấy cảnh tượng khiến người ta suy sụp kia nữa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 27 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng viet, Trì chú Đại Bi có cần hiểu nghĩa không rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của Quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status