Cường thế sủng ái

Chương 5



Chiếc xe này của Thẩm Mộ Ngạn, Cố Phán đã từng nhìn thấy ở trong ga-ra của ông nội cô.

Ông nội yêu xe như mạng, ông đã thu thập không ít xe bản giới hạn về nhà. Còn nhớ có một lần ông đặt được một chiếc xe bản giới hạn kỷ niệm tròn 100 năm thành lập hãng của một nhãn hiệu nào đó của Đức, còn cố ý lôi kéo cô và anh trai Cố An Nam đến ga-ra cúng bái một lần 360 hướng không góc chết.

Chuyện lần đó Cố Phán có ấn tượng vô cùng sâu sắc, dùng lời thì thầm của anh cô sau đó thì chính là, ông cụ chỉ thiếu nước để bọn họ tắm rửa đốt hương ăn chay trước đó ba ngày để bày tỏ lòng tôn kính đối với chiếc xe kia.

Mà chiếc xe từng được anh em bọn họ cúng bái kia, chính là giống chiếc xe hiện tại này của Thẩm Mộ Ngạn như đúc.

Hóa ra, ông nội khi đó đắc ý nói "Ông đã nghe ngóng, xe này trong nước đặt được tổng cộng chỉ có hai người, một người trong đó là ông", một người khác, chính là người anh cả này của Đổng Thiện Thiện.

Nghĩ đến đây, cô lại có thêm hiểu biết mới về đầu tường của mình. Dù sao chiếc xe này ở chỗ ông nội cô thế nhưng là được xem như bảo bối cung phụng ở trong ga-ra, chưa từng được lái một lần. Đến chỗ Thẩm Mộ Ngạn, lại trở thành phương tiện di chuyển không quá được coi trọng?

Cố Phán im lặng giây lát, hít lấy bụng dưới rồi ngồi vào ghế sau.

Xe ổn định lên đường, với bản lĩnh làm thư ký của Lý Trì sao lại không nhìn ra, nhưng anh ta hiện tại làm lái xe ngược lại là làm rất giống.

Đường trong trung tâm thành Bắc nổi tiếng rối loạn ùn tắc. Trên đường khắp nơi là xe sang, tất cả mọi người đều có mấy phần bối cảnh, vì thế xe của mọi người đi lên đường, đều mang theo tư thế "Ông đây là Hoàng đế, lũ bình dân các ngươi thức thời thì nhanh chóng tránh ra cho ta".





Điều này cũng gián tiếp dẫn đến việc, bên trong hàng trăm, hàng ngàn chiếc xe sang trên đường này, ngồi hàng trăm hàng ngàn Hoàng đế. Thỉnh thoảng ngươi vượt ta một chút, ta vượt qua ngươi một chút, ở đây sự bình thường thật sự là quá mức thưa thớt.

Mà Lý Trì ở trong loại tình hình giao thông khó khăn này, cứ thế lái với tốc độ ổn định như trên đường cao tốc vậy, thử hỏi cái này còn không xứng đáng nhận được một câu khích lệ sao?

Vừa nghĩ đến đây, Cố Phán lại yên lặng gật gật đầu trong lòng, đúng, không tệ, quả nhiên là người mà đầu tường mới của cô dạy ra, thủ đoạn chính là mạnh hơn anh trai chó săn không ra gì kia nhà cô.

Cô ngồi ngay ngắn ở một bên, sống lưng thẳng tắp, cằm khẽ nâng, cả người trên dưới đều tản ra khí chất dè dặt, kín đáo, lại uy nghiêm của quý cô nhà dòng dõi.

Đổng Thiện Thiện ở hàng trước nhìn thấy hết thảy những cái này, trong lòng không kìm được mà mắng bản thân hèn nhát, không có lương tâm, đều là bởi vì cô ấy, chị em tốt mới có thể bị dọa thành như vậy!

Đồng dạng sốt ruột, còn có Lý Trì đang lái xe ở phía trước.

Anh ta không để lại dấu vết quan sát hai người ngồi phía sau mấy lần, nhìn thấy hai người kia ngồi mỗi một người lại nghiêm chỉnh hơn người kia, chỉ thiếu điều ghi tên tham gia "Cuộc so tài tuyển chọn ai cử động người đó là con rùa" mà thôi.

Trong lòng anh ta lặng lẽ thở dài, ở chỗ sắp chuyển hướng ở ngã tư, đột nhiên đánh tay lái sang bên trái.

Cố Phán như tên lửa bị ép bắn sang bên cạnh: "..."

Người này thật là không chịu được lời khen, cô mới ở trong lòng thầm khen kỹ thuật lái xe của người thư ký kia, kết quả anh ta trở tay liền cho cô một cái chứng minh ngược lại.

Cố Phán im lặng một giây, muốn ung dung tìm điểm tựa chống người ngồi dậy, lại nhận ra cả người cô đều bổ nhào tới trước mặt người đàn ông ở bên cạnh, trước mắt ngoài đôi chân dài săn chắc của người đàn ông được bao bọc bởi quần tây, không tìm thấy chỗ nào khác thích hợp.

Cố Phán hít một hơi thật sâu, muốn từ từ lui người về phía sau, nào ngờ lúc này xe vừa vặn vượt qua gờ giảm tốc độ, trong lúc thân xe lên xuống, suýt nữa cả khuôn mặt cô trực tiếp tiếp xúc thân mật với chân của Thẩm Mộ Ngạn.

Cô phục rồi, cô vốn muốn cố gắng tạo ra một hình tượng đoan trang chững chạc, kết quả bị gã thư ký màu mè làm ra vẻ này làm hỏng hoàn toàn rồi.

Trong một giây đồng hồ đó, trong đầu Cố Phán gần như lóe lên vô số hành động phục thù, trong đó có khả năng nhất chính là, bỏ ra nhiều tiền đào người đến nhà họ Cố bọn họ, cô trốn ở sau lưng Cố An Nam, mỗi ngày đều bày ra một trang các biện pháp hành hạ người, giày vò gã thư ký này như món ăn, đáng thương giống như rau cải xanh, như vậy mới có thể báo mối thù hắn hại cô sụp đổ hình tượng.

Nhưng ý tưởng này còn chưa kịp thật sự hoàn thiện, Cố Phán đã cảm thấy cánh tay của mình bị người nắm lấy.

Ngón tay người kia thon dài, xương ngón tay rõ ràng, móng tay cũng cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ. Chỉ nhìn vào tay, thì không khó nhìn ra cuộc sống thường ngày của đối phương an nhàn sung sướng ra sao.

Thời gian đoán mò chưa quá nửa giây đồng hồ, cơ thể cô đã được người đàn ông ở bên cạnh dùng lực cánh tay, vững vàng dựng thẳng dậy.

Tiếp sau đó, giọng nói lạnh lùng lại mang theo cảnh cáo vang lên bên tai Cố Phán.

"Lý Trì."

Lý Trì ở trên ghế lái xe nghẹn lời. Lấy thời gian anh ta đi theo bên người tổng giám đốc, đương nhiên đoán được tổng giám đốc gọi tên anh ta cùng sự cảnh cáo trong giọng nói là có ý gì.

Anh ta vừa buồn bực vừa oan ức, nhưng lại không dám nhiều lời, ngược lại thật sự là an phận không làm ra động tác dư thừa nào nữa.

Mà Đổng Thiện Thiện ở trên ghế lái phụ thì nắm chắc vừa lên xe là đeo dây an toàn, yên lặng ở phía trước làm chim cút.

Con chim cút này nhìn thì kinh sợ, nhưng thật ra trong lòng vẫn rất dằn vặt. Cô ấy vừa cảm thấy thật xin lỗi đã để chị em tốt rơi vào trong tay Đại ma vương, lại vừa sợ hãi ngay cả dũng khí liếc nhìn chị em tốt ở trong kính chiếu hậu cũng không có.

Lỡ như sau khi nhìn nhau rồi chị em tốt cầu cứu thì cô ấy biết làm thế nào? Muốn đổi chỗ với cô ấy thì biết làm sao đây?

Nếu cô ấy ngồi ở hàng sau sát bên anh cả...

Không được! Tuyệt đối không được! Cô ấy mua bảo hiểm nhưng không có mục "bị hù dọa chết"! Cô ấy không thể nào tuổi còn trẻ đã ép bản thân vào đường cùng!





Nghĩ đến đây, cô ấy càng thêm kiên định, mắt không liếc mà nhìn thẳng về phía trước.

—— ——

Khoảng cách của hai người bởi vì một lần "Sai lầm" của Lý Trì mà bị kéo gần lại, giữa hai người rốt cuộc không còn giống như cách một dải Ngân Hà nữa.

Khoảng cách gần lại rồi, mùi gỗ trầm như có như không kia càng thêm rõ ràng, Cố Phán lúc này mới xác định, không phải là hộp thơm trong xe, mà là mùi hương trên người người đàn ông này.

Mặt ngoài Cố Phán bình tĩnh, nhưng toa tàu hoả ở trong đầu lại bắt đầu "Ô ô ô" reo lên——

Ô ô ô quả nhiên là người đàn ông cô vừa mắt! Phong cách nước hoa này cũng cao cấp hơn người khác nhiều! Vừa ngửi là có thể cảm nhận được anh cực kỳ có văn hóa!

Suy nghĩ lần này của cô nếu để cho Cố An Nam, anh của cô biết được, đoán chừng lại muốn hung dữ trừng cô một cái, cũng tặng kèm thêm hai ngày chiến tranh lạnh. Dù sao lúc trước Cố An Nam cũng phun nước hoa cùng hãng, cùng mùi hương, cứ thế bị Cố Phán chế giễu cả một ngày, nói hắn là một ông lớn có tuổi, không có việc gì giả làm thanh niên trí thức làm gì.

Mùi gỗ trầm này ai phun lên, toàn thân cao thấp của người đó liền khắc hai chữ "Giả dối".

Cố An Nam bị nhóc con nói đến ngây người ra một lát, ngày hôm sau liền đổi nước hoa, đổi thành mùi cây linh sam mát lạnh hơn.

Ở khoảng cách gần, ngoại trừ ngửi được hương thơm trên người Thẩm Mộ Ngạn, Cố Phán còn ngầm ngắm đôi chân của hai người đang đặt cạnh nhau.

Theo lý thuyết, chân của hai người một dài một ngắn, độ lớn vòng chân cũng chênh lệch rất nhiều, hơn nữa quan trọng nhất chính là, bên dưới Cố Phán mặc quần đùi, trắng lóa chói mắt.

Thẩm Mộ Ngạn thì sao, hai chân đều được quần tây nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh bao lại.

Cho dù là dài ngắn mập gầy hay là phương diện nào khác, chân của hai người đặt chung một chỗ đều hoàn toàn không có cái gì có thể so sánh hoặc là có tính chất liên quan.

Nhưng ở trong mắt Cố Phán ——

【 A! Cô và đầu tường mới của cô đều mọc ra hai cái chân, trái đất ước chừng hơn 7 tỷ người, ngoại trừ 10% người tàn tật, người khỏe mạnh chỉ có 6,3 tỷ, mà bọn họ là hai người hiếm thấy trong 6,3 tỷ người này, đây là dạng duyên phận cảm động gì chứ ô ô ô 】

Cố Phán một mực đắm chìm trong thế giới của chính mình, đầu không ngẩng, mắt không nhìn, cũng không thấy ánh mắt của người đàn ông ngồi bên cạnh chậm rãi rơi trên người cô.

Phút chốc, xe lại lần nữa đi ngang qua bục giảm tốc độ, trên xe đột nhiên lúc lên lúc xuống, không những khiến Cố Phán hoàn hồn, cũng khiến cho Lý Trì đang lái xe ở phía trước bị dọa đến vô thức ho một tiếng.

Quả nhiên như dự đoán, một giây sau, anh ta nhận được ánh mắt bình tĩnh lại giấu giếm nguy hiểm của tổng giám đốc ở bên trong kính chiếu hậu, anh ta yên lặng lau đi một giọt nước mắt oan ức ở trong lòng.

Lý Trì sau đó lái xe đưa hai cô gái đến nhà cũ của nhà họ Thẩm.

Thật ra Đổng Thiện Thiện đã sớm tự dọn đến ở trong một chung cư nhỏ, rất lâu rồi không trở về nhà cũ. Nhưng tình huống trước mắt này, cô ấy cũng không dám nhiều lời.

Vì thế rất biết điều, lôi kéo Cố Phán xuống xe.

Bên ngoài mưa to đã tạm ngừng, độ ẩm trong không khí rất cao, mùi thơm ngát của cỏ cây ở xung quanh trộn lẫn với mùi bùn đất quẩn quanh trong không khí, trong từng hơi thở, nhưng là khiến người ta có loại ảo giác trở về với thiên nhiên.

Có phải trở về với thiên nhiên hay không Đổng Thiện Thiện không quan tâm, điều cô ấy quan tâm là, rốt cuộc cô ấy có thể nhảy xuống khỏi chiếc xe khiến người ta ngạt thở kia rồi!

Nghĩ đến đây, cô ấy chỉ hận không thể cho Thẩm Mộ Ngạn một cái cúi chào 90 độ lại tặng cho anh một bài "Thuận buồm xuôi gió" làm khúc bế mạc lần gặp mặt này.

Cô ấy không nén nổi niềm vui trong mắt, hết sức chủ động nói: "Anh cả, hôm nay đã làm phiền anh rồi, anh vẫn còn bận việc nhỉ? Bọn em không làm mất thời gian của anh nữa đâu."

Thẩm Mộ Ngạn không vội vã quay về, ánh mắt lạnh nhạt bình tĩnh di chuyển sang bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt Cố Phán.





Cố Phán rõ ràng cảm thấy nai con trong lòng có tư thế muốn mở Hội thi thể dục thể thao lần thứ ba, mặt ngoài nhưng vẫn rất dè dặt như cũ, cần cổ căng cứng, giống như diễn viên sắp tao nhã chào cảm ơn khán giả, gật gật đầu với Thẩm Mộ Ngạn.

"Cảm ơn anh."

Thẩm Mộ Ngạn cũng không lập tức đáp lại lời cảm ơn của cô, sau khoảng hai ba giây, anh mới hướng về phía hai cô gái gật đầu, nói tiếp: "Thời gian cũng muộn rồi, về nhà sớm đi."

Sau đó, chiếc xe "phương tiện đi lại" bản giới hạn kia đi rồi, Cố Phán vẫn thật lâu không thể lấy lại tinh thần.

Trong lòng Đổng Thiện Thiện có quỷ, sợ chị em tốt của cô ấy phản ứng lại rồi sẽ lấy tay xé cô ấy làm mâm đồ ăn đưa lên bàn, thế là cô ấy đánh đòn phủ đầu, nhảy hai bước vọt thẳng vào nhà cũ, đầu cũng không quay lại vừa chạy vừa nói: "Phán Phán này, cậu chờ một chút nhá, tớ tìm lái xe đưa cậu về nhà!"

Cố Phán đối với hành động giống như là bị ma đuổi của cô ấy lần này cảm thấy cực kỳ khó hiểu, nhưng cả người cô vẫn còn đắm chìm trong sự hưng phấn vừa mới rồi được tiếp xúc gần gũi với đầu tường mới, nên cũng không để ý lắm.

Dưới tên của Cố Phán có mấy căn hộ, sau ngày sinh nhật mười tám tuổi, anh trai cô càng là vung mạnh tay, ở khu vực tấc đất tấc vàng trong trung tâm thành phố, mua cho cô một căn hộ có bể bơi cực lớn ở tầng cao nhất, chuẩn bị làm đồ cưới cho cô.

Nhưng Cố Phán cảm thấy tuổi của mình còn nhỏ, ông nội bà nội lại đều đã lui xuống vị trí hàng hai, nhàn rỗi ở nhà. Nếu cô lại không quay về nhà ở, vậy biệt thự bên kia sẽ thật sự không còn một chút hơi thở tươi mới nào.

Vậy nên lúc lái xe nhà họ Thẩm hỏi cô địa chỉ, cô lập tức nói biệt thự nhà họ Cố bên thành Tây
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cay do la, hoa hong henri matisse làm nông chưa bao giờ dễ dàng hơn với những kiến thức và kỹ thuật được trang bị từ hatgionggiadinh.com.