Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 1355: Nhân đạo thiên đạo (2)


Vô số người chú ý trận thi đấu này kịch liệt tranh luận lấy.

Côn Viêm rơi vào đạo tràng trung ương, cùng Sư gia xa xa tương đối, thân thể của hắn có năm đạo Thời Không Đạo Văn chi lực lưu chuyển, một cỗ khí tức cường hoành khuếch tán ra.

Vũ Văn Tường cùng Côn Viêm so sánh, căn bản không phải một cấp độ.

Côn Viêm dừng ở trước Sư gia, trong đôi mắt vốn là thanh tịnh kia, bỗng nhiên hiện lên từng sợi hắc mang, ở bên trong từng sợi hắc mang này, ẩn chứa một tia lực lượng ma tính!

Phía trên một đám Chí Tôn lập tức đã nhận ra cái gì, cau mày nhìn về phía Thần Viêm Chí Tôn.

Ở phần đông các Chí Tôn nhìn soi mói, Thần Viêm Chí Tôn tựa hồ tuyệt không cảm thấy cái gì, bình thản nhìn lướt qua từng cái Chí Tôn.

Thiên Hà tinh vực không thiếu một ít cường giả tu luyện ma công, chỉ cần không phải bị Tổ Ma khống chế, nói lý ra tu luyện ma công là được cho phép, nhưng mà tất cả đại Siêu cấp thế lực sẽ không tuyển nhận đệ tử tu luyện ma công.

Ngàn năm trước kia, có một vị Chí Tôn tu luyện ma công đột nhiên cuồng tính đại phát, liên tiếp giết bảy Chí Tôn, cuối cùng mới bị mọi người liên thủ đánh chết, chuyện kia đã trở thành đau nhức trong lòng nhóm Chí Tôn. Từ sau chuyện đó, thế lực khắp nơi đều không cho phép đệ tử phía dưới tu luyện ma công, nhưng mà Xích Viêm Tinh Cung rõ ràng phá lệ rồi!

Linh Lung Chí Tôn ánh mắt trong suốt, nhàn nhạt nhìn lướt qua Côn Viêm phía dưới, ánh mắt của nàng y nguyên bình tĩnh như nước, phảng phất sớm đã biết rõ khí tức ma tính trên người Côn Viêm.

- Thần Viêm Chí Tôn, để cho đệ tử lĩnh ngộ năm đạo Thời không Đạo Văn chi lực tu luyện ma công, sợ là không ổn a.

Linh Đăng chí tôn nhíu mày, mở miệng nói.

- Đúng vậy a, tuy ma công dũng mãnh tinh tiến, nhưng đã đến cảnh giới nhất định tâm tính bị ngăn trở, khó thể tiến thêm, lại dễ dàng nổi giận thị sát khát máu!

Thanh Hư Chí Tôn cũng nhìn về phía Thần Viêm Chí Tôn, thanh âm của hắn trầm bồng du dương, có một loại lực lượng xuyên thấu nhân tâm.

- Thần Viêm ta làm việc, tâm lý nắm chắc!

Thần Viêm Chí Tôn thần sắc uy nghiêm, chân thật đáng tin mà nói.

- Dung chính ma hai đạo, mới có thể đạt tới đạo thành to lớn! Nếu như đệ tử của ta nhập ma, ta tự nhiên sẽ tự tay đem hắn đánh chết!

Dung chính ma hai đạo, bao nhiêu tiền bối thăm dò qua, thế nhưng mà đều đã thất bại…

Chính thức có thể đem chính ma hai đạo thông hiểu đạo lí, lại y nguyên bảo trì bản tâm, đây tuyệt đối là bất thế kỳ tài, tu vi hắn sẽ đạt đến đỉnh phong!

Nhưng mà một khi thất bại, tất sẽ tinh thần nghịch loạn mà chết!

Thần Viêm Chí Tôn bảo thủ, làm việc bá đạo, làm theo ý mình, Chí Tôn còn lại nhẹ khẽ lắc đầu, cũng không tiện nói thêm cái gì.

Trên mặt Linh Lung Chí Tôn tràn ra một tia cười yếu ớt lạnh nhạt, nụ cười này, giống như Tuyết Liên thánh khiết tách ra, để cho quần tinh đều ảm đạm thất sắc, thấy mà mọi người một hồi thất thần.

Chỉ nghe Linh Lung Chí Tôn ngữ khí bình tĩnh chậm rãi nói:

- Thế gian Đại Đạo hàm ẩn nhân quả, gieo xuống nhân, tất kết quả, dùng Nhân Đạo đối kháng Thiên Đạo, tất bị hủy bởi Thiên Đạo, dùng Thiên Đạo cường tráng Nhân Đạo, Nhân Đạo vĩnh xương.

Bọn người Thanh Hư Chí Tôn lộ ra một chút trầm tư, trong nội tâm xẹt qua một vòng đốn ngộ.

Linh Lung Chí Tôn học cứu Thiên Nhân, tu vi cái thế, nàng là khuyên bảo Thần Viêm Chí Tôn, nhân quả tuần hoàn, Thần Viêm Chí Tôn tục làm theo ý mình như tiếp, sợ là sẽ bị hủy bởi Thiên Đạo, chỉ có tuân theo Thiên Đạo, mới có thể thịnh vượng.

- Linh Lung Chí Tôn nói phải.

Bọn người Thanh Hư Chí Tôn nhao nhao gật đầu, lời nói này của Linh Lung Chí Tôn để cho bọn hắn cũng có một ít cảm ngộ.

- Linh Lung Chí Tôn là dạy ta tu luyện như thế nào sao?

Thần Viêm Chí Tôn khinh thường cười nhạo một tiếng.

- Người khác theo Thiên Đạo, Thần Viêm ta tu luyện đến nay, Nghịch Thiên Cải Mệnh, dùng Thiên Vũ phế thể phá chín mạch, sát nhân không tính, chân đạp ngàn vạn xương khô, một đường cương mãnh tinh tiến, tâm ta không sợ, Thiên Đạo cũng sợ ta!

Trong lúc nhất thời, trên người Thần Viêm Chí Tôn toát ra một cỗ sát khí cường đại, trong đôi mắt có Nhật Nguyệt Tinh Hà tan chảy.

Bàn tay trắng nõn thon dài của Linh Lung Chí Tôn nhẹ nhàng vung lên, liền đem sát khí trên người Thần Viêm Chí Tôn sinh sinh áp chế trở về, nàng khẽ thở dài:

- Phàm nhân đều cho rằng Thiên Đạo bất công, cho nên làm sự tình nghịch thiên, lại không biết cảm ơn Thiên Đạo chiếu cố, ngàn vạn sinh linh giáng sinh hậu thế, liền bị người ân đức, nếu như hiểu cảm ơn, liền được thịnh vượng. Không hiểu cảm ơn, mặc dù đánh đâu thắng đó, nhưng tổn phúc giảm thọ, vận số tất tận!

Sát cơ trên người Thần Viêm Chí Tôn bị áp chế, tuy có một tia tức giận, lại cũng không có tại chỗ phát tác, mà ha ha cười nói:

- Cảm ơn Thiên Đạo? Thật sự là chê cười! Không nghĩ tới Linh Lung Chí Tôn tu luyện tới cảnh giới như thế, rõ ràng cũng sẽ nói ra lời ngây thơ như vậy!

Linh Lung Chí Tôn bình tĩnh không nói.

Cùng Thần Viêm Chí Tôn bất đồng chính là, Chí Tôn còn lại lại lâm vào trầm tư.

Linh Lung Chí Tôn tu vi không ai bằng, ngoại trừ Thần Viêm Chí Tôn, Chí Tôn còn lại không có người sẽ cho rằng Linh Lung Chí Tôn nói ngây thơ, tinh tế phẩm đến, càng có vài phần hương vị Phản Phác Quy Chân.

Xưa nay bao nhiêu hào kiệt, tự nhận Thiên Đạo sở hướng, chinh phạt tứ phương, bạo ngược giết chóc, cuối cùng nhất vận số tận diệt, chán nản thân vẫn!

Cảm ơn Thiên Đạo chiếu cố, dùng Thiên Đạo cường tráng Nhân Đạo, Nhân Đạo vĩnh xương, dùng Nhân Đạo đối kháng Thiên Đạo, tất bị hủy bởi Thiên Đạo!

Cổ kim bao nhiêu nhân vật, liền thua ở trên một câu nói kia, người lĩnh ngộ mới thật là hào kiệt!

Thần Viêm Chí Tôn lý niệm bất đồng, cho nên không cách nào tiếp nhận Linh Lung Chí Tôn thuyết pháp, nhóm Chí Tôn còn lại nhao nhao gật đầu thụ giáo.

Thần Viêm Chí Tôn hừ lạnh một tiếng, hướng bên trên đạo tràng nhìn lại, khí tức trên thân Côn Viêm không ngừng kéo lên, lực lượng ma tính càng ngày càng mạnh, dần dần lấn át Sư gia Tử Hỏa.

Đã tới khiêu chiến Chí Tôn Liên Minh, hắn há sẽ không làm chuẩn bị vạn toàn? Côn Viêm chỉ là một khâu trong đó mà thôi!

Sư gia ba đạo Thời Không Đạo Văn chi lực cùng Côn Viêm năm đạo Thời Không Đạo Văn chi lực không ngừng đối oanh lấy, kình khí bay vụt, đem một tầng nham thạch mặt ngoài đạo tràng cuốn bay lên, bành bành bành! Từng khối nham thạch ở trên không trung bạo tạc thành bột phấn.

Dùng hai người Sư gia cùng Côn Viêm làm trung tâm, trên đạo tràng tạo thành hai luồng Phong Bạo cực lớn.

Hai luồng Phong Bạo lẫn nhau oanh kích lấy, phát ra trận trận thanh âm kịch liệt nổ đùng.

Mặc dù chỉ là quyết đấu giữa hai người, lại như là thiên quân vạn mã đang giao chiến, khí thế kinh người.

Một cỗ ma khí ở quanh người Côn Viêm quay quanh, ánh mắt âm trầm kia của Côn Viêm nhìn chằm chằm vào Sư gia, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh:

- Ta thừa nhận thực lực ngươi bất phàm, đáng tiếc ngươi chỉ lĩnh ngộ ba đạo Thời Không Đạo Văn chi lực, muốn cùng ta đấu, còn kém một ít! Cho ngươi kiến thức Khôn Nguyên Ma công của ta lợi hại!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich tri sieu, den 27 tuoi ma ban chua nhan nhung bai hoc nay thi ban van chua truong thanh duoc dau những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.