Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 137: Rời đi


Đại điêu chậm rãi hạ xuống, càng ngày càng thấp, bọn họ mới phát hiện trên lưng đại điêu còn ngồi một người, đại điêu rơi xuống đất, một đámtộc nhân không khỏi hít vào một hơi, hình thể đại điêu này, so sánh vớiĐại Mao cùng Nhị Mao cộng lại còn muốn lớn hơn nhiều lắm, không biết làyêu thú gì, lại có người đem thuần phục.

Diệp Nhu ngẩng đầu nhìn đến chỉ đại điê kia u, cắn chặt hàm răng, trong con ngươi hiện lên một tia ảm nhiên đau thương.

Diệp Thương Huyền cùng Diệp Chiến Thiên nhìn thoáng qua Diệp Nhu, xúc độngthở dài, đáng tiếc Thần nhi đi ra ngoài, chưa có trở về, không thấy được Nhu nhi một lần cuối cùng. Nếu không có người lẫn vào, Nhu nhi cùngThần nhi là một đôi không tệ, trong lòng Diệp Thương Huyền một trậnphiền não.

Một trận cuồng phong thổi qua, mọi người rối rít né tránh, đại điêu kia đáp xuống trên quảng trường trung ương Diệp gia bảo.

Bão cát qua đi, lúc này một đám gia tộc đệ tử mới nhìn rõ bộ dạng đại điêu, đại điêu cao chừng hai người, toàn thân là vũ mao đen nhánh, điểu mỏcùng cương trảo sắc bén giống như là thép tinh chế tạo, vô cùng sắc bén, khí thế chỉ đại điêu này, so sánh với cấp chín đỉnh phong Huyền ThiênXích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo mạnh hơn rất nhiều, chẳng lẽ là thập giaiyêu thú sao?

Huyền Thiên Xích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo chỉ là xaxa gầm nhẹ, không có dám đi lên, đại điêu này chính là thiên địch củabọn chúng.

Sau khi Đại điêu dừng lại, phía trên đi xuống mộtngười, là một trung niên phụ nhân tướng mạo khoảng bốn mươi tuổi, ngườimặc hoa y, đầu tóc cao cao búi lên, kim trâm cài tóc, lớn lên đoantrang, nàng nhìn lướt qua Huyền Thiên Xích Hổ cùng Tấn Ảnh Lôi Báo nơixa, lộ ra một tia kinh ngạc, hiển nhiên là không nghĩ tới bên trong Diệp gia bảo lại cũng nuôi yêu thú.

- Không nghĩ tới Diệp cô cô đích thân đến Diệp gia bảo ta, tiểu chất không thể từ xa nghênh đón, mong rằng thứ tội.

Diệp Chiến Thiên chắp tay nói, nhìn thoáng qua Nhu nhi bên cạnh, trong lòng có chút ảm nhiên.

Nghe được Diệp Chiến Thiên nói, trung niên phụ nhân kia khoát tay áo nói:

- Đừng nói những lời khách sáo này, hôm nay ta tới đây, là chuẩn bị mang Nhu nhi đi.

Trung niên phụ nhân kia giọng nói tùy ý, mang theo vài phần ngạo nghễ, đối với Diệp Chiến Thiên không thế nào khách khí.

Diệp Chiến Thiên lại gọi đối phương là Diệp cô cô, một đám tộc nhân có chútngớ ngẩn, người trung niên phụ nhân này nhìn dáng dấp cũng mới bốn mươituổi, bối phận lại lớn như vậy ? Hơn nữa người trung niên phụ nhân nàycũng họ Diệp, mặc dù Diệp gia bảo cũng có một chút người đồng tông tánlạc các nơi, nhưng chưa nghe nói qua có thân thích địa vị lớn gì a.

Trong tông tộc, có một chút bí mật là tộc nhân bình thường không biết, chỉ có tộc trưởng nắm giữ gia phả mới biết được. Nói sau, một chi Diệp gia bảo này, cùng một chi của phụ nhân kia, có một ít ân oán gút mắt như vậy,đến nay không thể làm rõ, nếu như không phải trước kia xảy ra một ítchuyện, song phương có thể sẽ cả đời không qua lại với nhau.

-Diệp cô cô, có thể để cho Nhu nhi ở Diệp gia bảo nhiều ở một thời gianngắn, để Nhu nhi cùng các tộc nhân nói lời từ biệt hay không?

Diệp Chiến Thiên thấy ánh mắt cầu xin của Diệp Nhu, trong lòng mềm nhũn,Thần nhi còn chưa có trở lại, hai đứa bé này thanh mai trúc mã, đángtiếc song phương thân phận chênh lệch quá mức xa.

- Này không được, ta không có thời gian lưu lại ở chỗ này, hôm nay phải đi.

Trung niên phụ nhân kia tên Diệp Mẫn quả quyết cự tuyệt nói.

Diệp Mẫn thái độ cường ngạnh, Diệp Chiến Thiên cũng không có nói cái gì nữa, nhìn về phía Diệp Nhu:

- Nhu nhi, bên kia dù sao cũng là cha mẹ ruột thịt của ngươi, một mình ngươi quyết định đi.

Diệp Thương Huyền thấy thái độ của Diệp Mẫn, có mấy phần tức giận, hừ lạnhmột tiếng, nơi đó ra tới người, quả nhiên một đám ánh mắt đều trên đỉnhđầu, trong mắt không người.

Ánh mắt Diệp Mẫn rơi xuống, thấy Diệp Nhu bên cạnh Diệp Chiến Thiên, ánh mắt sáng lên, trước mắt vị thiếu nữmắt ngọc mày ngài, duyên dáng yêu kiều này chính là Nhu nhi ? Nhìn kỹxuống dưới, bộ dáng Diệp Nhu xinh đẹp, cùng mẫu thân của nàng quả thậtcó mấy phần tương tự, Diệp Mẫn lộ ra một tia vui mừng nói:

- Ngươi chính là Nhu nhi sao, giống như đúc, ngươi cùng mẹ ngươi thật sự quá giống, hôm nay bà ngoại tới đón ngươi trở về.

Diệp Nhu nhìn Diệp Mẫn một chút, lại nhìn đám người Diệp Chiến Thiên mộtchút, trong con ngươi trong suốt lại có thêm vẻ đau thương khó có thểhóa đi, mặc dù nàng rất sớm đã biết mình nhất định phải rời đi Diệp giabảo, nhưng không nghĩ tới ngày này tới nhanh như vậy. Diệp Thần ca cavẫn chưa về, nếu rời đi Diệp gia bảo, từ đó thiên nhai cách xa nhau,không biết cuộc đời này còn có cơ hội gặp lại Diệp Thần ca ca hay không.

- Nhu nhi, những năm gần đây, chúng ta cũng không có thật tốt chiếu cố ngươi, ngươi đi đường cẩn thận.

Diệp Thương Huyền có chút thương cảm nói.

- Không, thúc công, bá bá, các ngươi đối với Nhu nhi rất tốt, Nhu nhi vẫn không có cơ hội báo đáp công ơn nuôi dưỡng của các ngươi, xin nhận Nhunhi một xá.

Nước mắt trong suốt từ trên gương mặt trắng nõn chảy xuống, Diệp Nhu vừa muốn quỳ gối, lại bị Diệp Thương Huyền đưa tay nâng.

- Ngươi từ nhỏ ở ta Diệp gia bảo lớn lên, giống như cháu gái Diệp ThươngHuyền ta, mặc dù ngươi chung quy vẫn phải đi tìm cha mẹ ruột thịt, bấtquá ngươi phải nhớ kỹ, bất kể ngươi đi tới chỗ nào, Diệp gia bảo cũng là nhà của ngươi, ngươi tùy thời có thể trở về.

Diệp Thương Huyền nói, trong lòng có chút đau buồn, Diệp Nhu đi lần này, không biết có cơ hội trở lại hay không.

- Chiến Thiên bá bá, xin thay ta đem những đồ này chuyển giao cho Diệp Thần ca ca.

Diệp Nhu từ trong Càn Khôn túi lấy ra một món đồ, dùng khăn bao quanh thậtchặt, ngẩng đầu nhìn hướng Diệp Chiến Thiên, trong con ngươi phiếm mộttia lệ quang.

- Nhất định phải để Diệp Thần ca ca tự mình mở ra.

Diệp Chiến Thiên thấy Diệp Nhu như thế, khẽ thở dài một tiếng, gật đầu nói:

- Ta sẽ cất kỹ, đợi Thần nhi trở lại chuyển giao cho hắn.

Trong lòng Diệp Nhu nhu tràng thốn đoạn, nghĩ thầm Diệp Thần ca ca không có ở đây cũng tốt, nếu Diệp Thần ca ca ở đây, nàng chỉ sợ làm sao cũng bỏkhông được rời đi Diệp gia bảo rồi, ngắm nhìn bốn phía, Diệp gia bảotừng cọng cây ngọn cỏ cũng là quen thuộc như vậy, nơi này chở đầy lấyđồng niên cùng vô số trí nhớ tốt đẹp của nàng.

Khi còn bé nàng bị người khi dễ, là Diệp Thần bảo toàn nàng, khi đó nàng cảm thấy bả vaiDiệp Thần ca ca là an toàn nhất, làm cho nàng cảm thấy vô cùng ấm áp,không biết từ lúc nào bắt đầu, loại tình thân cận này dần dần hóa thànhtình cảm thiếu nữ, sâu dấu ở trong lòng.

Hôm nay sẽ phải rời đi, tất cả mọi người không cách nào hiểu rõ, trong nội tâm nàng không bỏ đến cỡ nào.

Dưỡng phụ dưỡng mẫu của Diệp Nhu, hai lão nhân tuổi già cũng đi tới, haingười bọn họ tóc mai hoa râm, hốc mắt rưng rưng, thân hình run rẩy, mặcdù từ vừa mới bắt đầu cũng biết, sớm muộn sẽ có một ngày như thế, nhưngnữ nhi nhìn mình nuôi lớn sẽ phải rời mình đi, hai lão nhân tâm cũngmuốn toái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như đăng ký mã số thuế cá nhân, khác nhau giữa tài chính và kế toán chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.