Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 1490: Thân phận bạo lộ (2)


Các tộc cường giả sau lưng Lương Mộc cũng đều tùy thời chuẩn bị khai chiến.

Ô Kỳ cầm lợi kiếm trong tay, ánh mắt của hắn ở trên người đám cường giả Kim Giác nhất tộc đảo qua, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Thần, lập tức trong đôi mắt tràn đầy cừu hận.

- Chính là ngươi! Những Kim Giác nhất tộc này có phải ngươi mang đến hay không, ngươi quả nhiên không yên lòng!

Ô Kỳ đã bị cừu hận che mắt, chỉ vào Diệp Thần xen lẫn trong Kim Giác nhất tộc mắng to.

Lập tức ánh mắt tất cả Kim Giác nhất tộc cường giả toàn bộ tập trung ở trên người Diệp Thần.

- Ngươi!

Tiểu Đồng dậm chân, quả thực muốn làm tức chết, Ô Kỳ như thế nào không có đầu óc như vậy!

- Đáng chết!

Diệp Thần nhịn không được mắng một tiếng, ở Ô Kỳ vừa dứt lời, quanh người đột nhiên xuất hiện trên trăm đạo Huyền Khí Phi Đao.

Sưu sưu sưu!

Trên trăm đạo Huyền Khí Phi Đao hướng bốn phương tám hướng kích xạ ra.

Phốc phốc phốc!

Trong chốc lát, lần lượt Kim Giác nhất tộc cường giả bị Huyền Khí Phi Đao bắn thủng.

Ngay sau đó, một đạo lại một đạo Huyền Khí Phi Đao nổ bung.

Bành bành bành!

Huyền Khí Phi Đao bạo tạc sinh ra uy lực lập tức tạc lật ra một đám người.

Sau khi thực lực Diệp Thần tăng lên, uy lực những Huyền Khí Phi Đao này so sánh với trước kia cũng có tăng lên trên phạm vi lớn, cho dù Tinh Chủ đỉnh phong chịu lên một cái, cũng rất thê thảm.

Diệp Thần tốc độ rất nhanh, những này đều là lập tức phát sinh, những Kim Giác nhất tộc cường giả kia căn bản không có kịp phản ứng, bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ ra tộc nhân của mình sẽ bỗng nhiên làm khó dễ.

Hơn hai trăm Kim Giác nhất tộc cường giả, như cắt lúa mạch bị thu hoạch một mảng lớn, gần trăm người, một đám người rầm rì, thống khổ không thôi, tuy tại Thần Vực, năng lực khôi phục của bất luận kẻ nào đều trở nên rất cường, nhưng mà Huyền Khí Phi Đao đối với bọn họ tạo thành thương thế, khôi phục cũng không có nhanh như vậy.

Thấy một màn như vậy, Đồng Ngưu phẫn nộ rồi, hắn không nghĩ tới chính giữa Kim Giác nhất tộc của mình, rõ ràng xuất hiện phản đồ, lập tức sát thương nhiều người bọn hắn như vậy!

- Thân là Kim Giác nhất tộc, rõ ràng giết chóc đồng tộc, coi là phản nghịch, giết!

Đồng Ngưu quát to, trong tay kim búa chói mắt, lập tức tách ra hào quang, hướng Diệp Thần chém xuống.

Trong tay Diệp Thần, Mộ Ảnh Chi Kiếm rút ra, huy kiếm chém ra một đạo kiếm ảnh dài vài trăm mét.

Đinh một tiếng!

Kim thiết vang lên, một cổ lực lượng cường đại chấn động ra.

Diệp Thần thả người lui về phía sau, Đồng Ngưu cũng bị chấn ngừng ngay tại chỗ.

Đồng Ngưu kinh hãi không thôi, thực lực Diệp Thần cùng hắn so sánh không chút thua kém!

Lúc này Diệp Thần đã bay ngược đến chỗ đám người Lương Mộc, Tiểu Đồng, Diệp Thần nhìn thoáng qua Ô Kỳ bên cạnh, vung lên bàn tay hướng Ô Kỳ vỗ qua.

Ô Kỳ đang sững sờ, muốn dùng tay ngăn cản, nhưng mà Diệp Thần so với hắn nhanh nhiều lắm.

"Ba" một tiếng giòn vang, Ô Kỳ bị Diệp Thần quạt một cái tát vang dội, Ô Kỳ hoàn toàn bị ghen ghét che mắt, một tát này là đánh tỉnh hắn!

Thân làm một hộ vệ, ngay cả Diệp Thần cố ý giấu ở trong địch nhân cũng nhìn không ra? Ô Kỳ này chính là cố ý muốn hại Diệp Thần?

Ô Kỳ bụm mặt, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào Diệp Thần.

Tiểu Đồng nhìn thoáng qua Ô Kỳ, vừa rồi Ô Kỳ thiếu chút nữa hại chết Diệp Thần, nếu như lúc này trong lòng Ô Kỳ còn có một tia áy náy, cái kia Tiểu Đồng sẽ tha thứ Ô Kỳ , nhưng mà Ô Kỳ vẫn là trong lòng còn có oán hận, cái này đã không đơn giản chỉ là vấn đề lòng dạ hẹp hòi.

- Ô Kỳ, ngươi đã không hề thích hợp làm hộ vệ của ta, lần này trở lại trong tộc, ta sẽ hướng Tộc trưởng đưa ra thỉnh cầu, giải trừ chức vụ hộ vệ của ngươi!

Tiểu Đồng nhìn về phía Ô Kỳ, xúc động thở dài nói.

- Tiểu Đồn, ngươi rõ ràng vì một ngoại nhân, muốn giải trừ chức vụ hộ vệ của ta.

Ô Kỳ ngẩng đầu, trong ánh mắt hắn ẩn hàm phẫn nộ, hung dữ trừng mắt liếc Diệp Thần. Vừa rồi hắn xác thực là cố ý, hắn đối với Tiểu Đồng có một loại tham muốn giữ lấy mãnh liệt, Diệp Thần đứng ở chính giữa Kim Giác nhất tộc, lại cùng Tiểu Đồng mắt đi mày lại, cái này làm cho hắn rất khó chịu.

- Ô Kỳ, hi vọng ngươi có thể bị một ít giáo huấn!

Tiểu Đồng nhíu nhíu mày, trầm giọng nói.

Ô Kỳ hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Thần, sau đó lui đến một bên, hắn hiểu được mình không phải là đối thủ của Diệp Thần, huống chi hiện tại Tiểu Đồng cũng đứng ở bên Diệp Thần, hắn nhìn nhìn bóng lưng Tiểu Đồng, nữ nhân tự cho là đúng, nếu như không phải nhìn ngươi xinh đẹp, lại là tiểu nữ nhi của tộc trưởng, ai sẽ cam tâm tình nguyện hộ vệ ngươi! Ngươi đã bất nhân, cũng đừng trách ta bất nghĩa!

Diệp Thần cảm giác được ánh mắt Ô Kỳ âm hàn, xì mũi coi thường, nếu không phải tình thế cực kỳ nghiêm trọng, ta sẽ theo ngươi hảo hảo chơi đùa rồi. Hôm nay tạm thời buông tha ngươi, nếu lúc sau còn không biết sống chết tìm tới tận cửa, vậy thì đừng trách ta không khách khí.

Đồng Ngưu cảnh giác nhìn xem Diệp Thần, hắn cảm giác được thực lực Diệp Thần không kém, không dám hành động thiếu suy nghĩ, dù sao thời gian kéo dài xuống đối với bọn họ có lợi.

Phía trước Kim Giác nhất tộc càng tụ càng nhiều, đã có năm sáu trăm người rồi, đều là từ bên ngoài vườm ươm chạy đến, trong năm sáu trăm người này, chỉ là Tinh Chủ đỉnh phong thì có 50-60 người.

- Diệp Thần ca ca, làm sao bây giờ, bọn hắn người càng ngày càng nhiều rồi!

Tiểu Đồng lo lắng nhìn về phía Diệp Thần.

- Nếu như Diệp Thần ca ca có phương pháp, vậy thì chính mình đi trước a!

- Yên tâm, không có chuyện gì đâu!

Diệp Thần cười nhạt một tiếng, chút người như vậy, hắn còn không để vào mắt! Nếu như muốn đánh, vậy ở bên trong vườm ươm này hảo hảo đánh một chầu!

Đồng Ngưu lướt thân mà ra, nhìn chằm chằm vào Diệp Thần, tức giận nói:

- Thiếu chút nữa bị ngươi lừa gạt rồi, ngươi không phải Kim Giác nhất tộc ta! Rõ ràng dùng phương pháp ngụy trang lừa gạt chúng ta, coi như ngươi có bản lĩnh!

Nếu như không phải Ô Kỳ, Diệp Thần sẽ không đơn giản bạo lộ như vậy.

- Bất quá các ngươi nghĩ đến đám các ngươi có thể trở ra sao? Ta thừa nhận thực lực ngươi không tệ, thậm chí so với ta còn muốn cường một ít, nhưng ngươi có thể đối phó được chúng ta nhiều Kim Giác nhất tộc như vậy hay sao?

Đồng Ngưu hừ hừ hai tiếng, cười nói.

- Đối phó các ngươi còn không đơn giản?

Diệp Thần cười lạnh một tiếng nói:

- Các ngươi là muốn một người một người lên, hay là cùng tiến lên?

Muốn một lần nhiều người sao? Trong đan điền thế giới của Diệp Thần còn có hơn ba vạn người, nếu toàn bộ đi ra, đắn đo các ngươi mấy cái như vậy còn không dễ dàng?

Chung quanh tối thiểu có năm sáu ngàn các tộc cường giả, tất cả ánh mắt đều tập trung ở chỗ này, Diệp Thần không muốn đơn giản bạo lộ lá bài tẩy của mình.

Đại lượng Nhân tộc tiến nhập Thần Vực, nếu bị người phát hiện, hậu quả càng nghiêm trọng, nhất định sẽ đưa tới phiền toái không cần thiết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua stringbuffer va stringbuilder trong java, su khac nhau grab Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.