Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 199: Dược điếm Hách thị (1)


Đến một trấn nhỏ, bọn họ đến tửu lâu ăn một bữa cơm, Diệp Thần lập tức mua hai con ngựa, lại mua vài chục đầu dê bò, cho đầu bếp nướng chín sau đó cất vào trong không gian bao tay, hắn xem như kiến thức sức ăn của Tiểu Dực, Tiểu Dực ăn cái gì cũng chưa bao giờ nhấm nuốt, rầm rầm nuốt mất, trong chớp mắt công phu, con dê nghiêm chỉnh đã đi xuống bụng, hơn nữa trên bụng nhìn không ra cái gì khác thường.

Một đứa bé con nhỏ như vậy, đã có sức ăn kinh người như thế, đến chỗ nào đều có thể dẫn phát vây xem, Diệp Thần không dám ở trong trấn nhỏ chờ đợi, miễn cho bị người xem làm yêu quái, mua xong mọi thứ liền rời đi trấn nhỏ.

Theo quan đạo, bọn họ một đường hướng phương hướng đế đô bước đi.

Trên quan đạo khắp nơi đều là người buôn bán nhỏ, nắm la ngựa, vận chuyển hàng hóa, hỏi một chút, bọn họ đều là đi đế đô, quan đạo này cũng không phải là chủ đạo, có nhiều người vãng lai đế đô cùng các nơi như thế, có thể tưởng tượng đế đô phồn hoa.

- Diệp Thần ca ca, A Ly tỷ tỷ nói Bạch Hồ nhất tộc cùng yêu thú, huyền thú bình thường không giống, Bạch Hồ bình thường vừa ra ba cái đuôi sẽ biến hóa, Bạch Hồ học được biến hóa càng muộn, thiên phú càng cao, nàng cũng không hiểu, nàng vì cái gì có được sáu cái đuôi , còn không có học được biến hóa.

Tiểu Dực ở một bên vừa ăn đùi dê, một bên nãi thanh nãi khí nói.

- Ân.

Diệp Thần gật đầu nói, nguyên lai là như vậy, xem ra thiên phú của A Ly. Tại Bạch Hồ nhất tộc hẳn là phi thường cao .

- A Ly tỷ tỷ nói, nàng muốn sớm một chút học được biến hóa.

Tiểu Dực nói.

- Vì cái gì. Không phải nói biến hóa càng muộn, thiên phú càng cao sao?

Diệp Thần sửng sốt một chút, nhìn thoáng qua A Ly, đã thấy A Ly má ửng đỏ. Kiều diễm mê người nói không nên lời, rong nội tâm áy náy vừa động.

Tiểu Dực mở to mắt, tò mò nhìn nhìn A Ly, lại nhìn nhìn Diệp Thần, Diệp Thần ca ca như thế nào đột nhiên không nói, A Ly tỷ tỷ như thế nào đột nhiên thẹn thùng? Thế giới của người lớn, thật khó hiểu, ô ô, đùi dê ăn ngon thật.

Sau khi theo Diệp Thần, Tiểu Dực dọc theo con đường này cơ hồ có đùi dê cùng thịt bò ăn không hết, hắn cảm giác mình thực hạnh phúc. Đi theo Diệp Thần ca ca cùng A Ly tỷ tỷ thật tốt, mỗi ngày có thịt ăn!

Bọn họ xuyên qua năm quận, Đế đô cũng đã xa xa trước mắt, dọc theo con đường này, đi đều là quan đạo, ngược lại không có chuyện gì phát sinh, cùng người buôn bán nhỏ nói chuyện phiếm, kiến thức ven đường hết thảy, Diệp Thần đối với tình huống Tây Vũ đế quốc mới có đại khái hiểu rõ.

Ở trong các quận, Đông Lâm quận xem như không tệ. Có mấy quận huyện bởi vì lương thực quá thiếu, loạn quân tạo phản rất nghiêm trọng. Đám Quận Vương phái đại quân trấn áp, giết mấy trăm vạn loạn dân, rất nhiều thôn trấn thập thất chín không, hai bên quan đạo cũng không còn thấy một ít người đói chết.

Trong loạn thế, nhân mạng giống như cỏ rác.

Trong lòng Diệp Thần than thở nhẹ, dùng năng lực một mình hắn, căn bản không cải biến được nhiều như vậy, hắn chỉ cần không bị thế giới này đồng hóa, bảo trì bản tâm, không thẹn với lương tâm là được.

Trên quan đạo thỉnh thoảng có đại đội kỵ binh mặc Ngân Giáp chạy như bay mà qua, những kỵ binh này ngoại trừ thanh trừ loạn dân xuất hiện trên quan đạo, thật cũng không có đối với mấy người buôn bán hàng hóa kia như thế nào, cũng không có vơ vét tiền tài, có thể thấy được nơi này còn là có một chút trật tự.

Có lẽ Ân Mông Điền nói không sai, Minh Vũ Đại Đế coi như là một Hoàng Đế không tệ, bất quá cái hoàng triều này, cũng đã mục nát rồi. Tây Vũ đế quốc đã từng nhân tài xuất hiện lớp lớp, ở bên trong mấy cái quốc gia quanh thân, được cho là một cường quốc, nhưng mà trong bảy tám trăm năm này, rất nhanh suy bại xuống, sau khi cùng Man quốc khai chiến, Tây Vũ đế quốc cũng đã gần tới bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ.

Đi theo đằng sau một thương đội, xa xa liền chứng kiến một tòa tường thành cao vài trăm mét to lớn dựa sơn mà đứng.

- Đã đến Lâm Quan, vào nơi này, chính là đế đô !

Những người trong thương đội kia lớn tiếng hô to, bọn họ đến từ các địa phương bất đồng, dọc theo con đường này màn trời chiếu đất, có đi mấy ngày, có càng là tiến lên hơn nửa tháng thậm chí càng lâu, rốt cục sắp tới nơi muốn đến, bọn họ có thể nào không hưng phấn?

Diệp Thần đi theo đằng sau thương đội, giao nạp hai tiền phí tổn vào thành, tiến nhập Lâm Quan.

Trong Lâm Quan có rất nhiều quân đội trú đóng, phụ cận tường thành mỗi cách hơn hai thước liền đứng một quân sĩ thân hình cao lớn, đang mặc Ngân Giáp, nhìn không chớp mắt, quân dung uy vũ.

Lâm Quan này cũng không biết là Tướng quân nào trú đóng, trị quân còn là rất có một bộ.

Tiến vào Lâm Quan, liền chứng kiến mảng lớn phòng ốc chảy dài, những phòng ốc này đều có chút cũ nát, một mảnh quan đạo dài hẹp, người đến người đi, những người buôn bán nhỏ kia đều ở chỗ này nghỉ chân, cho nên trong Lâm Quan, trải rộng rất nhiều tửu lâu, khách sạn, thậm chí còn có mảng lớn kỹ viện, trên đường đứng rất nhiều nữ nhân tô son điểm phấn, đang huy động khăn lụa mời chào khách thương lui tới.

Nơi này xác thực so với Đông Lâm quận phồn hoa nhiều hơn.

- Diệp Thần ca ca, nơi này chính là đế đô sao? Đế đô thật nhiều người a, so với cái trấn kia của chúng ta nhiều hơn !

Tiểu Dực há to miệng hưng phấn nói, dọc theo con đường này, bởi vì thức ăn cải thiện không ít, Tiểu Dực cũng đã thành một tiểu mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, trắng nõn nà, tựu như phúc oa trong tranh tết, thoạt nhìn phi thường đáng yêu.

- Nơi này vẫn chỉ là Lâm Quan, ngựa còn phải chạy một buổi sáng mới có thể tới đế đô, chỗ đó so với nơi này phồn hoa nhiều hơn.

Diệp Thần cười cười nói.

- A? Nơi này còn không phải đế đô a?

Tiểu Dực mở to hai mắt, ở hắn xem ra, nơi này cũng tính được là phi thường phồn hoa .

Trên đường mua bán các loại ngoạn ý mới lạ, rực rỡ muôn màu, cái gì cần có đều có, rất nhiều thứ Diệp Thần còn chưa từng thấy qua, bên đường có không ít bày quầy mua bán dược thảo, thần hồn Diệp Thần đảo qua, những dược thảo này tuyệt đại bộ phận đều rất bình thường, năm rất thấp, có một chút tuy so dược thảo với bình thường đỡ một chút, nhưng đối với Diệp Thần mà nói, cũng là một điểm dùng cũng không có, những dược thảo này chỉ là cung cấp thường gia sử dụng, dùng để luyện đan lại là không đủ.

Không biết có thể ở nơi này tìm được một ít thứ tốt hay không.

Thần hồn đảo qua một tiệm bán thuốc, cảm giác được chỗ đó có một chút gì đó không sai, Diệp Thần quay đầu lại nói:

- A Ly, Tiểu Dực, chúng ta đi dược điếm phía trước nhìn xem.

Theo nhai đạo đi lên phía trước chỉ chốc lát, liền chứng kiến bên đường có một cửa hàng khí phái đường hoàng, phía trước cờ xí tung bay, trên gi bốn chữ "Hách thị dược điếm".

Hách thị? Chẳng lẽ là Tây Kinh Hách thị?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như ⛳????phim phat giao dac sac han quoc xuan ha thu dong roi lai xuan thuyet minh, tan than duc phat a di da va coi nuoc tay phuong cuc lac ban dep hd rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.