Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 361: Xa nhau (1)


- Diệp Thần ca ca, là xú nữ nhân kia!

Tiểu Dực chứng kiến Đạm Đài Lăng, xiết chặt nắm tay, hắn rất tức giận, nhưng mà cũng không dám ra tay đối phó Đạm Đài Lăng, bởi vì thực lực của Đạm Đài Lăng quá mạnh mẽ, hắn căn bản không phải đối thủ.

- Tiểu Dực, đi, chúng ta cùng một chỗ tiến vào mộ huyệt!

Diệp Thần nói, liếc nhìn A Ly trên bờ vai.

A Ly nhẹ gật đầu, con ngươi thanh tịnh nhìn nhìn Đạm Đài Lăng trên không, nàng nhìn ra được, Đạm Đài Lăng tựa hồ cũng không phải cử trọng nhược khinh như vậy, khả năng không phải đối thủ của đạo âm hồn đó, tiếp qua một lát, chỉ sợ sẽ bị thua!

Bọn họ hướng mộ huyệt bay vút.

Từng đạo Thất Thải thần quang cùng âm hàn chi khí bắn xuống, rầm rầm rầm, bốn phía loạn tạc.

Hướng trong chiến đấu nhìn lại, trên bầu trời Đạm Đài Lăng giống như là một cửu thiên thần nữ, toàn thân bị Thất Thải thần quang bao vây, tựa như một vầng thái dương trên bầu trời, về phần đạo âm hồn kia, giống như một đoàn mây đen cự đại, khóa sắt trói buộc nó đã bị bứt đứt vài chỗ, chỉ còn lại hai cái khóa sắt còn buộc chặt ở trên người của nó.

- Chỉ bằng ngươi một hải yêu nho nhỏ, cũng dám theo ta là địch, ta muốn giết ngươi, sau đó ăn hết hồn phách của ngươi!

Âm hồn phát ra tiếng cười chói tai bén nhọn, cái âm hồn này, mặc dù là hồn phách, lại có một tia ý thức khi còn sống.

Đạm Đài Lăng quát to một tiếng:

- Thế thì phải nhìn, ngươi có bản lãnh này hay không!

Tam xiên thần kích trong tay Đạm Đài Lăng chém ra một vòng hào quang giống như minh nguyệt, quang đoàn ngân sắc cự đại rơi vào trên thân âm hồn.

Oanh! ! !

Một tiếng vang thật lớn, giống như tiếng sấm, năng lượng cường hoành hoành tảo đi ra ngoài.

Âm hồn "Bùm" một tiếng, nửa người bị tạc nát bấy, thê lương gào hí.

Diệp Thần, Tiểu Dực cùng A Ly bị cổ năng lượng này thổi sang, Diệp Thần vận chuyển huyền khí chống cự đã không kịp, "Oanh" một tiếng trầm đục, Diệp Thần bị oanh bay ra ngoài mấy mét, nện ở trên thạch bích, oa nhổ ra một búng máu, A Ly cũng bị một ít thương, chỉ có Tiểu Dực còn hơi đỡ một chút, miễn cưỡng chống cự.

Hồn Yểm Bảo Châu trong ngực Diệp Thần đã rơi trên mặt đất cách đó không xa, chỉ thấy Hồn Yểm Bảo Châu này phát ra hào quang đen tối, ong ong ông vang lên.

Tiểu Dực chứng kiến Diệp Thần Hồn Yểm Bảo Châu rơi trên mặt đất, một cái lướt dọc, nhảy tới, đem viên Hồn Yểm Bảo Châu này nhặt trở về.

Xa xa trên bầu trời âm hồn bị thương, nó ngửa mặt lên trời một hồi hí, ánh mắt nhìn về phía Đạm Đài Lăng thê lương hung ác vô cùng.

- Nữ nhân chết tiệt! Ta muốn giết ngươi!

Âm hồn hai mắt toát ra hào quang đỏ hồng.

Tác hồn chi liên!

Từng đạo âm hàn chi khí giống như xiềng xích, đem Đạm Đài Lăng quấn một vòng lại một vòng, gắt gao vây khốn. Đạm Đài Lăng càng không ngừng huy động tam xoa kích, lại như cũ không cách nào oanh đoạn đạo đạo xiềng xích đó, chỉ thấy những xiềng xích kia càng không ngừng buộc chặt.

Bạch sắc sa lăng trên người Đạm Đài Lăng càng không ngừng bay múa, bùm bùm bùm, cùng xiềng xích này đụng vào chung một chỗ.

Bất kể là tam xoa kích hay bạch sắc sa lăng, đều là chí bảo thần vật, cực kỳ linh tính, tam xoa kích dùng cho công kích, mà bạch sắc sa lăng, thì dùng để phòng ngự.

Đúng lúc này, Hồn Yểm Bảo Châu đột nhiên phát ra đạo đạo u quang màu đen, lúc sáng lúc tối.

Âm hồn kia phát hiện Hồn Yểm Bảo Châu, lộ ra một chút thần sắc sợ hãi, nhưng nó chỉ là dừng lại sau nửa ngày, liền gào rít giận dữ một tiếng, bỗng nhiên giãy dụa.

Chỉ nghe "thình thịch" hai tiếng, hai cái khóa sắt cuối cùng trói buộc nó cũng bị tạc đoạn, âm hồn nhe răng cười hướng Tiểu Dực bổ nhào xuống.

- Tiểu Dực, chú ý!

Diệp Thần gấp giọng kêu, giờ phút này, ở trong lúc nguy cấp, hắn cũng đành phải vậy, rống giận một tiếng, thần hồn ra cơ thể, ở trên không thân thể ngưng hóa thành kim giáp binh sĩ, trên người ngọn lửa màu tím hừng hực thiêu đốt.

Hỏa Liệt Đao Trảm, Hỏa Long Bái Nhật!

Kim giáp binh sĩ huy động trường đao, hướng âm hồn nhào tới, trường đao trong tay hóa xuất ra đạo đạo cột lửa phóng lên trời, giống như điều điều Hỏa Long.

- Ánh sáng đom đóm, cũng dám cùng trăng sáng tranh huy!

Âm hồn cạc cạc khiển trách, hóa ra một cánh tay tráng kiện, hướng kim giáp binh sĩ vỗ tới.

Bùm! ! !

Bàn tay khổng lồ của Âm hồn phiến ở trên người của kim giáp binh sĩ, chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, kim giáp binh sĩ lăng không nổ tung.

Sắc mặt Diệp Thần tái nhợt, ngực như là bị một kích nặng nề, thân thể bay ngược ra, ngã rơi trên mặt đất.

Thực lực của hắn cùng âm hồn kém đến rất nhiều !

Bàn tay khổng lồ của Âm hồn chụp vào Tiểu Dực.

- Tổn thương Diệp Thần ca ca của ta, ta muốn giết ngươi!

Tiểu Dực chứng kiến Diệp Thần bị thương, phẫn nộ đến mặt đỏ lên, vung lên nắm tay hướng âm hồn đập tới.

Âm hồn phát ra cười to bén nhọn đùa cợt, một cái mao hài tử, tối đa cũng bất quá Thiên Sư cấp. Rõ ràng dám nói muốn giết mình? Bàn tay khổng lồ của nó hướng Tiểu Dực bắt xuống dưới.

Một cổ uy áp cường hoành nhô lên cao đè xuống.

Tiểu Dực còn không có vung quyền, liền cảm giác trên người mình giống như là bị mấy vạn cân gì đó đè nặng, chỗ mặt đất đứng thẳng tất cả đều bị áp thành bột phấn, thân thể của hắn thật sâu rơi vào trong đất bùn, cả người giống như là cũng bị vật gì đó đập vụn vậy.

Cái âm hồn này quá cường đại!

- Diệp Thần ca ca, nhanh đi!

Tiểu Dực gian nan hô.

Giờ khắc này. Diệp Thần như thế nào lại bỏ xuống Tiểu Dực rời đi. Nỗ lực vận chuyển huyền khí trong cơ thể, trong tay hóa ra một thanh huyền khí phi đao, sưu một tiếng, huyền khí phi đao hóa thành một đạo lưu quang hướng âm hồn kích bắn đi.

A Ly há mồm phun ra Mê Huyễn Bảo Châu, Mê Huyễn Bảo Châu hào quang tỏa sáng, bạch quang đẹp mắt này làm cả động quật trong nháy mắt trở nên sáng như ban ngày.

Ở giữa bạch quang, âm hồn kêu thảm thiết một tiếng, "Phốc" một tiếng, phi đao huyền khí của Diệp Thần cũng trúng mục tiêu âm hồn.

Ở lúc bọn hắn công kích âm hồn, Đạm Đài Lăng đã tránh thoát âm hồn khống chế, vung lên tam xiên thần kích, một kích vung đi, "Oanh" một tiếng, âm hồn bị kích lui ra ngoài.

- Đi!

Đạm Đài Lăng trầm giọng nói, thời điểm bị âm khí trói buộc, nàng đã bị trọng thương, nếu không có Diệp Thần cùng A Ly kiềm chế âm hồn, nàng cũng vô pháp thoát khốn, bất quá nàng cảm giác được, âm hồn này đã trưởng thành đến trình độ phi thường kinh người, quả quyết không phải nàng có khả năng đánh qua, về phần Diệp Thần cùng A Ly. Nhiều lắm là chỉ có thể làm bị thương âm hồn mà thôi.

Chứng kiến Đạm Đài Lăng hướng bên mộ huyệt kia chạy vội, Diệp Thần kéo Tiểu Dực, mang theo A Ly, hướng lối vào mộ huyệt lao đi.

Âm hồn phát ra tiếng kêu ré thê lương. Nó triệt để phẫn nộ điên cuồng, thân thể nhanh chóng phồng lớn lên mấy lần, giống như mây đen áp đỉnh, phô thiên cái địa hướng bọn người Diệp Thần đập xuống, một mảnh âm hàn chi khí dài hẹp hình thành xiềng xích, tựa như vô số xúc tua, hướng bọn người Diệp Thần kéo dài đi ra ngoài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như bat phu xe oto, san pham khong day rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.