Cửu tinh thiên thần quyết

Chương 470: Tát chết ngươi nha (1)


Lúc này, Diệp Thần đang ở bên trong phòng nghiên cứu Chấn Thiên Đỉnh, trong con ngươi hiện lên một đạo ánh sáng nhạt, lộ ra một tia nụ cười quỷ dị.

Vệ Trạch đem con Hồng Hồ điêu kia mang vào, sau đó cùng Diệp Thần Kim Dương điêu quan lại với nhau, chỉ thấy Hồng Hồ điêu tiến vào lồng sắt, tăng lên cái đầu, quan sát lấy Kim Dương điêu. Nếu Kim Dương điêu khôi phục nguyên hình, thân thể so với Hồng Hồ điêu chỉ đại không nhỏ, nhưng mà hiện tại, nó chỉ có không đến một nửa Hồng Hồ điêu, giả bộ như sợ hãi co rúc ở trong góc lồng sắt.

- Tiểu Hồ, mổ nó!

Vệ Trạch ra lệnh một tiếng, Hồng Hồ điêu vỗ hai cái cánh, mỏ điểu hướng Kim Dương điêu mổ đi.

Kim Dương điêu tránh trái tránh phải.

Chứng kiến bộ dạng của Kim Dương điêu, một chúng đệ tử đứng ở bên ngoài lồng sắt nguyên một đám vô cùng hưng phấn.

- Xem, chỉ điêu này quả nhiên không phải đối thủ của Hồng Hồ điêu!

- Mổ nó, mổ nó, nhanh mổ!

Một chúng đệ tử chứng kiến Hồng Hồ điêu bốn phía truy chắn Kim Dương điêu, nguyên một đám hưng phấn mà điên cuồng gào thét.

Vệ Trạch hừ lạnh một tiếng:

- Tây Võ Diệp gia nho nhỏ, cũng dám xem thường Xích Viêm Tông ta, ngươi cho rằng điêu ngươi đã đến Xích Viêm Tông, còn có thể hoành hành ngang ngược sao? Hôm nay nhìn điêu ngươi chết như thế nào!

Ngay thời điểm Hồng Hồ điêu không ngừng truy Kim Dương điêu, mắt thấy Kim Dương điêu sẽ bị ngăn chặn, trong ánh mắt Kim Dương điêu hiện lên một đạo thần thái hưng phấn, chủ nhân rốt cục lệnh nó động thủ.

Kim Dương điêu phóng xuất ra một tia khí tức, Hồng Hồ điêu kia sợ tới mức run rẩy một cái.

- Làm sao vậy, Tiểu Hồ như thế nào bất động rồi hả?

- Đúng vậy a, Vệ sư huynh, Tiểu Hồ như thế nào bất động rồi?

Một đám Xích Viêm Tông đệ tử nhao nhao nhìn về phía Vệ Trạch.

- Ta cũng không rõ ràng lắm a!

Vệ Trạch nghi hoặc không thôi, như thế nào bộ dạng Tiểu Hồ đột nhiên có chút khiếp đảm, con Kim Sắc tiểu điêu hình thể chỉ có một nửa Tiểu Hồ kia, như thế nào sẽ làm cho nó cảm thấy sợ hãi?

Đúng lúc này, Kim Dương điêu đột nhiên phóng tới Hồng Hồ điêu, Hồng Hồ điêu quay người liền muốn chạy trốn, chỉ thấy Kim Dương điêu một cái bay nhào, nhào tới trên lưng Hồng Hồ điêu, dùng mỏ gắt gao mổ ở lông vũ sau đầu Hồng Hồ điêu.

Hồng Hồ điêu càng không ngừng gào thét, vỗ cánh.

- Tại sao có thể như vậy. Tiểu Hồ như thế nào không phải đối thủ của Kim Sắc tiểu điêu này?

Một đám Xích Viêm Tông đệ tử gấp giọng nói.

Vệ Trạch cũng gấp đến độ xoay quanh, mở to hai mắt nhìn, thì thào nói:

- Điều đó không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng! Tiểu Hồ là Thiên Sư cấp đỉnh phong yêu thú, như thế nào sẽ sợ Kim Sắc tiểu điêu kia!

- Vệ sư huynh, ngươi nhanh nghĩ biện pháp, Tiểu Hồ sắp bị thương!

- Ta đang nghĩ biện pháp!

Vệ Trạch nào có biện pháp gì, Tiểu Hồ là Thiên Sư cấp đỉnh phong yêu thú cũng đánh không lại Kim Sắc tiểu điêu kia, hiện tại hai điêu đánh nhau kịch liệt, bọn hắn những Địa Tôn cấp này tiến vào trong đó, đoán chừng chỉ có một con đường chết.

- Muốn gọi thái sư phó đến hay không?

- Không được, nếu gia gia biết rõ, sẽ đánh chết ta đấy!

Kim Sắc tiểu điêu này rốt cuộc là cái địa vị gì, vì cái gì ngay cả Tiểu Hồ cũng đánh không lại? Vệ Trạch gấp đến độ xoay quanh.

Đúng lúc này, trong đám người mấy Xích Viêm Tông nữ đệ tử đột nhiên la gọi .

- Quá lưu manh rồi!

Những nữ đệ tử này nhao nhao bụm mặt, đôi má mắc cỡ đỏ bừng, nhưng vẫn là không khỏi lộ ra khe hở đến nhìn lén.

Vệ Trạch hướng trong lồng nhìn lại, lập tức tức giận đến phổi muốn nổ, bật thốt lên mắng to:

- Con mẹ nó!

Trong lồng, Kim Dương điêu nhào vào trên người Hồng Hồ điêu, mổ lấy lông vũ trên lưng Hồng Hồ điêu, lại là đang làm sự tình này, Hồng Hồ điêu không ngừng nhảy, muốn tránh thoát, lại thủy chung giãy không ra, nước mắt lưng tròng, chiêm chiếp gọi không ngừng, xem rất điềm đạm đáng yêu.

Hồng Hồ điêu này là con mái, mà Kim Dương điêu là hùng đấy!

Vệ Trạch nguyên lai tưởng rằng, đem Tiểu Hồ bỏ vào trong lồng, nhất định sẽ đem Kim Dương điêu mổ giày vò, không nghĩ tới lại đưa dê vào miệng cọp a. Thanh âm của Hồng Hồ điêu, vốn là thê lương, thời gian dần qua, lại uyển chuyển réo rắt , như là trầm thấp rên rỉ. (*** ôi cái thằng tác giả)

Thanh âm này, để cho Vệ Trạch nghe xong, trên mặt càng nóng rát, giống như là bị người hung hăng bạt mấy tát tai.

Lúc này Diệp Thần đang ở trong phòng dùng thần hồn điều tra bên này, cũng không khỏi bó tay rồi, Kim Dương điêu này thật đúng là sắc điểu!

Xa xa trên Diễn Võ Trường truyền đến tiếng vang đương đương đương, Xích Viêm Tông Luận Võ Đại Hội đã bắt đầu.

Đôi mắt Diệp Thần nhắm lại, mang theo Tiểu Dực từ trong phòng đi ra, lúc này bọn người Diệp Chiến Long, Diệp Mông, Diệp Tuyền cũng đang ở trong sân.

- Chúng ta đi Diễn Võ Trường nhìn xem.

Diệp Thần nói ra, hắn muốn đi xem, Luận Võ Đại Hội này rốt cuộc là tình huống như thế nào.

- Thế nhưng mà, Diễn Võ Trường là một trong những khu vực chúng ta không thể đặt chân.

Diệp Mông nhỏ giọng nói.

- Đúng vậy a, chúng ta đi Diễn Võ Trường, có thể gây với người Xích Viêm Tông hay không?

Diệp Chiến Long nói, Xích Viêm Tông này là Trung Ương Đế Quốc bài danh Top 5 đại tông môn, sống ở chỗ này, hắn tóm lại là có chút chột dạ. Hiện tại Tây Võ Diệp gia còn quá nhỏ bé, Xích Viêm Tông chỉ cần nhúc nhích ngón tay, có thể đem trọn Tây Võ Diệp gia nghiền áp.

- Hiện tại không thể so với bình thường, chẳng lẽ Xích Viêm Tông còn lo lắng chúng ta học trộm công pháp vũ kỹ của bọn hắn sao? Ở bên trong Diễn Võ Trường nhiều ngoại nhân như vậy, dựa vào cái gì người của Tây Võ Diệp gia chúng ta không thể đi?

Diệp Thần nhíu mày, Xích Viêm Tông này đối với người của Tây Võ Diệp gia, rõ ràng là xem thường, khắp nơi ước thúc!

Nhớ tới người Xích Viêm Tông đối với Tây Võ Diệp gia miệt thị cùng làm khó dễ, trong nội tâm Diệp Thần không khỏi có chút tức giận.

- Thần nhi, người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Diệp Chiến Long bất đắc dĩ nói.

- Nhị thúc, Diệp Mông, Diệp Tuyền, các ngươi đi theo ta, xem Xích Viêm Tông này, đến cùng có thể ngăn đón chúng ta hay không!

Diệp Thần trầm giọng nói, đi nhanh hướng ra phía ngoài.

Tiểu Dực nện bước chân, chăm chú theo sát đằng sau Diệp Thần.

Bọn người Diệp Chiến Long, Diệp Mông, Diệp Tuyền nhìn nhau, cũng đi theo, lúc này bọn họ là không yên tâm Diệp Thần một người tiến đến.

Bọn người Diệp Thần trải qua một con đường nhỏ, hướng phía trước mặt nhìn lại, Diễn Võ Trường đã gần ngay trước mắt, thẳng đường đi tới, chỉ thấy một đội đệ tử phụ trách tuần tra đi tới. Trong đó một người đầu lĩnh chứng kiến bọn người Diệp Chiến Long, sắc mặt khẽ biến thành hơi chìm, hướng bên này đi tới.

- Các ngươi tới nơi này làm gì, tại đây không phải các ngươi nên đến!

Đầu lĩnh kia gọi là Diệp Quân Trác, chính là người của Trung Ương Đế Quốc Diệp gia, bộ dạng ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, đã là Địa Tôn đỉnh phong, hắn chứng kiến bọn người Diệp Chiến Long, có chút không khoái.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như htkk mới nhất, trích lập dự phòng mới nhất chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.